Chương 19
Chương 19 — Ngôi Sao Khúc Côn Cầu Không Vượt Qua Nổi Bóng Hình Tôi
Họp Báo Trước Giờ G
Sáng hôm diễn ra trận chung kết, sảnh chính Cung băng Bạch Hổ chật kín người. Băng rôn Cúp Bạch Kim treo rợp trần nhà. Ống kính xếp hàng dài, chờ sẵn. Không khí căng như dây đàn.
Yên Thảo đến từ sáu giờ sáng. Cô đứng cạnh Chấn Phong ở hàng ghế gần cuối, một chiếc cặp hồ sơ dày trong tay. Cao Việt Anh ngồi phía đối diện, cùng một luật sư mà ông đã mời đến làm chứng độc lập. Kế hoạch đã được thống nhất từ đêm qua: chờ. Chờ đến đúng lúc Hạ Vy tung ra "bằng chứng" của mình, rồi phản đòn ngay lập tức, không cho đối phương một giây kịp trở tay.
Đái Trọng Nghiệp ngồi ở hàng ghế lãnh đạo, cạnh Phó Đình Khang. Cả hai đều không hề hay biết những gì sắp diễn ra. Ông chỉ được thông báo đây là buổi họp báo Hạ Vy đề nghị, liên quan đến "một tin vui cho gia đình." Ông liếc nhìn xuống hàng ghế cuối, thấy con gái mình đứng đó, gương mặt bình tĩnh đến lạ. Một linh cảm mơ hồ dấy lên trong lòng ông.
Phó Đình Khang, ngược lại, có vẻ hài lòng. Với ông, một buổi công bố "tin vui" trước trận chung kết là cơ hội vàng để củng cố hình ảnh "người đàn ông trách nhiệm" mà Việt Thịnh đã đầu tư suốt nhiều tháng qua. Ông không thể ngờ mình sắp chứng kiến điều ngược lại hoàn toàn.
Bảy giờ ba mươi, Hạ Vy bước ra sân khấu, bế bé Bin trên tay. Cô mặc một bộ váy trắng giản dị, gương mặt được trang điểm để trông vừa mong manh vừa kiên cường — hình ảnh một người mẹ đơn thân đã chịu đựng đủ lâu. Đinh Bá Vọng đứng khuất trong cánh gà, dõi theo từng cử động của con gái.
"Cảm ơn quý vị đã có mặt," Hạ Vy mở lời, giọng run run đúng mức cần thiết. "Hôm nay tôi có một điều quan trọng muốn công bố."
Cô giơ lên một tờ giấy. "Đây là kết quả xét nghiệm ADN, được thực hiện tại một trung tâm giám định uy tín. Kết quả xác nhận bé Bin, con trai tôi, chính là con ruột của anh Tống Bảo Duy."
Tiếng xôn xao nổi lên khắp sảnh. Máy ảnh chớp liên hồi. Bảo Duy, ngồi ở hàng ghế đầu, mặt tái đi. Anh đã được báo trước về buổi họp báo này, nhưng không phải theo cách này — không phải với một tờ giấy được giơ lên như một bản án trước hàng trăm ống kính.
"Tôi mong," Hạ Vy tiếp tục, quay sang nhìn thẳng vào Bảo Duy, "anh Bảo Duy sẽ làm điều đúng đắn. Con chúng ta xứng đáng có một gia đình trọn vẹn. Tôi tin toàn bộ người hâm mộ và Tập đoàn Việt Thịnh cũng mong chờ điều đó, ngay hôm nay, trước khi anh bước vào trận chung kết quan trọng nhất sự nghiệp."
Đó là một cú ép chính xác. Ngay tại đây, ngay lúc này, trước ống kính, không còn chỗ để trì hoãn.
Vũ Trọng Nam, ngồi cùng dàn cầu thủ ở khu vực dành riêng cho đội, siết chặt hai tay. Ông đã nghe phong thanh từ Chấn Phong tối qua rằng "có chuyện sẽ xảy ra" tại buổi họp báo này, nhưng không ngờ nó lại bắt đầu theo cách kịch tính đến vậy. Ông đưa mắt tìm Chấn Phong, thấy anh đang đứng yên, chờ đợi, như một hậu vệ rình đúng khoảnh khắc để cản phá một cú sút quyết định.
Đám đông phóng viên nín thở. Một vài người đã bắt đầu gõ vội những dòng tin đầu tiên lên điện thoại, chuẩn bị đăng tải ngay lập tức: "Tống Bảo Duy sắp công khai thừa nhận con trai ngay trước trận chung kết." Không ai trong số họ biết rằng chỉ vài giây nữa, toàn bộ câu chuyện họ đang định viết sẽ đảo ngược hoàn toàn.
Bảo Duy đứng dậy, chân anh run nhẹ. Anh nhìn tờ giấy trên tay Hạ Vy, nhìn bé Bin đang ngơ ngác trong vòng tay cô, rồi nhìn ra khắp sảnh. Ánh mắt anh dừng lại một giây ở hàng ghế cuối, nơi Yên Thảo đang đứng.
Đúng lúc đó, Chấn Phong bước lên.
"Xin phép," anh nói, giọng vang rõ, cắt ngang không khí đang dồn về phía Bảo Duy. "Trước khi bất kỳ ai đưa ra cam kết nào hôm nay, tôi nghĩ mọi người nên nghe thêm một vài thông tin."
Cả sảnh quay lại nhìn anh. Hạ Vy khựng lại, nụ cười trên môi cô cứng đờ trong một khoảnh khắc.
"Anh là ai mà có quyền phát biểu ở đây?" cô hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.
"Tôi là đồng đội của anh Bảo Duy," Chấn Phong đáp, "và tôi có trong tay một bộ hồ sơ có thể thay đổi hoàn toàn những gì vừa được công bố."
Yên Thảo bước lên, đứng cạnh anh. Tay cô không run, dù tim cô đang đập như trống trận. Đây là khoảnh khắc cô đã chờ đợi, đã chuẩn bị, đã đánh đổi cả danh dự trong nhiều tuần để có được.
"Kết quả xét nghiệm mà chị Hạ Vy vừa công bố," cô nói, giọng rõ ràng, dứt khoát, "là giả."
Tiếng xôn xao bùng lên dữ dội hơn. Ống kính chĩa về phía cô.
"Cô nói vậy có bằng chứng gì không?" một phóng viên hét lên.
"Có," Yên Thảo đáp, mở cặp hồ sơ. "Chúng tôi có kết quả xét nghiệm ADN độc lập, được thực hiện tại một trung tâm giám định không có bất kỳ liên hệ nào với bất kỳ bên nào trong câu chuyện này. Chúng tôi có lời khai có công chứng của người mẹ ruột thật sự của bé Bin. Và chúng tôi có bằng chứng về dòng tiền từ Tập đoàn Kim Vọng chi trả cho việc dàn dựng toàn bộ câu chuyện này."
Hạ Vy tái mặt. "Cô đang vu khống tôi trước ống kính," cô nói, giọng bắt đầu mất kiểm soát. "Cô ghen tuông vì bị Bảo Duy bỏ rơi, và giờ cô bịa ra những chuyện này để hãm hại tôi."
"Tôi không cần bịa ra bất cứ điều gì," Yên Thảo đáp, không hề nao núng. "Sự thật đã ở ngay đây, trong tay tôi."
Cô quay sang Phó Đình Khang. "Anh Khang, nếu anh muốn, tôi có thể đưa toàn bộ hồ sơ này cho anh xem ngay bây giờ, trước khi tiếp tục. Nhưng tôi nghĩ công chúng có quyền được biết sự thật cùng lúc với ban lãnh đạo, không phải sau đó."
Phó Đình Khang, mặt tái đi, gật đầu như một phản xạ. Ông không còn kiểm soát được tình huống nữa.
Hạ Vy siết chặt bé Bin trong tay, giọng cô bắt đầu the thé. "Đây là một âm mưu! Cô ta ghen tuông, cô ta thuê người dựng chuyện để phá hoại con tôi!"
"Nếu là dựng chuyện," Yên Thảo đáp, giọng vẫn bình thản đến lạnh lùng, "thì chị nên giải thích được vì sao chị lại chuyển ba đợt tiền từ một công ty con của Tập đoàn Kim Vọng đến Phòng khám Y Đức, đúng vào thời điểm bé Bin ra đời. Và chị nên giải thích được, nếu bé Bin thật sự là con chị, tại sao xét nghiệm ADN độc lập của chúng tôi lại cho ra kết quả hoàn toàn ngược lại với tờ giấy chị vừa giơ lên."
"Cô không có quyền—" Hạ Vy bắt đầu, nhưng giọng cô đã run rẩy, không còn giữ được vẻ điềm tĩnh ban đầu.
"Tôi nghĩ, thay vì nghe tôi nói, mọi người nên nghe chính người mẹ ruột của bé Bin," Yên Thảo nói, cắt ngang.
Cô ra hiệu về phía cửa sảnh. Cao Việt Anh bước vào, dẫn theo Thùy Dung.
Cả sảnh chìm trong im lặng tuyệt đối trong một giây, trước khi tiếng xôn xao bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết.
Trong cánh gà, Đinh Bá Vọng chết lặng. Ông nhìn thấy Thùy Dung bước ra giữa ánh đèn sân khấu, và ông biết, ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ kế hoạch của mình đã sụp đổ hoàn toàn. Ông lùi lại một bước, tìm đường rút lui, nhưng hai nhân viên an ninh do Phó Đình Khang vừa ra hiệu đã đứng chắn ngay lối ra.
Bảo Duy đứng như trời trồng giữa sân khấu, mắt nhìn từ Hạ Vy sang Thùy Dung, rồi sang Yên Thảo. Anh không nói được lời nào. Cả thế giới của anh, cả câu chuyện anh đã tin suốt nhiều tuần qua, đang vỡ vụn ngay trước mắt.
"Bảo Duy," Yên Thảo gọi tên anh, giọng cô không còn giận dữ, chỉ còn một sự bình thản lạ lùng. "Anh nên nghe hết những gì Thùy Dung sắp nói. Anh xứng đáng được biết sự thật, dù nó đến muộn thế nào."
Hạ Vy lùi lại một bước, ánh mắt cô đảo quanh sảnh như đang tìm đường thoát. Nhưng không còn đường nào cả. Mọi ống kính, mọi ánh mắt, đều đã đổ dồn về phía Thùy Dung.
Thùy Dung bước đến trước micro, tay run rẩy nhưng ánh mắt kiên định. Cô nhìn quanh sảnh đông nghẹt người, hít một hơi thật sâu.
"Tôi là mẹ ruột của bé Bin," cô nói, giọng vang rõ trong sự im lặng đột ngột bao trùm cả sảnh. "Và tôi có điều cần nói với tất cả mọi người ở đây, trước khi trận chung kết hôm nay bắt đầu."
Bé Bin, như cảm nhận được sự căng thẳng đột ngột của người lớn xung quanh, bắt đầu khóc trong tay Hạ Vy. Tiếng khóc của đứa trẻ vang lên giữa sự im lặng nặng nề của cả sảnh, như một lời nhắc nhở rằng, giữa tất cả những toan tính người lớn, vẫn có một sinh linh vô tội đang phải gánh chịu hậu quả của những dối trá không phải do nó gây ra.
Yên Thảo bước đến gần Hạ Vy, giọng cô dịu lại một chút khi nhìn thấy đứa trẻ đang khóc. "Hãy để tôi đưa bé ra ngoài, tránh xa ống kính. Chuyện giữa người lớn chúng ta, không nên để một đứa trẻ ba tuổi phải chứng kiến."
Hạ Vy, trong khoảnh khắc hoảng loạn tột cùng, không còn phản kháng, để Yên Thảo bế bé Bin ra khỏi vòng vây ống kính, giao lại cho một nhân viên đội bóng đưa vào phòng trong. Đó là hành động đầu tiên của buổi họp báo không nằm trong bất kỳ kịch bản nào của bất kỳ ai, nhưng lại là hành động khiến nhiều phóng viên có mặt hôm đó nhớ mãi — khoảnh khắc người phụ nữ bị vu khống là kẻ phá hoại gia đình người khác lại là người đầu tiên nghĩ đến việc bảo vệ đứa trẻ khỏi tổn thương.