Chương 14
Chương 14 — Ngôi Sao Khúc Côn Cầu Không Vượt Qua Nổi Bóng Hình Tôi
Đòn Phủ Đầu
Đinh Bá Vọng nhận được cuộc gọi từ người quản lý Phòng khám Y Đức vào một buổi chiều muộn, giọng người quản lý đầy lo lắng. "Thưa ông Vọng, có một người đàn ông tự xưng là điều tra viên tài chính đã đến hỏi về các khoản chuyển tiền từ công ty con của tập đoàn đến phòng khám chúng tôi cách đây bốn năm. Tôi đã từ chối cung cấp thông tin, nhưng ông ta có vẻ đã nắm được một số chi tiết cụ thể."
Đinh Bá Vọng siết chặt điện thoại, cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng. Ông gọi ngay cho con gái. "Hạ Vy, có người đang điều tra vụ việc của chúng ta. Con cần tìm hiểu ngay ai đứng sau chuyện này."
Hạ Vy không mất nhiều thời gian để suy đoán. Cô đã để ý thấy Yên Thảo, dù vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp bề ngoài, có những ánh mắt quan sát sắc bén một cách bất thường mỗi khi cô xuất hiện cùng bé Bin tại các sự kiện của đội. Cô cũng nhớ lại việc Chấn Phong, người hậu vệ mới của đội, đã vài lần xuất hiện gần đó vào những thời điểm không cần thiết.
"Con nghĩ là cô nhân viên phân tích của đội," Hạ Vy nói với cha qua điện thoại, giọng lạnh lùng. "Cô ta là người duy nhất có đủ lý do và đủ hiểu biết về nội bộ đội bóng để bắt đầu nghi ngờ câu chuyện của chúng ta."
"Vậy con định xử lý thế nào?" Đinh Bá Vọng hỏi.
"Con sẽ ra tay trước," Hạ Vy đáp, ánh mắt cô lóe lên một tia sắc lạnh quen thuộc mỗi khi cô lên kế hoạch cho điều gì đó. "Nếu cô ta muốn chơi trò vạch trần, con sẽ cho cô ta nếm trải cảm giác bị vạch trần trước, theo một cách hoàn toàn khác."
Hai ngày sau, Hạ Vy hẹn gặp Đỗ Anh Thư — nữ phóng viên thể thao giờ đây đã có chỗ đứng vững chắc trong làng báo chí giải trí, người mà Hạ Vy biết từng có mối liên hệ công việc với Yên Thảo nhiều năm trước qua lời mời tuyển dụng bất thành. Hạ Vy chọn cách tiếp cận khéo léo, không trực tiếp buộc tội mà gieo rắc nghi ngờ một cách tinh vi.
"Chị Anh Thư," Hạ Vy nói, giọng đầy vẻ lo lắng được diễn xuất khéo léo, "tôi tìm đến chị vì tôi thật sự lo sợ. Gần đây tôi phát hiện có người thuê thám tử tư theo dõi tôi và bé Bin, thậm chí còn tìm cách tiếp cận hồ sơ y tế cá nhân của con tôi. Tôi nghi ngờ đó là một nhân viên trong Đội Bạch Hổ Băng Giang, người từng có quan hệ tình cảm với Bảo Duy và không chấp nhận được sự thật về con tôi."
Đỗ Anh Thư, dù là một phóng viên có kinh nghiệm, vẫn không tránh khỏi bị cuốn theo câu chuyện đầy kịch tính này, đặc biệt khi Hạ Vy khéo léo đưa ra vài chi tiết mơ hồ nhưng đủ sức thuyết phục — như việc một người đàn ông lạ mặt đã hỏi thông tin tại phòng khám nơi cô sinh con, hay việc cô cảm thấy bị theo dõi khi đưa bé Bin đi công viên gần đây.
"Chị có bằng chứng cụ thể không?" Đỗ Anh Thư hỏi, vẫn giữ sự thận trọng nghề nghiệp.
"Tôi không có bằng chứng trực tiếp về danh tính người đó," Hạ Vy thừa nhận, "nhưng tôi nghĩ chị, với kinh nghiệm của mình, có thể tìm hiểu thêm. Tôi chỉ muốn bảo vệ con tôi khỏi bất kỳ sự quấy rối nào, dù đến từ ai."
Bài viết được đăng tải ba ngày sau đó, với tiêu đề giật gân: "Người phụ nữ bí ẩn trong đội Bạch Hổ Băng Giang bị nghi ngờ thuê thám tử tư theo dõi mẹ con Đinh Hạ Vy." Bài viết không nêu đích danh Yên Thảo, nhưng mô tả đủ chi tiết — "một nữ nhân viên có quan hệ tình cảm trong quá khứ với một cầu thủ ngôi sao của đội" — để bất kỳ ai trong nội bộ đội bóng cũng có thể suy ra ngay lập tức đó là ai.
Yên Thảo đọc bài viết ấy vào sáng hôm sau, cảm thấy một cơn choáng váng lan khắp cơ thể. Cô lập tức gọi cho Chấn Phong và Cao Việt Anh.
"Họ đã phát hiện ra chúng ta," cô nói qua điện thoại, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
"Bình tĩnh," Cao Việt Anh trấn an qua điện thoại. "Bài viết này không nêu tên cụ thể, và không có bằng chứng xác thực nào được đưa ra. Đây là một đòn phủ đầu nhằm làm cô mất uy tín trước khi cô kịp công bố bất cứ điều gì. Chúng ta cần cẩn trọng hơn nữa, nhưng không được hoảng loạn."
Nhưng thiệt hại đã xảy ra ngay trong nội bộ đội bóng. Sáng hôm đó, khi Yên Thảo bước vào tòa nhà huấn luyện, cô cảm nhận được những ánh mắt dò xét, những tiếng thì thầm dừng lại đột ngột khi cô đi ngang qua. Một vài nhân viên trẻ, những người không biết rõ về vai trò thật sự của cô trong đội, bắt đầu tránh né cô một cách rõ rệt.
Phó Đình Khang gọi cô vào văn phòng ngay trong buổi sáng đó, gương mặt ông căng thẳng đến mức gần như giận dữ. "Cô Yên Thảo, tôi cần biết sự thật. Cô có thuê người điều tra riêng tư về chị Hạ Vy và cháu bé không?"
Yên Thảo đứng thẳng, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang hỗn loạn. "Tôi không làm điều gì phi pháp cả, thưa anh Khang. Tôi chỉ đang tìm hiểu sự thật về một câu chuyện có nhiều điểm không nhất quán, điều mà tôi tin bất kỳ ai quan tâm đến uy tín của đội bóng cũng nên làm."
"Đây không phải lúc để cô tự ý điều tra bất cứ điều gì," Phó Đình Khang nói, giọng nghiêm khắc. "Nếu chuyện này tiếp tục lan rộng, nó sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh của cả đội, ngay trước giai đoạn quan trọng nhất mùa giải. Tôi yêu cầu cô dừng ngay mọi hành động có thể bị hiểu là quấy rối, bất kể động cơ của cô là gì."
Cô rời khỏi văn phòng ông với một cảm giác nặng nề chưa từng có, nhận ra rằng cuộc chiến giành lại sự thật không chỉ đơn thuần là đối đầu với Hạ Vy, mà còn là đối đầu với cả một hệ thống đang ưu tiên hình ảnh và lợi ích thương mại hơn công lý. Nhưng giữa cơn bão dư luận đang hình thành quanh mình, cô biết mình không thể lùi bước, không phải vì kiêu hãnh cá nhân, mà vì cô đã nhìn thấy quá rõ những gì đang bị che giấu để có thể giả vờ như chưa từng thấy gì.
Trưa hôm đó, cô gặp Mai Bảo Trâm ở căng tin, thấy bạn mình đang ngồi một góc với vẻ mặt lo lắng không kém gì cô. "Em đã đọc bài viết chưa?" Bảo Trâm hỏi ngay khi cô ngồi xuống.
"Rồi," Yên Thảo đáp, giọng mệt mỏi. "Chị nghĩ ai đã cung cấp thông tin đó cho phóng viên?"
"Chị không cần đoán nhiều," Bảo Trâm nói, hạ giọng. "Rõ ràng là Hạ Vy. Cô ta phải biết được có người đang điều tra, và cô ta chọn cách ra tay trước để làm mất uy tín người điều tra trước khi sự thật kịp lộ ra. Đó là một nước cờ khôn ngoan và tàn nhẫn."
"Nhưng làm sao cô ta biết được?" Yên Thảo tự hỏi, giọng đầy lo lắng. "Chúng tôi đã rất cẩn thận."
"Có thể qua phòng khám," Bảo Trâm phỏng đoán. "Nếu anh Việt Anh đã đến hỏi han ở đó, không khó để họ lần ra manh mối và báo lại cho gia đình Kim Vọng. Em cần cẩn thận hơn nữa, Yên Thảo à. Đối thủ của em không phải người tầm thường."
Yên Thảo gật đầu, nhận ra bài học đắt giá này: trong một cuộc chiến với những người có đủ quyền lực và tiền bạc để bảo vệ bí mật của mình, mọi bước đi đều cần được tính toán kỹ lưỡng hơn nữa, nếu không muốn tự đẩy mình vào thế bị động trước khi kịp tung ra đòn quyết định.
Buổi chiều, cô gọi điện cho Cao Việt Anh, giọng lo lắng. "Anh nghĩ họ đã biết bao nhiêu về cuộc điều tra của chúng ta?"
"Có lẽ họ chỉ biết có người đang hỏi han, chưa chắc đã biết rõ chúng ta đã thu thập được những gì," Cao Việt Anh trấn an, dù giọng ông cũng có phần thận trọng hơn thường lệ. "Nhưng bài học ở đây là chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ trước khi họ kịp xóa dấu vết hoặc gây thêm thiệt hại. Tôi sẽ cố gắng liên hệ với cô Thùy Dung sớm hơn dự kiến."
"Còn tôi thì sao?" Yên Thảo hỏi. "Tôi có nên lên tiếng phản bác bài viết đó không?"
"Đừng," Cao Việt Anh khuyên ngay lập tức. "Bất kỳ phản ứng công khai nào lúc này cũng sẽ chỉ khiến câu chuyện thêm rối ren và cho họ cái cớ để tiếp tục tấn công cô. Tốt nhất cô nên im lặng, tiếp tục công việc bình thường, và để chúng tôi hoàn thiện bằng chứng. Khi có đủ bằng chứng xác thực trong tay, cô sẽ không cần phải tự bào chữa bằng lời nói nữa — sự thật sẽ tự nói lên tất cả."
Lời khuyên ấy, dù khó thực hiện trong tâm trạng hoang mang hiện tại, vẫn là điều hợp lý nhất Yên Thảo có thể bám vào lúc này. Cô cúp máy, nhìn ra cửa sổ văn phòng, tự nhủ mình phải kiên nhẫn hơn nữa, dù mỗi ngày trôi qua trong im lặng đều là một ngày cô phải chịu đựng những ánh mắt dò xét và lời đàm tiếu sau lưng từ những người không biết rõ sự thật, và một ngày Hạ Vy có thêm thời gian để củng cố câu chuyện dối trá của mình trước công chúng, trong khi cô vẫn phải cắn răng chịu đựng trong im lặng, chờ đợi thời cơ thích hợp để phản công.