Ngôi Sao Khúc Côn Cầu Không Vượt Qua Nổi Bóng Hình Tôi
8 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Ngôi Sao Khúc Côn Cầu Không Vượt Qua Nổi Bóng Hình Tôi

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Lễ Ra Mắt Mùa Giải

Lễ ra mắt mùa giải mới của Đội Bạch Hổ Băng Giang được tổ chức hoành tráng hơn mọi năm, một phần vì đây cũng là dịp công bố chính thức việc gia hạn hợp đồng tài trợ ba năm với Tập đoàn Việt Thịnh — bản hợp đồng có giá trị lớn nhất trong lịch sử đội bóng. Sảnh chính Cung băng Bạch Hổ được trang hoàng bằng ánh đèn led xanh trắng, sân khấu lớn dựng ở trung tâm, hàng trăm ống kính máy quay từ các đài truyền hình thể thao lớn nhất cả nước chờ sẵn.

Yên Thảo, như thường lệ, đứng ở khu vực điều phối hậu trường, tay cầm bộ đàm, mắt theo dõi màn hình lịch trình chương trình. Cô đã cố gắng thuyết phục bản thân rằng đây chỉ là một sự kiện công việc bình thường, rằng cô có thể giữ khoảng cách chuyên nghiệp cần thiết dù biết Bảo Duy sẽ phát biểu trên sân khấu tối nay, có thể cùng với sự xuất hiện của Đinh Hạ Vy — điều mà Phó Đình Khang đã úp mở nhắc đến trong cuộc họp chuẩn bị sự kiện sáng nay.

"Chúng tôi đã thống nhất với phía Việt Thịnh," ông nói trong cuộc họp, không nhìn thẳng vào Yên Thảo dù cô có mặt trong phòng với tư cách điều phối chương trình, "rằng cách tốt nhất để dập tắt tin đồn tiêu cực là để Bảo Duy chủ động thừa nhận mối quan hệ trong quá khứ và thể hiện thiện chí với đứa trẻ ngay tại sự kiện. Chúng tôi tin điều này sẽ giúp công chúng nhìn nhận cậu ấy là người có trách nhiệm, thay vì một người né tránh."

Yên Thảo đã nghe điều đó bằng một sự bình thản lạ lùng, như thể tâm trí cô đã tự động dựng lên một bức tường ngăn cách cảm xúc để có thể tiếp tục hoàn thành công việc. Nhưng bức tường ấy sụp đổ hoàn toàn chỉ vài giờ sau, khi cô đứng trong cánh gà sân khấu, chứng kiến toàn bộ sự việc diễn ra trước mắt.

Bảo Duy bước lên sân khấu trong bộ vest được may đo riêng, nở nụ cười quen thuộc với ống kính. Anh phát biểu về mùa giải mới, về mục tiêu vô địch Cúp Bạch Kim, về lòng biết ơn dành cho Tập đoàn Việt Thịnh. Rồi, đúng như kịch bản đã được chuẩn bị, người dẫn chương trình đặt câu hỏi mà cả khán phòng đang chờ đợi.

"Anh Bảo Duy, gần đây có nhiều tin đồn xoay quanh sự xuất hiện của một người phụ nữ và một đứa trẻ tại sự kiện Ngày hội Người hâm mộ. Anh có điều gì muốn chia sẻ với người hâm mộ không?"

Bảo Duy hít một hơi sâu, ánh mắt anh lướt nhanh về phía cánh gà sân khấu trong một khoảnh khắc ngắn ngủi — đủ ngắn để không ai khác nhận ra, nhưng đủ dài để Yên Thảo, người đang đứng ngay đó, cảm nhận được toàn bộ sức nặng của nó.

"Vâng," anh nói, giọng chững chạc theo đúng cách anh đã được huấn luyện, "tôi xin xác nhận rằng chị Đinh Hạ Vy từng là người tôi yêu sâu đậm trong quá khứ, trước khi tôi gia nhập Đội Bạch Hổ Băng Giang. Về việc cháu bé có phải con tôi hay không, chúng tôi đang tiến hành các bước xác minh cần thiết. Nhưng dù kết quả thế nào, tôi cam kết sẽ có trách nhiệm đầy đủ, và tôi mong người hâm mộ cho chúng tôi thời gian để giải quyết chuyện riêng tư này một cách tử tế nhất."

Đám đông vỗ tay tán thưởng sự "chân thành và trách nhiệm" trong câu trả lời. Ngay sau đó, theo đúng kịch bản mà Yên Thảo chưa từng được biết trước, Đinh Hạ Vy bước ra từ cánh gà đối diện, bế theo bé Bin, tiến lên sân khấu trong tiếng vỗ tay càng lúc càng lớn của khán giả và ánh đèn flash dồn dập từ hàng trăm máy ảnh.

Bảo Duy đón lấy đứa trẻ từ tay Hạ Vy, bế nó lên, để ống kính ghi lại khoảnh khắc ấy — một hình ảnh sẽ tràn ngập các trang báo ngay trong đêm với chú thích đầy cảm xúc về "người đàn ông dũng cảm đối diện trách nhiệm." Đứa trẻ, có lẽ chưa quen với đám đông và ánh đèn chói lòa, bắt đầu khóc, và Bảo Duy vụng về dỗ dành nó trong khi Hạ Vy đứng cạnh, một tay đặt nhẹ lên vai anh với vẻ dịu dàng được tính toán kỹ lưỡng đến từng centimet.

Yên Thảo đứng trong cánh gà, cảm thấy như mặt đất dưới chân mình đang từ từ tan chảy. Cô không khóc, không phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ đứng đó, nhìn người đàn ông cô đã dành bốn năm cuộc đời để âm thầm nâng đỡ, giờ đang đứng trên chính sân khấu mà cô đã góp phần xây dựng nên, bế một đứa trẻ có thể là con anh, bên cạnh một người phụ nữ anh chưa từng nhắc đến với cô, trong khi tên cô không hề tồn tại trong toàn bộ câu chuyện đang diễn ra.

Tệ hơn nữa còn đến sau đó. Một phóng viên trẻ, có lẽ vì đã nghe phong thanh tin đồn nội bộ, giơ tay hỏi thêm: "Vậy còn tin đồn về mối quan hệ giữa anh và một nhân viên trong ban huấn luyện của đội thì sao, anh Bảo Duy?"

Câu hỏi ấy khiến cả sân khấu khựng lại trong tích tắc. Phó Đình Khang đứng ở hàng ghế đầu, gương mặt căng cứng. Bảo Duy, sau một khoảnh khắc do dự ngắn ngủi mà chỉ Yên Thảo mới đủ nhạy cảm để nhận ra, mỉm cười, đáp lại bằng giọng điệu nhẹ nhàng như thể đang gạt bỏ một tin đồn vô căn cứ.

"Đó chỉ là tin đồn thất thiệt thôi," anh nói, "tôi và các đồng nghiệp trong đội có mối quan hệ chuyên nghiệp, tôn trọng lẫn nhau, không có gì hơn thế. Tôi nghĩ mọi người không nên tin vào những lời đồn thổi vô căn cứ như vậy."

Câu nói ấy, ngắn gọn và dứt khoát, giáng xuống Yên Thảo như một nhát dao lạnh. Cô đứng chết lặng trong cánh gà, cảm nhận rõ ràng từng từ một găm vào lồng ngực mình. Bốn năm tình cảm, bốn năm hy sinh, bốn năm những đêm không ngủ vì chiến thuật của anh, giờ đây bị gói gọn và phủ nhận chỉ bằng một câu nói ngắn ngủi trước hàng trăm ống kính máy quay.

Mai Bảo Trâm, đứng cạnh cô trong cánh gà, nắm chặt lấy tay bạn, gương mặt không giấu nổi sự phẫn nộ thay cho cô. "Yên Thảo..." cô thì thầm, nhưng không biết phải nói gì thêm.

Yên Thảo không đáp lại. Cô chỉ đứng đó, mắt vẫn dán vào sân khấu, nơi Bảo Duy đang tiếp tục mỉm cười trước ống kính, nơi Hạ Vy đang khéo léo dựa vào vai anh như thể họ chưa từng rời xa nhau một ngày nào. Trong đầu cô, tất cả những bản phân tích chiến thuật không tên, những đêm thức trắng, những cơ hội cô đã từ chối, bỗng chốc hiện lên rõ ràng như một cuốn phim tua nhanh, và lần đầu tiên, cô tự hỏi liệu tất cả những điều đó có ý nghĩa gì hay không, khi người nhận được chúng có thể đứng đó, trước hàng trăm ống kính, và phủ nhận sự tồn tại của cô chỉ bằng một câu nói.

Cô lặng lẽ rời khỏi cánh gà, đi qua hành lang hậu trường tối, ra đến bãi đỗ xe phía sau tòa nhà, nơi không có ống kính nào, không có ánh đèn flash nào, chỉ có bóng tối và tiếng gió lạnh của đêm mùa đông thổi qua. Cô đứng đó một mình, lần đầu tiên sau rất lâu, để cho những giọt nước mắt mà cô đã kìm nén suốt buổi tối rơi xuống, không kìm giữ, không cần phải mạnh mẽ trước ai cả.

Trong sảnh chính, buổi lễ vẫn tiếp diễn như không có chuyện gì xảy ra. Phó Đình Khang bước lên sân khấu, bắt tay đại diện Tập đoàn Việt Thịnh trước ống kính, tuyên bố về hợp đồng tài trợ ba năm với những con số ấn tượng được chiếu lên màn hình lớn phía sau. Các phóng viên tíu tít ghi chép, không ai để ý đến sự vắng mặt đột ngột của người điều phối chương trình vốn luôn có mặt ở mọi khoảnh khắc quan trọng.

Bảo Duy, sau khi rời sân khấu, tìm kiếm Yên Thảo trong đám đông hậu trường nhưng không thấy cô đâu. Có một khoảnh khắc ngắn ngủi anh cảm thấy áy náy, thậm chí định nhắn tin xin lỗi cô về câu trả lời trước ống kính, nhưng rồi Hạ Vy đã kéo tay anh, mời anh chụp một tấm ảnh gia đình cùng bé Bin cho một tờ tạp chí đã đặt lịch phỏng vấn độc quyền ngay sau sự kiện. Anh để sự áy náy ấy trôi qua, tự nhủ với bản thân rằng mình sẽ giải thích với Yên Thảo sau, khi mọi thứ lắng xuống — một lời tự nhủ mà anh đã lặp lại với chính mình không biết bao nhiêu lần trong những tuần gần đây, mỗi lần đều trì hoãn thêm một chút.

Mai Bảo Trâm tìm thấy Yên Thảo ở bãi đỗ xe gần nửa tiếng sau đó, ngồi co ro trên bậc thềm bê tông lạnh, hai tay ôm lấy đầu gối. Cô ngồi xuống cạnh bạn, không nói gì trong một lúc lâu, chỉ đặt tay lên vai cô.

"Chị xin lỗi," Bảo Trâm cuối cùng lên tiếng, giọng nghẹn lại. "Chị đứng đó, chị nghe hết, mà chị không thể làm gì cả."

"Không phải lỗi của chị," Yên Thảo đáp, giọng khàn đặc vì đã khóc. "Là lỗi của em, vì đã tin rằng bốn năm im lặng là một dạng tình yêu đủ lớn để anh ấy phải bảo vệ, khi thực ra với anh ấy, nó chưa bao giờ đủ lớn để phải thừa nhận."

Bảo Trâm siết chặt vai bạn, không tìm được lời an ủi nào đủ sức nặng để xoa dịu nỗi đau vừa mới giáng xuống. Họ ngồi đó rất lâu, giữa bãi đỗ xe lạnh lẽo, trong khi ánh đèn rực rỡ và tiếng nhạc mừng mùa giải mới vẫn vang vọng từ sảnh chính phía sau lưng họ, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng thế giới của Bảo Duy vẫn đang tiếp tục tỏa sáng, bất kể điều gì vừa xảy ra với người đã âm thầm giúp anh có được ánh sáng ấy.

Đã sao chép liên kết chương