Ngôi Sao Khúc Côn Cầu Không Vượt Qua Nổi Bóng Hình Tôi
8 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Ngôi Sao Khúc Côn Cầu Không Vượt Qua Nổi Bóng Hình Tôi

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Người Đứng Về Phía Sự Thật

Buổi họp toàn đội được triệu tập gấp vào sáng thứ Hai, chính thức là để bàn về chiến thuật cho trận đấu cuối tuần, nhưng ai cũng hiểu bầu không khí căng thẳng bao trùm phòng họp có liên quan trực tiếp đến bài báo đã lan truyền suốt cuối tuần qua. Một vài cầu thủ trẻ thì thầm với nhau trước khi cuộc họp bắt đầu, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Yên Thảo đang ngồi ở hàng ghế cuối cùng, nơi cô vẫn luôn ngồi trong các buổi họp chiến thuật.

Phó Đình Khang mở đầu cuộc họp bằng một tuyên bố ngắn gọn về "một số tin đồn thất thiệt đang lan truyền trên mạng xã hội", nhấn mạnh rằng đội bóng sẽ không dung túng cho bất kỳ hành vi nào có thể làm tổn hại đến hình ảnh tập thể, dù không nêu đích danh ai.

Sau cuộc họp chính thức, khi mọi người chuẩn bị giải tán, một cầu thủ trẻ tên trong đội, có lẽ vì thiếu tế nhị hoặc bị cuốn theo làn sóng dư luận, buông một câu bâng quơ nhưng đủ lớn để cả phòng nghe thấy: "Nghe nói có người ở đây từng thuê thám tử theo dõi con nít, kinh khủng thật."

Không khí trong phòng chùng xuống, vài ánh mắt lập tức hướng về phía Yên Thảo. Cô cảm thấy má mình nóng bừng, không phải vì xấu hổ, mà vì phẫn nộ trước sự bất công đang bị ném vào mình một cách công khai như vậy.

Trước khi cô kịp phản ứng, Chấn Phong đứng dậy khỏi ghế, giọng anh vang lên rõ ràng, đủ để mọi người trong phòng đều nghe thấy. "Tôi nghĩ trước khi ai đó lặp lại một tin đồn vô căn cứ, người đó nên tự hỏi mình đã kiểm chứng được bao nhiêu phần trăm sự thật trong đó."

Cả phòng họp im lặng, mọi ánh mắt giờ đổ dồn về phía anh. Cầu thủ trẻ vừa buông lời kia lúng túng, lắp bắp. "Tôi... tôi chỉ nghe người ta nói vậy thôi..."

"Vậy thì đừng lặp lại những gì cậu chưa kiểm chứng, đặc biệt là khi nó có thể hủy hoại danh dự của một người đồng nghiệp," Chấn Phong nói, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng có sức nặng không thể phủ nhận. "Tôi không biết toàn bộ sự thật đằng sau câu chuyện này. Nhưng tôi biết một điều chắc chắn: cô Đái Yên Thảo đã cống hiến cho đội bóng này nhiều hơn bất kỳ ai trong căn phòng này có thể tưởng tượng, theo cách âm thầm nhất có thể. Nếu chúng ta đối xử với cô ấy như một kẻ tình nghi chỉ vì một bài báo không có bằng chứng cụ thể, chúng ta đang phản bội chính những giá trị mà đội bóng này luôn tự hào."

Vũ Trọng Nam, ngồi ở hàng ghế đầu, gật đầu tán đồng. "Chấn Phong nói đúng. Tôi đã ở đội này mười hai năm, đủ lâu để biết ai thật sự đóng góp cho những chiến thắng của chúng ta, dù tên họ không xuất hiện trên bảng tỷ số. Tôi sẽ không đứng nhìn danh dự của người đó bị chà đạp bởi những tin đồn vô căn cứ."

Phó Đình Khang, đứng ở phía trên phòng họp, cảm thấy tình huống đang vượt khỏi tầm kiểm soát của mình theo một hướng ông không lường trước. "Được rồi, đủ rồi," ông lên tiếng, cố lấy lại quyền kiểm soát cuộc họp. "Chúng ta sẽ không thảo luận thêm về chuyện này ở đây. Ai cũng cần tập trung vào chuyên môn."

Cuộc họp giải tán trong bầu không khí gượng gạo, nhưng điều quan trọng đã xảy ra: lần đầu tiên, một tiếng nói công khai và mạnh mẽ đã đứng lên bảo vệ Yên Thảo trước toàn đội, và tiếng nói đó không đến từ cha cô, không đến từ Bảo Duy, mà từ một người đồng đội mới chỉ gia nhập đội vài tháng.

Sau cuộc họp, Phó Đình Khang giữ Chấn Phong lại, gương mặt ông nghiêm nghị. "Cậu hiểu cậu vừa làm gì không, Chấn Phong? Cậu vừa công khai đứng về phía một người đang bị nghi ngờ dính líu đến một vụ bê bối tiềm tàng, ngay trước mùa giải quan trọng nhất sự nghiệp cậu. Nếu tình hình này tiếp tục xấu đi, nó có thể ảnh hưởng đến chính hợp đồng và hình ảnh của cậu."

"Tôi hiểu rủi ro," Chấn Phong đáp, không hề nao núng. "Nhưng tôi không thể đứng nhìn người khác bị đối xử bất công chỉ vì sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp của bản thân. Nếu đó là cái giá tôi phải trả để sống đúng với những gì tôi tin tưởng, tôi sẵn sàng trả."

Phó Đình Khang nhìn anh một lúc lâu, có chút gì đó giống như sự nể phục lẫn lo lắng trong ánh mắt ông. "Tôi hy vọng cậu biết mình đang làm gì," ông nói cuối cùng, rồi rời đi mà không nói thêm gì.

Tin tức về cuộc họp cũng đến tai Bảo Duy, người vì lịch tập riêng nên không có mặt trong phòng họp sáng hôm đó. Anh nghe kể lại từ một đồng đội, cảm thấy một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng — vừa xấu hổ vì chính mình không phải là người đứng lên bảo vệ Yên Thảo, vừa có chút ghen tị mơ hồ trước việc một người khác đã làm điều mà lẽ ra phải là trách nhiệm của anh.

Anh tìm đến phòng tập nơi Chấn Phong đang luyện tập một mình vào buổi chiều, đứng quan sát một lúc trước khi lên tiếng. "Tôi nghe nói cậu đã bênh vực Yên Thảo trước cả đội sáng nay."

Chấn Phong dừng lại, nhìn anh với ánh mắt bình thản. "Đúng vậy. Có vấn đề gì không?"

"Không," Bảo Duy lắc đầu, giọng có chút ngượng ngùng. "Tôi chỉ... cảm ơn cậu, vì đã làm điều tôi lẽ ra nên làm."

"Nếu anh thật sự muốn cảm ơn tôi," Chấn Phong đáp thẳng thắn, không né tránh, "anh nên tự hỏi tại sao một người ngoài cuộc như tôi lại thấy cần thiết phải lên tiếng bảo vệ danh dự của người mà đáng lẽ chính anh phải là người bảo vệ đầu tiên."

Câu nói ấy khiến Bảo Duy im lặng, không tìm được lời đáp trả nào xứng đáng. Anh gật đầu, quay người rời đi, mang theo trong lòng một sự dằn vặt ngày càng lớn dần mà anh vẫn chưa đủ can đảm để biến thành hành động cụ thể.

Tin tức về việc Chấn Phong công khai bênh vực Yên Thảo trước toàn đội nhanh chóng lan ra, dù không được truyền thông bên ngoài biết đến, nhưng đủ để tạo ra một làn sóng dư luận nội bộ khác biệt hoàn toàn so với những gì Hạ Vy đã dự tính. Một số cầu thủ khác, trước đó giữ thái độ trung lập hoặc dè dặt, bắt đầu bày tỏ sự ủng hộ ngầm dành cho Yên Thảo, dù không công khai như Chấn Phong.

Buổi tối hôm đó, Yên Thảo tìm gặp Chấn Phong ở sân băng phụ, nơi anh đang tập luyện thêm ngoài giờ như thường lệ. "Cảm ơn anh," cô nói, giọng nghẹn lại vì xúc động. "Anh không cần phải mạo hiểm như vậy vì tôi."

Chấn Phong dừng lại, tháo mũ bảo hiểm ra, nhìn cô với ánh mắt chân thành. "Tôi không nghĩ đó là mạo hiểm, Yên Thảo à. Tôi nghĩ đó đơn giản là làm điều đúng đắn. Và tôi sẽ làm lại y như vậy, bất kể có phải trả giá gì đi nữa, vì tôi tin chị xứng đáng được bảo vệ, không chỉ bởi tôi, mà bởi tất cả những ai thật sự hiểu giá trị của chị."

Cô nhìn anh, cảm nhận một sự biết ơn sâu sắc hòa lẫn với một cảm xúc khác, ấm áp hơn, mãnh liệt hơn mà cô không còn có thể phủ nhận được nữa. Trong khoảnh khắc ấy, giữa ánh đèn mờ nhạt của sân băng phụ, cô nhận ra rằng dù cuộc chiến phía trước còn rất nhiều chông gai, cô không còn phải đối mặt với nó một mình, và điều đó, hơn bất cứ điều gì khác, mang lại cho cô sức mạnh để tiếp tục tiến về phía trước.

"Tôi có nghe nói Bảo Duy đã tìm anh nói chuyện," cô nói sau một lúc im lặng.

"Đúng vậy," Chấn Phong xác nhận. "Tôi nghĩ có lẽ tôi hơi thẳng thắn quá mức cần thiết với anh ta."

"Không," Yên Thảo lắc đầu, "tôi nghĩ đó chính xác là điều anh ấy cần nghe, dù muộn màng. Có lẽ đã đến lúc ai đó nói thẳng với anh ấy những gì tôi chưa bao giờ đủ can đảm để nói ra trong suốt bốn năm qua."

"Chị không cần phải là người nói ra điều đó nữa," Chấn Phong nói, giọng dịu dàng. "Chị đã dành đủ thời gian để cố gắng giữ mọi thứ êm đẹp cho người khác rồi. Đã đến lúc chị để người khác tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của họ, còn chị chỉ cần tập trung vào việc tìm ra sự thật và bảo vệ chính mình."

Cô gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn trước lời khuyên chân thành ấy, một lời khuyên mà cô biết mình cần ghi nhớ trong những ngày sắp tới, khi cuộc điều tra chắc chắn sẽ còn đối mặt với nhiều thử thách gay gắt hơn nữa.

Trước khi rời sân băng phụ, cô quay lại nhìn Chấn Phong một lần nữa, thấy anh đã đội mũ bảo hiểm trở lại, chuẩn bị tiếp tục buổi tập dang dở. "Anh có sợ không," cô hỏi, "khi biết rằng đứng về phía tôi có thể khiến anh mất đi những gì anh đã dày công gây dựng ở đội bóng mới này?"

Anh dừng lại, suy nghĩ một lúc trước khi trả lời. "Tôi sợ chứ. Nhưng tôi sợ hơn nếu một ngày nào đó tôi phải sống với sự hối hận vì đã im lặng trước bất công chỉ để bảo vệ vị trí của mình. Tôi đã học được từ chấn thương của mình rằng, có những thứ quý giá hơn nhiều so với sự nghiệp, dù sự nghiệp đó có ý nghĩa lớn lao thế nào với một người."

Cô mỉm cười, gật đầu, rồi rời khỏi sân băng phụ trong lòng tràn ngập một cảm giác biết ơn và ngưỡng mộ sâu sắc dành cho người đàn ông đã chọn đứng về phía lẽ phải, bất chấp mọi rủi ro đang chờ đợi phía trước.

Đã sao chép liên kết chương