Chương 12
Chương 12 — Ngôi Sao Khúc Côn Cầu Không Vượt Qua Nổi Bóng Hình Tôi
Người Đàn Ông Sợ Hãi Ánh Đèn
Tống Bảo Duy không phải không nhận ra những điều bất thường. Anh là một vận động viên chuyên nghiệp, quen với việc phân tích từng chi tiết nhỏ trong lối chơi của đối thủ để tìm ra điểm yếu, và phần bản năng ấy, dù anh cố gắng phớt lờ, vẫn âm thầm hoạt động mỗi khi anh ở gần Hạ Vy và bé Bin.
Anh nhận ra đứa trẻ ít khi chủ động ôm lấy anh, dù truyền thông vẫn miêu tả những buổi gặp gỡ giữa hai cha con như những khoảnh khắc "ấm áp, gắn kết." Anh nhận ra Hạ Vy luôn khéo léo lái mọi cuộc trò chuyện riêng tư giữa họ tránh xa chủ đề xét nghiệm ADN, viện đủ lý do — từ việc "cần thời gian để bé làm quen với môi trường mới" đến "sợ kết quả xét nghiệm bị rò rỉ ra truyền thông trước khi hai người sẵn sàng."
Một buổi tối, sau một buổi tập nặng, anh đến căn hộ mà đội bóng đã thu xếp cho Hạ Vy và bé Bin ở tạm — một sự sắp xếp mà Phó Đình Khang đề xuất để "tiện cho việc xây dựng hình ảnh gia đình" trong các buổi chụp ảnh sắp tới. Anh tìm thấy Hạ Vy đang ngồi một mình trong phòng khách, bé Bin đã ngủ trong phòng riêng.
"Anh muốn nói chuyện về việc xét nghiệm," anh mở lời, ngồi xuống đối diện cô.
Hạ Vy ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút bất ngờ nhưng nhanh chóng chuyển sang vẻ tổn thương quen thuộc. "Anh vẫn còn nghi ngờ em sao, Bảo Duy? Sau tất cả những gì em đã trải qua một mình suốt ba năm nuôi con, anh vẫn cần một tờ giấy để tin em?"
"Không phải anh không tin em," Bảo Duy nói, cố giữ giọng bình tĩnh. "Nhưng anh cần biết chắc chắn, vì đây không chỉ là chuyện của hai chúng ta nữa. Đây là chuyện ảnh hưởng đến cả sự nghiệp của anh, đến hình ảnh của anh trước công chúng, đến..." anh ngập ngừng, không muốn nhắc đến tên Yên Thảo trước mặt Hạ Vy.
"Đến cô ấy chứ gì?" Hạ Vy nói, đọc được ý anh ngay lập tức, giọng cô chuyển sang cay đắng. "Cô nhân viên phân tích mà anh vẫn giấu diếm suốt bốn năm qua? Em biết hết rồi, Bảo Duy. Em không trách anh đã có người khác sau khi chúng ta chia tay. Nhưng em nghĩ anh nên tự hỏi, người phụ nữ đó có bao giờ sinh cho anh một đứa con, có bao giờ hy sinh cả tuổi thanh xuân để một mình nuôi dạy nó trong khi anh mải mê theo đuổi sự nghiệp hay không?"
Câu nói ấy, dù dựa trên một tiền đề mà Bảo Duy còn chưa chắc chắn là sự thật, vẫn đủ sức khiến anh cảm thấy tội lỗi — chính xác là hiệu ứng mà Hạ Vy đã tính toán kỹ lưỡng khi thốt ra nó. Cô đã học được qua nhiều năm quan sát cha mình điều hành công việc kinh doanh rằng, đôi khi, một lời buộc tội được bọc trong lớp vỏ tổn thương lại có sức nặng hơn bất kỳ bằng chứng cụ thể nào.
"Anh không có ý đó," Bảo Duy vội nói, giọng đã bớt kiên quyết hơn lúc đầu. "Anh chỉ muốn mọi thứ rõ ràng, cho cả em và cho bé Bin nữa."
"Được thôi," Hạ Vy đáp, giọng dịu lại một cách tính toán, "nếu anh thật sự cần, em sẽ đồng ý làm xét nghiệm. Nhưng em cần thời gian để chuẩn bị tâm lý cho con, và em mong anh hiểu, nếu chuyện này bị rò rỉ ra ngoài trước khi có kết quả chính thức, nó sẽ hủy hoại hình ảnh của cả hai chúng ta, đặc biệt là hình ảnh của anh trước Tập đoàn Việt Thịnh."
Đó là một câu nói được cài cắm khéo léo — vừa có vẻ nhượng bộ, vừa gieo vào đầu Bảo Duy nỗi sợ hãi về hậu quả truyền thông, đủ để anh không dám thúc ép nhanh hơn. Anh gật đầu, chấp nhận sự trì hoãn ấy như một sự thỏa hiệp hợp lý, không nhận ra mình vừa bị dẫn dắt một cách tinh vi.
Sau khi rời căn hộ của Hạ Vy, Bảo Duy lái xe lòng vòng qua nhiều con phố của Băng Giang mà không có đích đến cụ thể, cố gắng sắp xếp lại mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Anh nhớ lại buổi tối bảy năm trước, khi Hạ Vy nói lời chia tay với anh trong một quán cà phê nhỏ, giọng cô lạnh lùng và dứt khoát đến mức khiến anh, khi ấy vẫn còn là một cầu thủ dự bị vô danh, cảm thấy mình không xứng đáng được yêu thương. "Em không thể đặt cược cả tương lai vào một người còn chưa chắc chắn về chính sự nghiệp của mình," cô đã nói như vậy, trước khi rời đi mà không một lần ngoái lại.
Anh đã mất gần một năm để vượt qua nỗi đau ấy, và người đã kiên nhẫn ngồi cạnh anh qua từng buổi tập phục hồi tâm lý, từng đêm anh mất ngủ vì ám ảnh thất bại, chính là Yên Thảo. Cô chưa bao giờ nhắc đến quá khứ ấy, chưa bao giờ so sánh mình với người phụ nữ đã rời bỏ anh, chỉ âm thầm xây dựng lại niềm tin trong anh từng chút một, không đòi hỏi bất kỳ sự công nhận nào đổi lại.
Ý nghĩ ấy khiến anh cảm thấy xấu hổ tột độ về câu trả lời anh đã đưa ra trước ống kính máy quay trong buổi lễ ra mắt mùa giải. Anh lấy điện thoại ra, định nhắn tin cho Yên Thảo một lời xin lỗi chân thành hơn, nhưng rồi lại cất điện thoại đi, tự nhủ rằng mình cần chờ đến khi mọi chuyện với Hạ Vy được làm rõ hoàn toàn trước khi có thể đối diện với cô một cách đàng hoàng. Đó là một sự trì hoãn khác trong chuỗi dài những trì hoãn mà anh đã tự cho phép mình suốt nhiều tuần qua, mỗi lần đều với một lý do nghe có vẻ hợp lý.
Ngày hôm sau, anh có một cuộc họp riêng với Phó Đình Khang về tiến độ "ổn định tình hình gia đình" trước một sự kiện quảng cáo lớn của Tập đoàn Việt Thịnh dự kiến diễn ra trong vài tuần tới.
"Cậu cần hiểu," Phó Đình Khang nói, giọng nghiêm túc, "chiến dịch quảng cáo mùa này của Việt Thịnh được xây dựng hoàn toàn quanh câu chuyện của cậu — người đàn ông vượt qua sóng gió để làm tròn trách nhiệm gia đình. Nếu bây giờ cậu công khai nghi ngờ hoặc yêu cầu xét nghiệm ADN ngay lập tức, và chẳng may thông tin đó lọt ra ngoài trước khi có kết quả, công chúng sẽ nhìn cậu như một người đàn ông trốn tránh trách nhiệm, không phải người tìm kiếm sự thật. Hình ảnh đó có thể phá hủy toàn bộ hợp đồng ba năm chúng ta vừa ký kết."
Bảo Duy nghe những lời ấy với một cảm giác nghẹt thở quen thuộc — cảm giác anh vẫn thường có mỗi khi phải đối diện với áp lực lớn trong sự nghiệp, thứ cảm giác mà trước đây chính Yên Thảo là người luôn giúp anh vượt qua bằng những buổi trò chuyện kiên nhẫn, bằng những bản phân tích tâm lý thi đấu tỉ mỉ. Giờ đây, không có cô ở bên, anh cảm thấy mình đang chìm dần trong một mê cung không lối thoát, nơi mọi lựa chọn đều dẫn đến một rủi ro nào đó mà anh không đủ can đảm đối mặt.
"Tôi hiểu," anh nói với Phó Đình Khang, giọng mệt mỏi. "Tôi sẽ tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi."
"Tốt," Phó Đình Khang gật đầu, có vẻ nhẹ nhõm. "Và một điều nữa, Bảo Duy à, tôi khuyên cậu nên tập trung hoàn toàn vào phong độ thi đấu trong giai đoạn này. Mùa giải quan trọng nhất sự nghiệp cậu đang đến gần, và Cúp Bạch Kim không chờ đợi bất kỳ ai giải quyết xong chuyện riêng tư của mình. Đội bóng, người hâm mộ, và cả nhà tài trợ đều đang đặt kỳ vọng rất lớn vào cậu trong mùa giải này."
Bảo Duy gật đầu, nhưng trong lòng anh, gánh nặng kép giữa phong độ thi đấu và mớ hỗn loạn tình cảm cá nhân đang bắt đầu đè nặng lên vai anh theo một cách mà trước đây, khi còn có Yên Thảo ở bên hỗ trợ tâm lý thi đấu, anh chưa từng phải một mình gánh chịu nặng nề đến vậy như lúc này, giữa muôn vàn áp lực đang dồn về cùng một lúc.
Nhưng sâu trong lòng, một phần của anh — phần đã từng biết ơn Yên Thảo, đã từng hứa với cô rằng sẽ có ngày làm cho cả thế giới biết cô xứng đáng được công nhận — vẫn âm thầm day dứt, dù chưa đủ mạnh để vượt qua nỗi sợ hãi đang bao trùm lấy anh. Anh biết mình đang trì hoãn một sự thật quan trọng, chỉ vì anh chưa sẵn sàng đối diện với bất kỳ kết quả nào có thể phá vỡ hình ảnh hoàn hảo mà anh đã dày công xây dựng suốt nhiều năm qua trước công chúng.
Tối hôm đó, một mình trong căn hộ, anh mở lại kho ảnh cũ trong điện thoại, tìm đến những tấm hình chụp cùng Yên Thảo trong những chuyến đi hiếm hoi họ có thể ở bên nhau mà không cần lo lắng về ống kính máy quay — một buổi chiều ở quán ăn nhỏ ngoài rìa thành phố, một lần cùng nhau xem lại băng ghi hình trận đấu đến tận khuya, cả hai cùng cười vì một khoảnh khắc vụng về nào đó trên sân. Anh nhìn những tấm hình ấy rất lâu, cảm nhận một nỗi nhớ nhung xen lẫn tội lỗi dâng lên trong lòng, nhưng cuối cùng vẫn tắt màn hình điện thoại, tự nhủ rằng đây chưa phải lúc thích hợp để hành động theo cảm xúc ấy. Anh không biết rằng chính sự chần chừ lặp đi lặp lại này, tích lũy qua từng ngày, đang đẩy anh ngày một xa hơn khỏi cơ hội sửa chữa sai lầm trước khi mọi thứ trở nên không thể cứu vãn.