Chương 16
Chương 16 — Ngôi Sao Khúc Côn Cầu Không Vượt Qua Nổi Bóng Hình Tôi
Những Giọt Nước Mắt Có Tính Toán
Cao Việt Anh liên hệ được với Thùy Dung vào đầu tuần thứ ba của cuộc điều tra, sau nhiều nỗ lực dò tìm qua các mối quan hệ cũ tại phòng khám Y Đức. Cuộc trò chuyện qua điện thoại diễn ra ngắn ngủi và đầy thận trọng — Thùy Dung ban đầu từ chối nói chuyện, nhưng sau khi Cao Việt Anh trấn an rằng ông không có ý định gây rắc rối pháp lý cho cô mà chỉ muốn tìm hiểu sự thật để bảo vệ một đứa trẻ vô tội, cô dần cởi mở hơn.
"Tôi không thể nói nhiều qua điện thoại," Thùy Dung nói, giọng đầy lo lắng. "Nhưng tôi có thể xác nhận rằng bốn năm trước, tôi có nhận một khoản tiền lớn để... để giải quyết một số giấy tờ tại phòng khám. Tôi không muốn nói thêm gì nữa, tôi sợ."
Cao Việt Anh dành thêm nửa tiếng đồng hồ cố gắng thuyết phục Thùy Dung mở lòng hơn, nhẹ nhàng giải thích rằng nếu cô hợp tác cung cấp thông tin, ông có thể giúp cô được bảo vệ về mặt pháp lý, tránh khỏi bất kỳ hậu quả nào có thể phát sinh từ phía gia đình Kim Vọng. "Tôi hiểu cô sợ," ông nói, giọng kiên nhẫn. "Nhưng nếu cô im lặng mãi, đứa trẻ ấy sẽ tiếp tục lớn lên trong một lời nói dối, và những người đã lợi dụng cô để dàn dựng câu chuyện này sẽ không bao giờ phải chịu trách nhiệm."
"Tôi cần suy nghĩ thêm," Thùy Dung đáp, giọng vẫn còn run rẩy vì sợ hãi. "Họ đã cảnh cáo tôi rất rõ ràng rằng nếu tôi hé lộ bất cứ điều gì, họ sẽ kiện tôi vì vi phạm thỏa thuận bảo mật đã ký, và tôi không có đủ tiền để thuê luật sư chống lại một tập đoàn lớn như vậy."
"Cô sẽ không đơn độc nếu cô quyết định nói ra sự thật," Cao Việt Anh cam đoan. "Tôi sẽ đảm bảo cô có sự hỗ trợ pháp lý cần thiết. Nhưng quyết định là ở cô, và tôi sẽ tôn trọng bất cứ điều gì cô chọn."
Đó chưa phải một lời thú nhận đầy đủ, nhưng đủ để củng cố thêm giả thuyết của Cao Việt Anh. Ông báo lại thông tin này cho Yên Thảo và Chấn Phong ngay trong buổi tối hôm đó, nhấn mạnh rằng họ cần tìm cách thuyết phục Thùy Dung cung cấp lời khai chính thức, có thể kèm theo bằng chứng ADN xác nhận cô mới là mẹ ruột thật sự của bé Bin.
Trong lúc đó, tại một góc khác của thành phố Băng Giang, Bảo Duy đang trải qua những đêm mất ngủ triền miên. Phong độ thi đấu của anh bắt đầu sa sút rõ rệt trong hai trận đấu gần nhất — những cú sút thiếu chính xác, những quyết định chậm trễ trên sân băng mà trước đây, dưới sự hỗ trợ tâm lý của Yên Thảo, anh chưa từng mắc phải ở mức độ nghiêm trọng như vậy.
Sau trận thua thứ hai liên tiếp, anh tìm đến căn hộ của Hạ Vy, không phải để thăm bé Bin như thường lệ, mà để đối chất trực tiếp về những nghi ngờ đang ngày càng lớn dần trong lòng anh.
"Anh cần biết sự thật, Hạ Vy," anh nói, giọng căng thẳng. "Anh đã nghe được vài thông tin không rõ ràng về phòng khám nơi em sinh bé Bin. Anh cần em làm xét nghiệm ADN ngay, không thể trì hoãn thêm nữa."
Hạ Vy, sau một khoảnh khắc bối rối thoáng qua mà cô nhanh chóng che giấu, bắt đầu khóc — những giọt nước mắt được cô luyện tập thuần thục qua nhiều năm học cách kiểm soát cảm xúc trước mặt người khác để đạt được điều mình muốn. "Anh cũng nghi ngờ em sao?" cô nức nở. "Sau tất cả những gì em đã hy sinh để một mình nuôi con, giờ đây anh lại tin vào những lời đồn đại vô căn cứ thay vì tin em?"
"Anh không nói anh không tin em," Bảo Duy nói, giọng đã dịu đi phần nào trước những giọt nước mắt của cô, dù lý trí anh vẫn cố gắng bám vào những nghi vấn cần được giải đáp. "Anh chỉ cần sự rõ ràng, cho cả hai chúng ta và cho con."
"Nếu anh làm xét nghiệm bây giờ," Hạ Vy nói, giọng chuyển từ nức nở sang một sự đe dọa tinh vi được ngụy trang khéo léo dưới vỏ bọc lo lắng, "và tin đó bị rò rỉ ra ngoài trước khi có kết quả chính thức, dư luận sẽ nghĩ gì? Họ sẽ nghĩ anh là người đàn ông không dám nhận trách nhiệm, sẵn sàng làm tổn thương một đứa trẻ chỉ vì nghi ngờ vô căn cứ. Việt Thịnh sẽ nhìn nhận anh thế nào? Đội bóng sẽ nhìn nhận anh thế nào? Em không muốn thấy sự nghiệp anh sụp đổ chỉ vì một phút nông nổi, Bảo Duy à."
Câu nói ấy, dù mang hình thức của sự quan tâm, thực chất là một lời đe dọa được tính toán kỹ lưỡng, đánh trúng vào nỗi sợ hãi sâu sắc nhất của Bảo Duy — nỗi sợ mất đi hình ảnh và sự nghiệp mà anh đã dày công xây dựng. Anh im lặng, cảm thấy quyết tâm ban đầu của mình dần lung lay trước những lời lẽ ấy.
"Em xin anh," Hạ Vy tiếp tục, nắm lấy tay anh, giọng dịu lại. "Hãy cho em thêm một chút thời gian. Em hứa sẽ đồng ý làm xét nghiệm, nhưng hãy để em chuẩn bị tâm lý cho con trước, và hãy để chúng ta tìm một cách làm kín đáo nhất có thể, tránh xa mọi ống kính. Em không muốn con mình lớn lên với ký ức về việc cha nó nghi ngờ nguồn gốc của nó."
Bảo Duy gật đầu, một lần nữa nhượng bộ trước áp lực cảm xúc được dàn dựng tinh vi ấy. Anh rời khỏi căn hộ của Hạ Vy với một cảm giác mâu thuẫn sâu sắc — phần lý trí trong anh biết có điều gì đó không ổn, nhưng phần cảm xúc, bị chi phối bởi nỗi sợ hãi và cảm giác tội lỗi mà Hạ Vy khéo léo gieo vào, vẫn chưa đủ mạnh để anh hành động dứt khoát.
Tối hôm đó, ngồi một mình trong căn hộ, anh nhận được tin nhắn từ cha của Yên Thảo — Đái Trọng Nghiệp — hỏi thăm về phong độ sa sút gần đây của anh, kèm theo một câu hỏi ngắn gọn nhưng đầy hàm ý: "Cậu có đang thành thật với chính mình về mọi chuyện không, Bảo Duy?"
Anh nhìn tin nhắn ấy rất lâu, không biết phải trả lời thế nào. Anh biết câu trả lời trung thực là không — anh đang né tránh, đang trì hoãn, đang để nỗi sợ hãi kiểm soát những quyết định lẽ ra cần dựa trên lý trí và sự công bằng. Nhưng thừa nhận điều đó, dù chỉ với chính mình, cũng đồng nghĩa với việc anh phải đối diện với khả năng rằng mình đã sai lầm nghiêm trọng trong cách đối xử với Yên Thảo, người đã dành bốn năm cuộc đời để nâng đỡ anh mà không đòi hỏi bất cứ điều gì đáp lại.
Anh tắt điện thoại, không trả lời tin nhắn, tự nhủ rằng mình sẽ tìm ra câu trả lời khi mọi chuyện rõ ràng hơn — một lời tự nhủ đã trở thành điệp khúc quen thuộc trong suốt nhiều tuần qua, mỗi lần đều đẩy lùi thời điểm anh phải thật sự đối diện với sự thật xa hơn một chút nữa.
Ngày hôm sau, tại buổi tập, HLV Đái Trọng Nghiệp quan sát Bảo Duy từ xa, nhận thấy rõ sự sa sút không chỉ về phong độ mà cả về tinh thần của cầu thủ ngôi sao của mình. Ông gọi anh vào văn phòng sau buổi tập, không phải để trách mắng, mà để thử một lần cuối cùng khơi gợi sự thành thật nơi anh.
"Bảo Duy, tôi không hỏi cậu về chuyện riêng tư của cậu với Hạ Vy," ông nói, giọng điềm tĩnh nhưng có sức nặng của một người từng trải. "Nhưng tôi hỏi cậu với tư cách một HLV: cậu có đang thi đấu bằng cả trái tim và sự minh mẫn của mình không? Vì tôi nhìn thấy trên sân băng một người đang chiến đấu với những bóng ma trong đầu, chứ không phải với đối thủ trước mặt."
Bảo Duy cúi đầu, không trả lời ngay. Câu hỏi ấy, giản dị nhưng sắc bén, khiến anh nhận ra rõ ràng hơn bao giờ hết khoảng cách giữa con người anh đang cố gắng thể hiện trước công chúng và con người thật sự đang hoang mang, sợ hãi bên trong.
"Tôi sẽ cố gắng tìm lại phong độ, thưa chú," anh chỉ nói được vậy, dù cả hai đều biết đó không phải câu trả lời thật sự cho câu hỏi vừa được đặt ra.
Đái Trọng Nghiệp nhìn anh rời khỏi văn phòng, lòng nặng trĩu một nỗi thất vọng khó gọi tên. Ông đã hy vọng, dù chỉ một chút, rằng câu hỏi của mình có thể khơi dậy trong Bảo Duy đủ can đảm để đối diện sự thật. Nhưng ông hiểu, con người ta không thể bị ép buộc phải can đảm nếu tự bản thân họ chưa sẵn sàng, và có lẽ, Bảo Duy sẽ chỉ thật sự thức tỉnh khi bị đẩy đến bước đường cùng, không còn nơi nào để trốn tránh sự thật nữa.
Ông nghĩ đến con gái mình, đến Chấn Phong, đến toàn bộ cuộc điều tra âm thầm đang diễn ra mà ông chỉ biết đến một phần nhỏ qua những gì Yên Thảo hé lộ. Ông không biết chính xác họ đã tiến xa đến đâu, nhưng ông cảm nhận được, bằng linh cảm của một người từng dẫn dắt đội bóng qua không biết bao nhiêu mùa giải đầy sóng gió, rằng một cơn bão lớn hơn tất cả những gì đã xảy ra cho đến nay đang âm thầm tích tụ, chỉ chờ thời điểm thích hợp để bùng nổ, và ông chỉ có thể hy vọng rằng khi thời khắc đó đến, con gái ông sẽ đủ vững vàng để đứng vững giữa tâm bão ấy.