Những Người Trồng Sao
9 phút đọc

Chương 16

Chương 16

Khi bảng điện tử hiện dòng “VẠN SƯƠNG: THEO DÕI ĐẶC BIỆT”, không ai trong nhà văn hóa biết nên vui hay buồn. Một cái tên được đưa lên bản đồ trung tâm thường là dấu hiệu tốt hơn việc bị bỏ trống, nhưng nó cũng giống như đứng dưới một ngọn đèn rất sáng: mọi sai lầm đều dễ nhìn thấy hơn.

Lam ngồi trước chiếc máy chiếu, đọc đi đọc lại bốn chữ ấy. Phương đặt một tờ lịch triều lên bàn, Bách mở máy tính ở góc phòng, còn Miên dán mười hai miếng băng màu lên mặt bảng theo thứ tự của Nhịp Vạn Sương. Những người đến họp không ngồi thành hàng. Họ ngồi thành những cụm nhỏ: người trồng rau gần cửa sổ, thợ máy phía sau cột, nhóm học sinh trên bậc sân khấu, và các cụ không nghe rõ thì ngồi sát người phiên âm.

“Nếu trung tâm xem chúng ta là vùng theo dõi đặc biệt, có nghĩa là họ sẽ quyết định chúng ta cần theo dõi bằng cách nào,” Phương nói.

“Không hẳn,” Bách đáp. “Tôi đã ghi rõ đây là vùng cần ưu tiên quan trắc, không phải vùng được quyền thay thế toàn bộ quy trình. Hai cách hiểu đó khác nhau.”

An Cư cười khẽ. “Trong giấy tờ thì khác. Ngoài bờ kè, khi trời đổi màu, người ta chỉ có một cái bụng để quyết định.”

Bách không phản bác. Ông đã thôi dùng những từ như “nhiễu” và “bất thường” để kết thúc một cuộc nói chuyện. Từ ngày đứng trong kho muối, nhìn Lam tháo bộ lọc khỏi trạm V-14, ông hiểu một câu hỏi chưa có đáp án vẫn có thể giúp người ta hành động, miễn là câu hỏi được đặt đúng chỗ.

Buổi chiều, một email mới đến. Cục Điều phối Không phận cho phép Vạn Sương phóng thêm một hạt sao trong khung mười tám phút vào rạng sáng hôm sau. Hạt này không được bay ra khỏi hành lang đánh dấu bằng hai ngọn đèn vàng ở tháp quan sát. Không được phát sóng trực tiếp. Không được tự ý truyền dữ liệu ra ngoài máy chủ thử nghiệm. Người phụ trách phải ký cam kết rằng mọi thông tin từ hạt chỉ mang tính nghiên cứu.

Lam đọc xong, không gập máy lại.

“Họ cho chúng ta một cái cửa,” Thảo Nhi nói.

“Và yêu cầu chúng ta gọi nó là cửa sổ,” Miên gõ lên màn hình điện thoại, rồi đưa cho mọi người xem. “Cửa sổ có thể đóng trước khi người trong nhà nhìn thấy gì.”

Lam nhìn câu chữ của Miên thật lâu. Cô không muốn biến sự thông minh của cô bé thành một khẩu hiệu. Miên từng nhắc nhiều lần rằng cảnh báo phải được kiểm chứng bằng cơ thể: nhìn thấy, chạm được, hiểu được. Một tín hiệu chỉ đến tai người nghe chưa bao giờ là một hệ thống hoàn chỉnh.

“Chúng ta ký,” Lam nói. “Nhưng ký kèm phụ lục.”

Phụ lục do Miên đề xuất. Mỗi lần hạt sao gửi dữ liệu, bản thô được ghi đồng thời vào ba nơi: máy chủ thử nghiệm, thẻ nhớ nằm trong hộp sắt của nhà văn hóa, và một bản in nhiệt do máy Vườn Sao tự động nhả ra. Nếu đường truyền chính bị ngắt, thời gian và vị trí của từng gói tin vẫn được đối chiếu bằng đồng hồ cơ, ảnh chụp bầu trời và sổ tay người trực.

Bách đọc từng dòng. “Điều này sẽ làm hồ sơ của chúng ta nặng hơn.”

“Một cảnh báo không có cách kiểm tra cũng nặng lắm,” Hạ nói. “Nó nặng lên vai người nhận.”

Cuộc họp kéo dài đến khi nồi cháo kê ở bếp chỉ còn một lớp mỏng dưới đáy. Kha đem đến bộ dây mới, Cư tháo chiếc móc câu khỏi cuộn dây đánh cá để dùng làm chốt an toàn, còn Thảo Nhi chọn đúng một khoảng trống trên bản đồ sao cũ để đánh dấu đường bay. Không ai nói hạt sao có thể cứu làng. Họ chỉ nói nó sẽ bổ sung thêm một mắt nhìn.

Rạng sáng, gió thổi từ phía đầm vào, mang theo mùi bùn và rong bị phơi lâu ngày. Bầu trời không đen hẳn. Dưới chân trời phía đông, một vệt xanh nhạt giống như mép giấy bị thấm nước. Hạt sao cuối cùng nằm trên bàn, nhẹ đến mức Miên có thể nâng bằng hai ngón tay. Vỏ của nó được đan từ sợi carbon cũ và những nan tre đã xử lý, bên trong là cảm biến áp suất, độ ẩm, độ mặn của hạt bụi, cùng một viên pin sửa từ bộ đèn cứu hộ.

“Tên gì?” Kha hỏi.

Miên dùng ngón trỏ gõ lên mặt bàn ba lần, rồi gõ hai lần. Nhịp đó trong hệ thống nghĩa là “chờ tín hiệu xác nhận”.

“V-21,” Lam nói. “Không đặt tên đẹp cho thứ chưa biết nó sẽ đi đến đâu.”

Thảo Nhi bật cười. “Tên đẹp cũng không làm nó bay đúng hơn.”

Mười phút trước giờ phóng, một xe kiểm tra dừng ngoài cổng nhà văn hóa. Người bước xuống là một kỹ thuật viên không quen mặt, mang thẻ của đơn vị vận hành Mây Mỏng. Anh ta không đi vào, chỉ đứng cạnh cột đèn, quan sát hai sợi dây dẫn lên bệ phóng.

Lam ra cổng gặp anh.

“Anh cần kiểm tra gì?”

“Tôi được yêu cầu xác nhận hạt không chạm vào vùng thiết bị phản xạ. Nếu gió đổi, các anh phải thu ngay.”

“Đó là điều chúng tôi đã ký.”

“Tôi biết.” Anh nhìn về phía sân, nơi Miên đang thử các miếng rung. “Nhưng nếu cảm biến của các anh làm người ta hoảng, mọi đơn vị trong khu vực sẽ bị đình chỉ.”

Lam nghe thấy một lời đe dọa trong câu nói ấy, nhưng khi nhìn kỹ, cô chỉ thấy sự mệt mỏi. Anh ta cũng là người phải giải thích những sai số trên bản đồ của mình, cũng phải chịu trách nhiệm khi một chương trình lớn ảnh hưởng tới nơi người khác sống.

“Vậy anh vào chứng kiến,” Lam nói. “Không phải để can thiệp. Để sau này không ai kể lại bằng trí nhớ riêng.”

Người kỹ thuật viên ngập ngừng rồi gật đầu.

V-21 rời bệ phóng lúc bốn giờ mười bảy. Không có tiếng nổ, chỉ có một cú giật nhẹ truyền qua dây. Hạt sao lên chậm, tròn và sáng như một hạt đậu được thả vào nước. Kha giữ dây, Cư đọc độ căng, Miên đặt lòng bàn tay lên hộp điều khiển. Lam nhìn màn hình dữ liệu thô. Từng dòng hiện ra không đẹp: thời gian lệch ba giây, độ ẩm nhảy một lần, gói tin thứ tư thiếu tọa độ cao.

“Không sửa ngay,” Bách nói từ phía sau. “Ghi nguyên trạng.”

Lam gật.

V-21 lên đến độ cao mười chín mét thì một luồng rung truyền xuống sợi dây bên trái. Miên giơ tay, các ngón tay xòe ra, rồi ép xuống. Tín hiệu Nhịp Vạn Sương: có chuyển động, chưa kết luận là gió. Kha nhìn đầu dây, Cư nhìn mặt nước, còn Thảo Nhi nhìn mấy dải vải treo ở mái nhà. Ba thứ không cùng phản ứng.

“Dây rung,” Kha nói.

“Mặt nước cũng đang co,” Cư đáp.

Trên màn hình, tầng thấp có gió đông nam, tầng cao xuất hiện một dòng tây bắc mỏng. Dòng tây bắc đó mang độ mặn tăng dần. Nó không đủ mạnh để gọi là bão, không đủ rộng để hiện thành mảng trên bản đồ trung tâm, nhưng đủ để làm một luống rau đổi vị nếu nó hạ xuống.

Kỹ thuật viên của Mây Mỏng tiến lại gần màn hình. “Các anh chắc đó là độ mặn thật?”

“Không,” Lam nói. “Chúng tôi chắc đây là giá trị cảm biến đo được. Để gọi là lớp gió mặn, cần so với trạm mặt đất, mẫu bụi và hướng di chuyển.”

Anh ta ngẩn ra, rồi lấy điện thoại chụp lại màn hình.

Bách yêu cầu mở sổ đối chiếu. Hạ cử người lấy mẫu ở ba mái nhà, Phương gọi trường học kiểm tra cửa thông gió, còn Cư nhắn cho những chiếc thuyền đang neo trong đầm: không ra khơi, nhưng chưa cần báo động. Mọi hành động đều đi kèm điều kiện và thời điểm hết hiệu lực. Không ai được phép dùng chữ “chắc chắn”.

Ở phút thứ mười ba, hướng gió đổi. V-21 nghiêng mạnh, dây kéo về phía hành lang cấm. Kha kéo chốt, nhưng Lam chưa ra lệnh thu. Trên hộp điều khiển, tín hiệu rung của Miên chuyển thành bốn nhịp ngắn.

“Thu,” cô bé nói thành tiếng, âm còn khàn vì chưa quen gọi trong lúc căng thẳng.

Lam nhìn đồ thị. Dòng mặn vừa tách khỏi Vạn Sương, trượt về phía khu công nghiệp cũ. Nếu giữ hạt thêm hai phút, họ có thể có một đường dữ liệu dài hơn. Nếu thu ngay, họ giữ được hạt, người và giấy phép cho lần sau.

Sáu năm trước, Lam đã giữ một cảnh báo lâu hơn vì muốn có thêm bằng chứng. Đến khi cô gửi đi, câu chữ đã bị đẩy thành một mệnh lệnh. Ký ức ấy không biến mất chỉ vì cô học cách làm biểu đồ đẹp hơn.

“Thu hạt,” Lam nói.

V-21 trở xuống bằng một đường cong vụng về. Khi nó chạm tấm bạt, Miên ôm lấy hộp điều khiển, không phải như ôm một vật quý mà như giữ nhịp tim của ai đó vừa chạy xong. Bách tháo thẻ nhớ, niêm phong dưới sự chứng kiến của kỹ thuật viên. Không ai vỗ tay.

Đến trưa, Vườn Sao phát hành bản tin đầu tiên có ba cột: điều đã đo, điều đang giả định, điều chưa biết. Bản tin đăng cả sai số của cảm biến và khoảng thời gian bay ngắn. Lam tự tay thêm một dòng ở cuối: “Không sử dụng bản tin này để thay thế lệnh sơ tán của cơ quan có thẩm quyền; người dân có thể dùng nó để đặt câu hỏi, chuẩn bị vật dụng và yêu cầu giải thích.”

Một số người cho rằng câu ấy quá yếu. Một số khác nói nó quá thận trọng. Miên dùng bút xanh gạch dưới chữ “yêu cầu”.

Buổi tối, khi mọi người đã về, Lam phát hiện kỹ thuật viên Mây Mỏng vẫn đứng ngoài cổng. Anh đưa cô một bản in từ thiết bị của họ. Trên đó có cùng một dòng gió tây bắc, nhưng bị làm phẳng thành một vùng “không đáng kể”.

“Tôi không được phép gửi anh dữ liệu nội bộ,” anh nói. “Nhưng tôi có thể nói rằng hệ thống của chúng tôi cũng nhìn thấy nó, chỉ là ở độ phân giải thấp hơn.”

Lam nhận tờ giấy, không hỏi tên anh.

“Cảm ơn vì đã chứng kiến,” cô nói.

“Đừng cảm ơn sớm. Ngày mai có thể tôi phải ký rằng dữ liệu của các anh chưa đủ chuẩn.”

“Anh cứ ký nếu đó là kết luận của anh.”

“Còn cô?”

Lam nhìn V-21 đang nằm trong hộp sấy, trên vỏ còn dính một hạt muối trắng.

“Tôi sẽ ký bên cạnh rằng dữ liệu chưa đủ chuẩn không có nghĩa là dữ liệu không có thật.”

Trong nhà văn hóa, Miên thêm một dòng vào bảng: “Hạt cuối cùng không mang câu trả lời. Nó mang về một sự khác biệt.” Ngoài cửa, những đèn vàng của hành lang bay vẫn sáng. Khoảng trời ấy thuộc về quy định, thiết bị, giấy phép và những người có quyền ký. Nhưng dưới nó, một làng nhỏ đã học được cách giữ nguyên sự không chắc chắn, không để ai khác làm phẳng nó thành im lặng.

Đã sao chép liên kết chương