Chương 11
Chương 11 — Nữ Phụ Viết Thành Bản Án
Ba ngày sau khi tôi để Chu Duật Bạch đứng lại một mình trong mưa, trợ lý gõ cửa phòng làm việc của tôi sớm hơn thường lệ. Cô ấy cầm điện thoại, ngón tay hơi run.
"Tổng giám đốc Thẩm."
Tôi không ngẩng đầu, vẫn đang ký nốt một xấp hợp đồng.
"Nói."
"Chu Duật Bạch... đã chết."
Cây bút trong tay tôi dừng lại đúng nửa giây. Không hơn.
"Chết thế nào?"
"Cảnh sát nói là tự sát. Trong căn hộ thuê tạm sau khi ra tù. Người quản lý tòa nhà phát hiện sáng nay, khi không thấy anh ta ra khỏi phòng lấy đồ ăn suốt hai ngày."
Tôi đặt bút xuống, nhìn ra cửa sổ. Trời vẫn còn âm u sau trận mưa hôm trước, nhưng đã tạnh. Tôi không thấy đau lòng. Cũng không thấy hả hê. Chỉ có một cảm giác kỳ lạ dấy lên trong lồng ngực, giống như khi đọc một trang sách bị lật quá nhanh, còn chưa kịp hiểu đoạn văn vừa trôi qua nói gì.
"Có để lại thư tuyệt mệnh không?"
"Có. Cảnh sát nói bức thư nhắc đến chị."
Tôi khẽ nhướng mày.
"Nhắc gì?"
"Nói anh ta xin lỗi vì đã làm chị đau khổ cả đời, nói không còn mặt mũi nào sống tiếp sau khi bị chị từ chối lời xin lỗi dưới mưa."
Câu ấy đọc lên nghe rất hợp lý. Hợp lý đến mức khiến tôi thấy gai người. Tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ.
"Gọi cho tôi số của đội trọng án đang thụ lý vụ này."
Trợ lý sững lại.
"Chị định...?"
"Tôi không định làm gì cả. Tôi chỉ muốn biết ai đang điều tra."
Buổi chiều hôm đó, tin tức đã tràn ngập mạng. Không phải vì một người đàn ông từng phạm tội chết đi, mà vì cách truyền thông kể lại câu chuyện. Có kênh đăng lại đúng bức ảnh tôi và Chu Duật Bạch đứng dưới mưa trước cổng công ty, kèm dòng tiêu đề: "Người đàn ông quỳ gối xin lỗi trong mưa, ba ngày sau tự kết liễu đời mình." Một tài khoản khác viết dài hơn, phân tích rằng dù Chu Duật Bạch từng phạm sai lầm, "tám năm tù đã đủ để trả giá", còn tôi thì "quá lạnh lùng, quá tuyệt tình, đến cả một câu xin lỗi cũng không chịu nhận".
Tôi đọc những dòng ấy trong văn phòng, ngón tay lướt màn hình rất chậm. Cảm giác quen thuộc trở lại, giống hệt cái đêm mưa nhiều năm trước khi tôi đứng bên mép sân thượng, đọc từng dòng bình luận nguyền rủa mình. Chỉ khác một điều. Lần này tôi không đứng trên sân thượng. Tôi đang ngồi trong văn phòng của chính mình, có một tập đoàn phía sau lưng, có một đội ngũ pháp lý luôn sẵn sàng, và một cái đầu đã học được cách không hoảng loạn.
Tôi gọi luật sư trưởng của Tỉnh Thức vào phòng.
"Chuẩn bị một tuyên bố chính thức. Không cần dài. Chỉ cần nói rằng tôi tôn trọng kết luận điều tra của cơ quan chức năng, và mọi cáo buộc vô căn cứ nhắm vào cá nhân tôi sẽ được xử lý theo pháp luật."
Cô ấy gật đầu, nhưng vẫn hỏi thêm:
"Chị có nghĩ đây thực sự là tự sát không?"
Tôi im lặng một lúc.
"Tôi không biết. Nhưng tôi biết một điều."
"Điều gì?"
"Ba ngày trước, khi đứng dưới mưa, anh ta không giống một người sắp chết. Anh ta giống một người đang cầu xin được sống tiếp, dù phải sống trong sự khinh miệt của tôi."
Đó là sự thật. Tôi đã nhìn quá nhiều gương mặt tuyệt vọng trong đời để phân biệt được đâu là kẻ đã buông xuôi, đâu là kẻ vẫn còn bấu víu vào một tia hy vọng nào đó, dù mong manh đến đâu. Chu Duật Bạch của ba ngày trước thuộc về loại thứ hai.
Tối hôm ấy, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Giọng nói bên kia trầm, chắc, có chút quen thuộc.
"Thẩm tổng giám đốc, tôi là Tưởng Tuệ Lâm, đội trưởng đội trọng án. Có lẽ chị không nhớ, nhưng tám năm trước tôi từng khoác chăn lên vai chị tại hiện trường."
Tôi khựng lại nửa giây. Ký ức ùa về, một nữ cảnh sát trẻ với ánh mắt điềm tĩnh, người duy nhất tối hôm ấy hỏi tôi "còn đi được không" thay vì hỏi tôi đã làm gì sai.
"Tôi nhớ."
"Tôi đang phụ trách vụ của Chu Duật Bạch. Tôi muốn hỏi chị vài câu, nếu tiện."
"Nói."
"Ba ngày trước, khi gặp anh ta dưới mưa, anh ta có nói gì bất thường không? Bất kỳ chi tiết nào, dù nhỏ."
Tôi nhắm mắt, cố nhớ lại từng câu chữ.
"Anh ta nói đã đến văn phòng Tỉnh Thức. Nói nơi đó rất tốt. Nói muốn đích thân xin lỗi tôi một câu."
"Chỉ vậy thôi sao?"
"Chỉ vậy."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
"Thẩm tổng giám đốc, tôi sẽ nói thẳng. Hiện trường có vài điểm khiến tôi không thoải mái."
Tim tôi hơi nhói lên, dù không rõ vì lý do gì.
"Điểm nào?"
"Thư tuyệt mệnh được đánh máy, in ra, không có chữ ký tay. Trong khi tất cả các lá thư anh ta từng gửi cho chị trước đó, theo hồ sơ tôi xem được, đều viết tay. Ngoài ra, trên bàn làm việc của anh ta có một ổ cắm sạc còn cắm dây nhưng không có thiết bị nào gắn vào. Người quản lý tòa nhà nói hôm trước khi mất, anh ta có mang theo một chiếc ổ cứng di động nhỏ ra khỏi phòng, đi đâu đó gần một tiếng rồi mới quay về. Nhưng khi khám nghiệm hiện trường, chúng tôi không tìm thấy ổ cứng ấy ở bất kỳ đâu trong căn hộ."
Tôi siết chặt điện thoại.
"Chị đang nói với tôi rằng đây không phải tự sát."
"Tôi đang nói rằng có những chi tiết chưa khớp. Cấp trên của tôi muốn kết luận nhanh, vì áp lực dư luận quá lớn, gia đình Chu thị cũng đang gây sức ép để sớm khép lại vụ án, tổ chức tang lễ."
"Ai trong nhà họ Chu gây sức ép?"
"Chu Kiến Hoành. Chú ruột của Chu Duật Bạch, hiện đang là Phó Chủ tịch thường trực tập đoàn. Sau khi cha của Chu Duật Bạch qua đời nhiều năm trước, ông ta gần như một tay quán xuyến toàn bộ Chu thị, dù trên danh nghĩa Chu Duật Bạch mới là người thừa kế chính."
Cái tên ấy tôi từng nghe qua, mơ hồ, trong những buổi tiệc doanh nhân nhiều năm trước, khi tôi vẫn còn là vị hôn thê ngoan ngoãn của nhà họ Thẩm. Một người đàn ông trung niên lịch thiệp, luôn đứng phía sau, không bao giờ tranh giành ống kính, luôn mỉm cười rất vừa phải.
"Tại sao chị lại gọi cho tôi việc này? Đây là thông tin nội bộ điều tra, đúng không?"
Tưởng Tuệ Lâm ngừng một chút trước khi trả lời.
"Vì tám năm trước, chị là người duy nhất tôi từng thấy dám tự mình gọi cảnh sát ngay khi còn đang chảy máu, thay vì chờ ai đó tin mình. Tôi nghĩ nếu có ai xứng đáng biết sự thật này trước khi nó bị chôn vùi, thì đó là chị, không phải vì chị là nạn nhân liên quan, mà vì chị là người duy nhất tôi tin sẽ không để nó chìm xuồng."
Tôi ngồi lặng trong bóng tối văn phòng rất lâu sau khi cúp máy. Ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng tôi biết, có một thứ gì đó vừa mới bắt đầu.
Sáng hôm sau, một gói bưu phẩm được chuyển đến văn phòng Tỉnh Thức, không ghi tên người gửi, chỉ có dòng chữ viết tay nguệch ngoạc trên nhãn dán: "Gửi cô Thẩm Thanh, đích thân nhận." Trợ lý mang vào phòng làm việc, đặt trước mặt tôi, thận trọng như đang bưng một quả bom.
Tôi cắt lớp băng dính. Bên trong là một chiếc hộp nhỏ bọc trong nhiều lớp giấy báo cũ. Khi mở ra, tôi nhìn thấy một chiếc ổ cứng di động, cùng một mảnh giấy gấp tư.
Nét chữ trên mảnh giấy tôi nhận ra ngay lập tức. Đó là chữ viết tay của Chu Duật Bạch, giống hệt những lá thư trước kia.
"Thanh Thanh. Nếu em nhận được cái này, có nghĩa là anh đã không kịp tự tay đưa cho em. Trong ổ cứng có những thứ anh giấu suốt nhiều năm trong tù. Anh không xin em tha thứ nữa. Anh chỉ xin em, đừng để nó chìm xuống cùng anh."
Tôi cầm chiếc ổ cứng trong tay, cảm thấy nó nặng hơn rất nhiều so với kích thước thật của nó. Tôi gọi điện ngay cho bộ phận kỹ thuật của công ty.
"Kiểm tra ổ cứng này. Cẩn thận sao lưu trước, đừng để bất kỳ ai ngoài tôi và các anh biết."
Đặt điện thoại xuống, tôi nhìn ra cửa sổ. Tám năm trước, tôi từng nghĩ câu chuyện của mình đã kết thúc ở phiên tòa ấy, ở tấm biển "Tỉnh Thức" treo trước cửa căn nhà cũ. Nhưng hóa ra có những câu chuyện không chịu kết thúc đúng lúc người ta muốn. Chúng chỉ tạm thời ẩn mình, chờ một cánh cửa khác mở ra.
Tôi không biết trong ổ cứng ấy có gì. Nhưng tôi biết một điều chắc chắn. Nếu Chu Duật Bạch phải chết vì nó, thì thứ bên trong xứng đáng để tôi đánh đổi thêm một lần nữa.
Buổi tối, tôi ở lại văn phòng rất muộn. Trợ lý đã về, chỉ còn tôi và ánh đèn bàn. Tôi mở lại đoạn ghi âm cuộc gọi ban sáng, nghe đi nghe lại câu nói của Tưởng Tuệ Lâm. "Có những chi tiết chưa khớp." Tôi từng là người duy nhất trong căn phòng thẩm vấn năm xưa hiểu rõ cảm giác khi sự thật bị gấp gọn lại cho vừa với một kết luận đã có sẵn từ trước. Tôi sẽ không để chuyện đó lặp lại, dù lần này người nằm trong quan tài là kẻ từng làm hại tôi.
Tôi lấy một cuốn sổ tay, viết lại toàn bộ những gì mình biết. Thư tuyệt mệnh đánh máy, không giống thói quen viết tay của anh ta. Ổ cắm sạc trống không có thiết bị. Chiếc ổ cứng biến mất khỏi hiện trường nhưng lại xuất hiện trong hộp bưu phẩm gửi đến tay tôi. Và cái tên Chu Kiến Hoành, người đang gấp rút thúc đẩy khép lại vụ án.
Tôi gạch chân cái tên ấy hai lần. Trong trí nhớ của tôi, người đàn ông ấy luôn đứng ở rìa mọi bức ảnh, không bao giờ là nhân vật chính, không bao giờ bị ai để mắt tới. Nhưng chính vì không ai để mắt tới, ông ta mới có thể an toàn đứng sau lưng người khác suốt hai mươi năm.
Tôi gấp cuốn sổ lại, tắt đèn bàn. Trước khi rời văn phòng, tôi dừng lại bên cửa sổ nhìn xuống con phố. Tám năm trước, tôi từng nghĩ khi trả xong món nợ của quá khứ, mình sẽ được sống một cuộc đời bình thường, không còn phải ngoái lại. Hóa ra một số món nợ không bao giờ trả hết một lần. Chúng chỉ tạm ngủ yên, chờ đúng lúc để quay lại gõ cửa.
Tôi khoác áo, bước ra khỏi tòa nhà. Đêm Sài thành vẫn ồn ào như mọi đêm khác. Nhưng trong lòng tôi, một phần con người từng đứng bên mép sân thượng năm nào đã tỉnh dậy lần nữa, không phải vì sợ hãi, mà vì một câu hỏi duy nhất còn treo lơ lửng: nếu Chu Duật Bạch không tự sát, vậy ai đã đẩy anh ta xuống vực sâu ấy, và vì lý do gì.