Chương 18
Chương 18 — Nữ Phụ Viết Thành Bản Án
Đặng, trưởng phòng kỹ thuật, gõ cửa phòng làm việc của tôi vào một buổi sáng mưa nhỏ, mang theo vẻ mặt phấn khích hiếm thấy.
"Tổng giám đốc Thẩm, chúng tôi đã khôi phục thêm được một phần lớn dữ liệu từ phân vùng mã hóa. Có vẻ như phần này được Chu Duật Bạch cố tình bảo vệ kỹ hơn nhiều so với phần còn lại."
Tôi ngồi thẳng lưng.
"Cho tôi xem."
Anh ta mở máy tính, trình chiếu một loạt tệp văn bản được sắp xếp theo ngày tháng, giống như một cuốn nhật ký viết dở suốt nhiều năm trong tù. Tôi bắt đầu đọc từ tệp đầu tiên, đề ngày chỉ vài tháng sau khi Chu Duật Bạch nhập trại.
"Hôm nay là ngày thứ chín mươi kể từ khi vào đây. Anh vẫn không hiểu vì sao chú Hoành chưa từng đến thăm, dù ông ta hứa sẽ lo liệu mọi thứ ổn thỏa. Anh gửi thư, không có hồi âm. Anh nhờ luật sư liên hệ, chỉ nhận được câu trả lời rằng ông ấy đang bận công việc tập đoàn."
Tôi lật sang tệp tiếp theo, đề ngày muộn hơn gần một năm.
"Hôm nay anh gặp một người bạn tù cũ từng làm kế toán cho một công ty nhỏ. Anh ta kể về cách các tập đoàn lớn thường dùng công ty vỏ bọc để né thuế, để giấu tài sản. Anh chợt nhớ đến vài lần chú Hoành nhắc đến những cái tên lạ trong các cuộc trò chuyện trước khi anh gây ra chuyện với Thanh Thanh. Bách Tuyền. Hằng Thịnh. Anh bắt đầu nghi ngờ, liệu mình có bị lợi dụng không, chứ không đơn thuần là được 'giúp đỡ' như chú vẫn nói."
Tôi cảm thấy một cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng khi đọc những dòng chữ này, không phải sự thương xót, mà là một sự tò mò lạnh lùng về cách một kẻ từng gây ra tội ác tày trời lại dần dần nhận ra mình cũng chỉ là một quân cờ trong tay kẻ khác.
Tôi tiếp tục đọc, các tệp sau đó ghi lại quá trình Chu Duật Bạch âm thầm thu thập thông tin trong tù, lợi dụng các mối quan hệ với bạn tù từng làm trong ngành tài chính, ngân hàng, luật, để dần dần ghép nối lại bức tranh về vai trò thật sự của người chú mình.
Một tệp đề ngày khoảng năm năm sau khi anh ta nhập trại viết: "Hôm nay anh nhờ được một người quen bên ngoài kiểm tra giúp thông tin đăng ký của Bách Tuyền Holdings. Người đại diện pháp luật ban đầu từng làm việc tại văn phòng luật quen thuộc của chú Hoành. Anh bắt đầu hiểu, có lẽ ngay từ đầu, chú không chỉ 'vẽ đường' cho anh vì tình cảm gia đình. Ông ấy cần hôn sự giữa anh và Thanh Thanh sụp đổ, không chỉ để đưa Miên Miên vào vị trí đó, mà để tạo ra một cuộc khủng hoảng đủ lớn, đủ để công ty gia đình Thẩm thị suy yếu, giá trị cổ phần giảm sút, và những công ty vô danh kia có thể âm thầm gom mua với giá rẻ."
Tôi dừng lại, nhìn ra cửa sổ một lúc lâu trước khi đọc tiếp.
Tệp gần cuối cùng, đề ngày chỉ vài tháng trước khi Chu Duật Bạch mãn hạn tù, có đoạn: "Anh đã quyết định. Khi ra tù, anh sẽ không quay về nhà họ Chu, không nhận bất kỳ sự sắp xếp nào từ chú Hoành nữa. Anh sẽ tìm cách chuyển toàn bộ những gì mình biết đến tay Thanh Thanh, dù cô ấy có tin anh hay không, dù cô ấy có ném nó vào sọt rác ngay khi nhận được. Anh không mong được tha thứ. Anh chỉ không muốn tiếp tục là công cụ của một người đã lợi dụng cả gia đình mình, lợi dụng cả cuộc đời anh, để phục vụ cho tham vọng quyền lực của riêng ông ta."
Tệp cuối cùng, đề ngày chỉ hai ngày trước khi anh ta chết, ngắn gọn hơn hẳn những tệp trước: "Đã gửi bản sao dữ liệu qua đường bưu điện, giấu tên người gửi, để phòng trường hợp có chuyện xảy ra với anh trước khi kịp gặp trực tiếp Thanh Thanh. Nếu cô ấy đọc được những dòng này, có nghĩa là dự cảm của anh đã đúng."
Tôi ngồi bất động rất lâu sau khi đọc xong tệp cuối cùng, cảm giác vừa phức tạp vừa rõ ràng đến kỳ lạ. Chu Duật Bạch chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ, được tôi tha thứ vì những gì anh ta đã gây ra cho tôi. Nhưng sự thật rằng anh ta đã cố gắng, dù muộn màng, dù ích kỷ đến đâu trong động cơ ban đầu, để đưa sự thật ra ánh sáng, và rằng chính nỗ lực ấy đã khiến anh ta phải trả giá bằng mạng sống, khiến câu chuyện trở nên phức tạp hơn nhiều so với một bản án đơn giản chia thế giới thành kẻ ác và người tốt.
Tôi gọi Tưởng Tuệ Lâm đến, cho cô xem toàn bộ nội dung vừa được giải mã.
"Đây là bằng chứng gián tiếp cho thấy Chu Duật Bạch nhận ra vai trò của chú mình trong suốt thời gian ở tù, và có động cơ rõ ràng để chuyển giao thông tin cho chị ngay trước khi chết. Nó củng cố mạnh mẽ giả thuyết rằng cái chết của anh ta không phải tự sát, mà là để bịt miệng trước khi thông tin này đến được tay chị."
"Nhưng đây vẫn chỉ là nhật ký cá nhân, chưa phải bằng chứng pháp lý trực tiếp buộc tội Chu Kiến Hoành."
"Đúng vậy. Nhưng kết hợp với đoạn ghi âm cuộc trò chuyện trong tù, cuốn sổ tay của mẹ chị, và dữ liệu tài chính về ba công ty vỏ bọc, chúng ta đang xây dựng được một chuỗi bằng chứng logic hoàn chỉnh, đủ để thuyết phục công tố viên mở một cuộc điều tra chính thức, quy mô lớn, nhắm thẳng vào Chu Kiến Hoành."
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn một câu hỏi chưa được giải đáp.
"Vậy ai là người đã lấy chiếc ổ cứng ra khỏi hiện trường và gửi nó đến cho tôi? Nếu Tôn Dịch là kẻ thực hiện vụ giết người theo lệnh Chu Kiến Hoành, tại sao ông ta lại để lộ bằng chứng quan trọng đến vậy thay vì tiêu hủy nó ngay tại chỗ?"
Tưởng Tuệ Lâm trầm ngâm.
"Có hai khả năng. Một, người gửi không phải Tôn Dịch, mà là một người thứ ba nào đó có mặt tại hiện trường trước khi ông ta đến, có thể chính là người quản lý tòa nhà hoặc một nhân chứng vô tình, đã nhặt được ổ cứng và không dám giao nộp trực tiếp cho cảnh sát vì sợ liên lụy. Hai, đây có thể là một phần trong kế hoạch của chính Tôn Dịch, có lẽ ông ta không hoàn toàn trung thành với Chu Kiến Hoành như chúng ta vẫn nghĩ, và đang âm thầm để lại một đường lui cho riêng mình."
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi lất phất.
"Nếu là khả năng thứ hai, có lẽ đây chính là điểm yếu chúng ta cần khai thác. Một kẻ thực thi trung thành tuyệt đối sẽ không bao giờ để lộ sơ hở như vậy."
"Tôi sẽ cho người tìm hiểu thêm về mối quan hệ giữa Tôn Dịch và Chu Kiến Hoành trong thời gian gần đây. Có thể giữa họ đã có rạn nứt mà chúng ta chưa biết."
Sau khi Tưởng Tuệ Lâm rời đi, tôi ngồi lại một mình, đọc lại lần cuối dòng chữ Chu Duật Bạch viết hai ngày trước khi chết. "Nếu cô ấy đọc được những dòng này, có nghĩa là dự cảm của anh đã đúng." Tôi gấp máy tính lại, nhìn ra khung cửa sổ mờ hơi nước, lòng nặng trĩu một cảm giác khó gọi tên, giữa sự khinh miệt không bao giờ tan biến và một nỗi buồn lạ lùng dành cho một mạng sống đã kết thúc ngay khi vừa bắt đầu học cách làm điều đúng đắn.
Tôi gọi Đặng vào phòng lần nữa, hỏi thêm về những tệp còn lại chưa được khôi phục hoàn toàn.
"Còn khoảng mười lăm phần trăm dữ liệu vẫn chưa đọc được, phần lớn là các tệp hình ảnh bị hỏng nặng. Chúng tôi đang thử nhiều phương pháp phục hồi khác nhau, nhưng không dám hứa trước kết quả."
"Cứ tiếp tục, và báo cho tôi ngay khi có bất kỳ tiến triển nào, dù là nhỏ nhất."
Anh ta gật đầu rời đi. Tôi mở lại toàn bộ các tệp văn bản đã đọc, sắp xếp chúng theo trình tự thời gian, in ra thành một tập tài liệu dày, đánh số từng trang cẩn thận. Đây sẽ là một phần quan trọng trong hồ sơ tôi chuẩn bị chuyển cho cơ quan điều tra, song song với cuốn sổ tay của mẹ.
Buổi chiều, tôi dành thời gian gọi điện riêng cho Kỷ Vãn Thu, hỏi thăm tình hình sau vụ việc bị theo dõi.
"Chị vẫn ổn chứ? Người bảo vệ tôi cử đến có gây bất tiện gì cho chị không?"
"Không, họ rất chuyên nghiệp, kín đáo. Tôi cảm thấy an tâm hơn nhiều. Nhưng chị Thẩm, tôi vẫn sợ, sợ rằng mọi chuyện tôi kể ra sẽ khiến chị gái tôi phải đối mặt với nỗi đau cũ một lần nữa, khi truyền thông biết đến câu chuyện của cô ấy."
Tôi hiểu rõ nỗi sợ đó hơn ai hết.
"Tôi hứa với chị, mọi thông tin liên quan đến chị gái chị sẽ được xử lý với sự tôn trọng tối đa quyền riêng tư. Mục tiêu của chúng ta không phải phơi bày nỗi đau của các nạn nhân ra công luận để thỏa mãn sự tò mò của người khác, mà là đưa kẻ gây ra tất cả những nỗi đau ấy ra trước pháp luật. Nếu cần, chị gái chị hoàn toàn có quyền giữ ẩn danh trong suốt quá trình tố tụng."
Giọng Kỷ Vãn Thu nhẹ nhõm hơn hẳn.
"Cảm ơn chị. Tôi sẽ nói chuyện với chị gái tôi, xem cô ấy có sẵn sàng cung cấp thêm thông tin không."
Sau cuộc gọi, tôi ngồi lại một mình trong bóng tối nhá nhem của buổi chiều muộn, nhìn tập tài liệu dày cộp trên bàn, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sức nặng của trách nhiệm mình đang gánh vác. Đây không còn đơn thuần là câu chuyện trả thù cá nhân của một người từng bị phản bội bởi chính gia đình và vị hôn phu của mình. Nó đã trở thành một cuộc chiến vì tất cả những người phụ nữ vô danh khác, những người chưa từng có cơ hội được đứng trước tòa án để nói lên sự thật của chính mình.