Nữ Phụ Viết Thành Bản Án
9 phút đọc

Chương 27

Chương 27 — Nữ Phụ Viết Thành Bản Án

Cập nhật 22/08/2026 9 phút đọc

Trong những tuần sau khi bản án được tuyên, hiệu ứng của phiên tòa lan rộng hơn tôi từng dự đoán. Với danh sách tài sản của Chu Kiến Hoành và Tống Bách Xuyên bị tòa án ra lệnh phong tỏa để phục vụ công tác thi hành án và bồi thường dân sự, đội ngũ pháp lý của tôi bắt đầu quá trình dài để xác định toàn bộ những nạn nhân từng bị mạng lưới này gây hại trong suốt hai mươi hai năm.

Chị Vũ dẫn đầu một nhóm chuyên trách, làm việc chặt chẽ với cơ quan điều tra để rà soát từng giao dịch, từng vụ việc có dấu hiệu liên quan. Sau hai tháng, danh sách nạn nhân được xác nhận đã lên đến bảy gia đình khác nhau, trải dài qua nhiều ngành công nghiệp, từ dệt may, bất động sản, đến dược phẩm.

Vụ việc của Kỷ Vãn Nhi, chị gái Kỷ Vãn Thu, là một trong những vụ đầu tiên được đưa ra xem xét lại chính thức. Với những email nội bộ được thu thập từ văn phòng luật Bách Xuyên, cùng lời khai chi tiết của Tôn Dịch, cơ quan điều tra xác nhận bức ảnh "bằng chứng ngoại tình" từng khiến hôn sự của cô đổ vỡ chín năm trước hoàn toàn là sản phẩm dàn dựng, được chỉnh sửa kỹ thuật số bởi một chuyên gia được Tống Bách Xuyên thuê riêng cho mục đích này.

Tôi có mặt tại buổi công bố kết quả điều tra bổ sung, cùng với Kỷ Vãn Thu và chị gái cô, người phụ nữ mà tôi gặp lần đầu tiên, gầy gò, ánh mắt vẫn còn phảng phất sự dè dặt của một người từng bị cả thế giới quay lưng.

"Chín năm qua," Kỷ Vãn Nhi nói, giọng run rẩy khi đứng trước các phóng viên được mời đến đưa tin, "tôi luôn sống với suy nghĩ rằng có lẽ mình thực sự đã làm điều gì đó sai trái, dù không thể nhớ ra mình đã làm gì. Hôm nay, lần đầu tiên, tôi biết chắc chắn rằng mình chưa từng có lỗi trong chuyện này."

Công ty gia đình cô, dù không thể khôi phục lại hoàn toàn như trước, đã nhận được một khoản bồi thường đáng kể từ tài sản bị phong tỏa của các bị cáo, đủ để gia đình cô bắt đầu lại một cách vững vàng hơn.

Song song với việc xử lý hậu quả pháp lý, tôi cũng phải đối mặt với nhiệm vụ ổn định lại Tập đoàn Chu thị, nơi đột nhiên rơi vào khoảng trống quyền lực sau khi cả người thừa kế chính thức lẫn nhân vật quyền lực thực sự đứng sau hậu trường đều không còn khả năng điều hành. Hội đồng quản trị Chu thị, trong một quyết định bất ngờ, đề nghị Tập đoàn Thẩm thị tham gia hỗ trợ tái cấu trúc, đổi lấy một phần cổ phần chiến lược, nhằm ổn định niềm tin của nhà đầu tư và người lao động.

Tôi cân nhắc rất lâu trước khi đồng ý. Đây không phải sự trả thù, cũng không phải sự tha thứ. Đó đơn thuần là một quyết định kinh doanh hợp lý, đồng thời cũng là cách để đảm bảo hàng nghìn nhân viên của Chu thị không phải gánh chịu hậu quả từ tội ác của những người từng đứng đầu công ty.

"Chị không cảm thấy mỉa mai sao?" Trưởng ban truyền thông hỏi tôi trong một cuộc họp riêng, "Từ một cô dâu bị chính gia tộc đó ruồng bỏ, giờ đây chị lại trở thành người giúp họ đứng vững?"

Tôi mỉm cười nhạt.

"Tôi không giúp gia tộc đó. Tôi giúp những nhân viên vô tội đang làm việc dưới cái tên ấy, những người không có liên quan gì đến tội ác của Chu Kiến Hoành. Đó là sự khác biệt tôi luôn cố gắng giữ vững, giữa việc trừng phạt kẻ có tội và việc vô tình gây hại thêm cho những người vô can."

Về phần mẹ tôi, sau khi hoàn thành nghĩa vụ làm nhân chứng trong vụ án, đơn xin giảm án của bà dựa trên sự hợp tác tích cực được tòa án xem xét. Mức án của bà được giảm nhẹ đôi chút, nhưng bà vẫn phải tiếp tục thụ án trong nhiều năm tới vì tội danh đồng lõa trong âm mưu xâm hại tôi năm xưa.

Tôi không đến thăm bà thêm lần nào sau chuyến đi lấy cuốn sổ tay. Nhưng tôi có nghe tin, thông qua quản giáo, rằng bà đã bắt đầu tham gia các lớp học nghề trong tù, học may vá, học đọc sách cho những phạm nhân lớn tuổi khác không biết chữ. Tôi không biết đó có phải sự thay đổi thật lòng hay chỉ là một cách để bà tìm kiếm sự bình yên cho riêng mình trong những năm tháng còn lại. Nhưng tôi cũng không còn cảm thấy cần phải biết câu trả lời cho câu hỏi đó nữa.

Về phần Thẩm Miên, tôi nghe nói cô đã chuyển đến sống ở một thành phố nhỏ khác, đổi tên, làm công việc bình thường tại một cửa hàng bán lẻ, tránh xa hoàn toàn ánh đèn sân khấu mà cô từng khao khát có được bằng mọi giá. Tôi không có ý định tìm gặp cô, cũng không có ý định trả thù thêm. Bản án tám năm trước đã đủ để cô phải trả giá cho phần trách nhiệm của mình.

Một buổi chiều cuối năm, khi tôi đang sắp xếp lại đống tài liệu cuối cùng liên quan đến vụ án tại văn phòng, Tưởng Tuệ Lâm ghé qua, mang theo hai ly cà phê.

"Tôi nghĩ chị xứng đáng có một khoảng nghỉ ngơi sau tất cả những gì đã trải qua."

Tôi nhận lấy ly cà phê, mỉm cười.

"Cảm ơn chị. Không chỉ vì cà phê, mà vì đã tin tưởng tôi ngay từ cuộc gọi đầu tiên."

"Đó là điều tôi nên làm. Nhưng tôi phải thừa nhận, tôi chưa từng nghĩ vụ án này lại lớn đến mức này khi tôi gọi cho chị đêm hôm ấy."

Chúng tôi ngồi nói chuyện một lúc lâu, không phải về vụ án, mà về những điều bình thường trong cuộc sống, một cuộc trò chuyện hiếm hoi giữa hai người phụ nữ đã cùng nhau đi qua một hành trình đầy sóng gió, giờ đây có thể tạm gác lại gánh nặng để tìm thấy một khoảnh khắc bình yên hiếm có.

Khi Tưởng Tuệ Lâm rời đi, tôi đứng một mình bên cửa sổ văn phòng, nhìn ra thành phố đang dần lên đèn trong buổi hoàng hôn cuối năm. Tôi nghĩ về cha mình, về Chu Duật Bạch, về Kỷ Vãn Nhi và biết bao người khác đã cùng bước qua bóng tối để tìm thấy ánh sáng. Hành trình phía trước vẫn còn dài, nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi cảm thấy mình đang đứng trên một nền tảng vững chắc, không phải của sự trả thù, mà của công lý thực sự đã được thiết lập.

Vài ngày sau, tôi nhận lời mời tham dự một cuộc họp báo do chính bảy gia đình từng là nạn nhân của mạng lưới Chu Kiến Hoành tổ chức chung, với sự hỗ trợ hậu cần từ văn phòng Tỉnh Thức. Không phải tất cả các gia đình đều sẵn sàng xuất hiện công khai, một số chỉ gửi đại diện luật sư, nhưng riêng gia đình Kỷ Vãn Thu quyết định đứng ra phát biểu, với sự đồng thuận của Kỷ Vãn Nhi.

Trong buổi họp báo, một phóng viên đặt câu hỏi cho tôi.

"Thẩm tổng giám đốc, chị nghĩ điều gì đã giúp chị đi từ vị trí một nạn nhân, sau đó là người sống sót, và cuối cùng trở thành người đứng ra lật đổ cả một mạng lưới tội phạm kéo dài hai mươi hai năm?"

Tôi suy nghĩ một lúc trước khi trả lời.

"Tôi nghĩ đó không phải là một khoảnh khắc duy nhất, mà là một chuỗi những lựa chọn nhỏ được lặp lại nhiều lần. Lựa chọn không im lặng khi bị hại. Lựa chọn không tin vào lời giải thích của kẻ đã làm hại mình. Lựa chọn tiếp tục đặt câu hỏi ngay cả khi câu trả lời có thể đau đớn hơn sự im lặng. Mỗi lần tôi chọn sự thật thay vì sự dễ chịu tạm thời, tôi lại tiến thêm một bước trên hành trình này."

Một phóng viên khác hỏi thêm.

"Chị có lời khuyên nào cho những người đang trong hoàn cảnh tương tự, những người vẫn còn sợ hãi khi lên tiếng?"

"Tôi không nghĩ mình có tư cách đưa ra lời khuyên chung cho tất cả mọi người, vì mỗi hoàn cảnh đều khác nhau, và không phải ai cũng có đủ nguồn lực như tôi để theo đuổi công lý đến cùng. Nhưng tôi muốn nói rằng, văn phòng Tỉnh Thức luôn ở đó, sẵn sàng lắng nghe, không phán xét, không thúc ép bất kỳ ai phải hành động nhanh hơn khả năng của họ. Đôi khi, bước đầu tiên đơn giản chỉ là nói ra sự thật với một người mà bạn tin tưởng, dù chỉ là một người duy nhất."

Sau buổi họp báo, khi mọi người dần giải tán, Kỷ Vãn Nhi đến gần tôi, nắm lấy tay tôi thật chặt.

"Cảm ơn chị, vì đã không bỏ cuộc, dù chuyện này không hoàn toàn là chuyện của chị."

Tôi nhìn cô, mỉm cười nhẹ nhàng.

"Chuyện của chị và chuyện của tôi, xét cho cùng, đều bắt nguồn từ cùng một loại tham lam tàn nhẫn. Khi tôi tìm công lý cho mình, tôi cũng đang tìm công lý cho chị, dù ban đầu tôi không hề biết đến sự tồn tại của chị."

Trên đường trở về văn phòng sau buổi họp báo, tôi nhận được tin nhắn từ luật sư trưởng, thông báo rằng bốn trong số bảy gia đình nạn nhân đã chính thức nộp đơn khởi kiện dân sự đòi bồi thường, với sự hỗ trợ pháp lý miễn phí từ Tỉnh Thức. Ba gia đình còn lại vẫn đang cân nhắc, và đội ngũ của tôi đã đồng ý tôn trọng quyết định của họ, dù là chọn lên tiếng hay chọn tiếp tục giữ im lặng để bảo vệ sự riêng tư của mình.

Tôi đọc tin nhắn ấy, cảm thấy một sự bình thản hiếm hoi lan tỏa trong lòng. Không phải mọi câu chuyện đều cần một cái kết ồn ào, công khai. Đôi khi, chỉ cần biết rằng sự thật đã được ghi nhận, rằng kẻ gây hại đã phải trả giá, là đủ để một người có thể bắt đầu chữa lành theo cách riêng của họ.

Tối hôm đó, tôi ngồi lại rất lâu trong văn phòng, viết một bức thư ngắn gửi đến toàn thể nhân viên Tập đoàn Thẩm thị, cảm ơn họ vì đã kiên định ở lại, đã tin tưởng vào ban lãnh đạo trong suốt giai đoạn khủng hoảng vừa qua. Tôi kết thúc bức thư bằng một câu mà tôi tin sẽ trở thành kim chỉ nam cho những năm tháng tiếp theo của công ty: "Chúng ta không chỉ xây dựng một doanh nghiệp thành công. Chúng ta đang xây dựng một nơi mà sự thật luôn được coi trọng hơn sự im lặng thuận tiện."

Đã sao chép liên kết chương