Nữ Phụ Viết Thành Bản Án
9 phút đọc

Chương 25

Chương 25 — Nữ Phụ Viết Thành Bản Án

Cập nhật 22/08/2026 9 phút đọc

Phiên tòa xét xử Chu Kiến Hoành, Tôn Dịch và Tống Bách Xuyên khai mạc vào một buổi sáng cuối thu, tại phòng xử án lớn nhất của tòa án thành phố. Hàng ghế dự thính chật kín người, phóng viên từ khắp các hãng truyền thông lớn nhỏ chen chúc nhau bên ngoài hành lang, camera giăng kín các lối ra vào.

Tôi ngồi ở hàng ghế người bị hại, mặc bộ vest xám tro, tóc búi gọn gàng. Cảm giác lúc này khác hẳn tám năm trước, khi tôi còn là một cô gái hai mươi ba tuổi run rẩy chờ đợi phán quyết cho những kẻ đã trực tiếp làm hại mình. Lần này, tôi ngồi đây với tư cách của một người đã đi hết một chặng đường dài, từ nạn nhân trở thành người tìm ra toàn bộ sự thật.

Ba bị cáo được dẫn vào phòng xử án, mỗi người một hàng ghế riêng theo quy định. Chu Kiến Hoành vẫn giữ vẻ điềm tĩnh quen thuộc, dù gương mặt đã hốc hác hơn nhiều so với lần tôi gặp ông ta tại trại tạm giam. Tôn Dịch cúi đầu, ánh mắt tránh né mọi ống kính. Tống Bách Xuyên, người tôi lần đầu tiên nhìn thấy trực tiếp, có vẻ ngoài trí thức, cặp kính gọng mỏng, thái độ bình thản gần như lạnh lùng, như thể đang tham dự một cuộc họp kinh doanh bình thường chứ không phải phiên tòa quyết định phần đời còn lại của mình.

Công tố viên trưởng đứng dậy, bắt đầu trình bày cáo trạng, giọng nói vang vọng khắp phòng xử án.

"Thưa quý tòa, đây không phải một vụ án đơn lẻ. Đây là một mạng lưới tội phạm có tổ chức, hoạt động liên tục trong suốt hai mươi hai năm, với ít nhất bốn nạn nhân trực tiếp được xác định cho đến thời điểm hiện tại, gây ra hai vụ án mạng, một vụ xâm hại tình dục có tính toán, cùng nhiều vụ thao túng tài chính và cưỡng đoạt tài sản doanh nghiệp quy mô lớn."

Công tố viên lần lượt trình bày từng phần bằng chứng: đoạn ghi âm cuộc gọi giữa Chu Kiến Hoành và Tôn Dịch, cuốn sổ tay của mẹ tôi ghi lại chi tiết cuộc gặp gỡ trong khách sạn, các tệp dữ liệu từ ổ cứng của Chu Duật Bạch, bản kê tài chính cho thấy dòng tiền luân chuyển qua ba công ty vỏ bọc, và lời khai chi tiết của Tôn Dịch về vai trò của từng người trong mạng lưới.

Luật sư bào chữa cho Chu Kiến Hoành cố gắng phản bác, cho rằng đoạn ghi âm không đủ rõ ràng để xác định chính xác giọng nói, cuốn sổ tay chỉ là lời kể chủ quan của một người từng bị chính con gái mình đối xử tệ bạc nên có động cơ vu khống. Nhưng khi công tố viên đưa ra kết quả giám định giọng nói từ một phòng thí nghiệm độc lập, xác nhận với độ chính xác cao rằng giọng nói trong đoạn ghi âm thuộc về Chu Kiến Hoành, những lập luận phản bác dần trở nên yếu ớt.

Đến lượt luật sư bào chữa cho Tống Bách Xuyên, ông ta lập luận rằng thân chủ mình chỉ đơn thuần cung cấp dịch vụ tư vấn pháp lý hợp pháp, không thể chịu trách nhiệm cho cách khách hàng sử dụng những cấu trúc doanh nghiệp mà ông ta thiết lập.

Công tố viên viên lập tức phản bác bằng cách trình chiếu một loạt email nội bộ được thu thập từ máy chủ văn phòng luật Bách Xuyên, trong đó có những trao đổi trực tiếp giữa Tống Bách Xuyên và Chu Kiến Hoành, thảo luận chi tiết về thời điểm tốt nhất để "kích hoạt sự cố" trong từng vụ việc, nhằm tối đa hóa mức độ sụp đổ giá trị doanh nghiệp trước khi tiến hành gom mua cổ phần.

Khi những email này được đọc to trước tòa, tôi thấy gương mặt điềm tĩnh của Tống Bách Xuyên lần đầu tiên thoáng biến sắc. Cả phòng xử án chìm trong sự im lặng nặng nề.

Đến phiên tôi được mời lên bục nhân chứng, tôi đứng dậy, bước đến vị trí quy định, hít một hơi thật sâu trước khi bắt đầu.

"Tôi là Thẩm Thanh, con gái của ông Thẩm Vĩnh An, người đã qua đời chín năm trước trong một vụ tai nạn được dàn dựng bởi những kẻ đang ngồi trước tòa hôm nay."

Tôi kể lại toàn bộ hành trình, từ đêm Chu Duật Bạch được phát hiện đã chết, đến cuộc gọi đầu tiên của Tưởng Tuệ Lâm, đến chiếc ổ cứng được gửi ẩn danh, đến chuyến đi tìm lại cuốn sổ tay của mẹ, đến cuộc đối đầu tại bãi đỗ xe với Tôn Dịch. Giọng tôi giữ vững, không hề run rẩy, dù đôi lúc phải nhắc lại những chi tiết đau đớn nhất trong hành trình ấy.

"Tôi không đứng đây để yêu cầu lòng thương xót cho bất kỳ ai. Tôi đứng đây để nói rằng, sự thật, dù có bị chôn vùi kỹ lưỡng đến đâu, dù có bị che giấu bằng tiền bạc và quyền lực đến đâu, cuối cùng vẫn có thể được tìm ra, nếu có đủ người kiên trì không bỏ cuộc."

Khi tôi kết thúc phần trình bày, tôi liếc nhìn về phía ba bị cáo. Chu Kiến Hoành nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, không còn vẻ kiêu ngạo như lần gặp trước. Tôn Dịch cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào tôi. Tống Bách Xuyên, lần đầu tiên kể từ đầu phiên tòa, cũng cúi đầu xuống, như thể sức nặng của toàn bộ những gì vừa được phơi bày cuối cùng cũng đè lên được cả một con người vốn luôn tự tin vào khả năng che giấu hoàn hảo của mình.

Phiên tòa được tuyên bố tạm nghỉ để tiếp tục vào ngày hôm sau với phần thẩm vấn nhân chứng còn lại, bao gồm cả lời khai của mẹ tôi từ trong tù, được thực hiện qua hình thức ghi hình theo quy định đặc biệt dành cho nhân chứng đang thụ án tại nơi khác.

Khi tôi bước ra khỏi phòng xử án, đám đông phóng viên vây quanh, liên tục đặt câu hỏi. Tôi chỉ dừng lại một chút, nói một câu ngắn gọn trước khi bước lên xe.

"Công lý không phải lúc nào cũng đến sớm. Nhưng nó luôn đến, miễn là chúng ta không ngừng tìm kiếm nó."

Tối hôm đó, tôi trở về căn hộ, mở tivi xem lại bản tin thời sự buổi tối. Gần như toàn bộ các kênh truyền hình lớn đều dành thời lượng đáng kể cho phiên tòa, phát lại đoạn tôi đứng trên bục nhân chứng, phân tích chi tiết từng phần bằng chứng đã được trình bày. Một chuyên gia pháp lý được mời bình luận trên sóng trực tiếp, nhận định đây có thể là một trong những vụ án thao túng tài chính và tội phạm có tổ chức nghiêm trọng nhất từng được đưa ra xét xử công khai trong nhiều năm trở lại đây.

Điện thoại tôi liên tục rung lên với tin nhắn chúc mừng từ đồng nghiệp, đối tác kinh doanh, thậm chí từ những người tôi chỉ gặp một hai lần trong các sự kiện xã giao. Nhưng tin nhắn khiến tôi dừng lại lâu nhất đến từ Kỷ Vãn Thu.

"Chị gái tôi đã xem bản tin. Cô ấy khóc rất nhiều, nhưng lần đầu tiên sau chín năm, cô ấy nói với tôi rằng cô ấy cảm thấy nhẹ nhõm, như thể một tảng đá đè nặng trên ngực suốt bao năm qua cuối cùng cũng được nhấc đi."

Tôi nhắn lại, ngắn gọn: "Nói với chị ấy, hành trình phía trước vẫn còn dài, nhưng chị ấy không còn phải đi một mình nữa."

Sáng hôm sau, phiên tòa tiếp tục với phần trình chiếu lời khai ghi hình của mẹ tôi. Bà xuất hiện trên màn hình lớn đặt giữa phòng xử án, gương mặt già nua, ánh mắt cúi thấp, giọng nói run rẩy nhưng rõ ràng khi xác nhận lại toàn bộ nội dung đã ghi trong cuốn sổ tay, xác nhận cuộc gặp gỡ với Chu Kiến Hoành, xác nhận khoản vay và những điều kiện trao đổi đầy toan tính đã được đưa ra.

Khi được hỏi tại sao bà quyết định hợp tác với cơ quan điều tra sau nhiều năm im lặng, bà trả lời, giọng nghẹn ngào:

"Tôi biết mình không thể chuộc lại những gì đã gây ra cho con gái mình. Nhưng nếu lời khai này có thể giúp ngăn chặn những kẻ đã lợi dụng cả tôi lẫn con tôi tiếp tục gây hại cho những gia đình khác, đó là điều duy nhất tôi còn có thể làm."

Tôi ngồi nghe những lời ấy, cảm xúc trong lòng phức tạp hơn tôi tưởng. Không phải sự tha thứ, thứ tôi biết mình sẽ không bao giờ trao cho bà một cách trọn vẹn. Nhưng có một sự thừa nhận lặng lẽ rằng, ít nhất trong khoảnh khắc cuối cùng này, bà đã chọn đứng về phía sự thật, thay vì tiếp tục im lặng để bảo vệ chính mình.

Phiên tòa kết thúc ngày thứ hai với việc công tố viên tuyên bố đã hoàn tất phần trình bày chứng cứ buộc tội. Thẩm phán thông báo phiên tòa sẽ tạm nghỉ một tuần để các bên chuẩn bị phần tranh luận cuối cùng trước khi tuyên án.

Một tuần chờ đợi ấy, đối với tôi, dài hơn bất kỳ khoảng thời gian nào tôi từng trải qua kể từ đêm mưa tám năm trước.

Tôi tận dụng khoảng thời gian này để quay lại công việc thường nhật tại tập đoàn, cố gắng giữ mọi thứ vận hành ổn định trong khi tâm trí vẫn không ngừng nghĩ về những gì đang chờ đợi phía trước. Chị Vũ tiếp tục cập nhật cho tôi tiến độ rà soát mở rộng, xác nhận thêm một gia tộc thứ ba từng là nạn nhân của cùng mạng lưới, dù gia đình này vẫn chưa sẵn sàng công khai lên tiếng, chỉ đồng ý cung cấp thông tin ẩn danh cho cơ quan điều tra.

"Chúng ta không thể ép buộc họ," tôi nói với chị Vũ trong một cuộc họp ngắn. "Nhưng hãy đảm bảo rằng cánh cửa của Tỉnh Thức luôn rộng mở, bất cứ khi nào họ sẵn sàng."

Buổi tối trước ngày tòa tuyên bố tiếp tục phiên xử, tôi nhận được cuộc gọi từ luật sư trưởng, thông báo một tin quan trọng.

"Đội ngũ công tố vừa nhận thêm một bằng chứng mới, một bản sao hợp đồng tín thác gia đình của Tống Bách Xuyên, cho thấy rõ tỷ lệ lợi nhuận ông ta được hưởng từ mỗi vụ 'sự cố' được dàn dựng thành công. Con số này lớn hơn nhiều so với những gì chúng ta ước tính ban đầu."

"Điều đó có nghĩa là động cơ của ông ta hoàn toàn dựa trên lợi ích tài chính cá nhân, không đơn thuần là mối quan hệ đối tác với Chu Kiến Hoành."

"Đúng vậy. Và điều này sẽ củng cố thêm rất nhiều cho lập luận của công tố viên trong phần tranh luận cuối cùng, rằng đây là một tổ chức tội phạm được vận hành vì lợi nhuận, có hệ thống, có chủ đích, chứ không phải một loạt sự việc rời rạc do các cá nhân riêng lẻ gây ra."

Tôi cúp máy, đứng bên cửa sổ nhìn ra thành phố về đêm, cảm nhận rõ một sự căng thẳng xen lẫn hy vọng đang dâng lên trong lòng. Ngày mai, phần tranh luận cuối cùng sẽ bắt đầu, và tôi biết, đó sẽ là chặng đường quyết định cho toàn bộ hành trình đi tìm công lý mà tôi đã theo đuổi trong suốt nhiều tuần qua.

Đã sao chép liên kết chương