Nữ Phụ Viết Thành Bản Án
9 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Nữ Phụ Viết Thành Bản Án

Cập nhật 22/08/2026 9 phút đọc

Bảy giờ sáng hôm sau, Tưởng Tuệ Lâm đến đón tôi đúng giờ, mang theo lệnh khám xét hợp pháp và hai đồng nghiệp mặc thường phục. Chúng tôi đến căn nhà cũ ở ngoại ô sau gần một tiếng lái xe, băng qua những con đường đất nhỏ hai bên trồng đầy tre, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn hẳn so với nhịp sống hối hả của thành phố.

Căn nhà đã cũ kỹ, mái ngói phủ rêu xanh, cánh cửa gỗ ọp ẹp phải dùng lực đẩy mạnh mới mở ra được. Bên trong phủ đầy bụi, đồ đạc được che bằng những tấm vải trắng đã ngả màu vàng ố. Tôi đứng giữa phòng khách, cảm giác như đang bước vào một lát cắt thời gian bị bỏ quên, nơi mọi thứ vẫn y nguyên như ngày bà ngoại còn sống.

"Chị nói két sắt ở đâu?"

"Mẹ tôi nói trong phòng ngủ chính, sau tủ quần áo."

Chúng tôi tìm thấy chiếc két sắt cũ, ẩn sau lớp ván gỗ ở góc tủ, đúng như lời mẹ tôi miêu tả. Chiếc hộp trang sức cũ nằm trên nóc tủ, phủ đầy bụi. Tôi mở nắp hộp, lật lớp lót nhung bên dưới, tìm thấy chiếc chìa khóa nhỏ đã hoen gỉ.

Tay tôi hơi run khi tra chìa vào ổ khóa. Cánh cửa két sắt bật mở với một tiếng "cạch" khô khốc. Bên trong là vài xấp giấy tờ cũ, một số trang sức không đáng giá, và một cuốn sổ tay bìa da đã sờn màu.

Tôi lật cuốn sổ ra. Nét chữ của mẹ tôi, ngay ngắn, cẩn thận, ghi lại từng ngày tháng, từng con số, từng cuộc gặp. Trang đầu tiên ghi ngày tháng của khoản vay ban đầu, số tiền, tên luật sư trung gian. Những trang sau đó ghi chi tiết cuộc gặp trong khách sạn, thậm chí còn có một dòng ghi chú nhỏ: "Ông Hoành nói không được ghi âm, không được chụp ảnh. Nhưng ông ta không biết tôi vẫn luôn mang theo sổ để viết lại ngay sau mỗi lần gặp, phòng khi cần."

Tưởng Tuệ Lâm nhìn qua vai tôi, đọc lướt các trang giấy, gương mặt dần trở nên nghiêm trọng.

"Đây là bằng chứng có giá trị. Không phải bằng chứng trực tiếp từ Chu Kiến Hoành, nhưng là lời khai bằng văn bản, viết vào đúng thời điểm sự việc xảy ra, có ngày tháng cụ thể, đủ để làm căn cứ mở rộng điều tra chính thức."

Chúng tôi thu giữ cuốn sổ theo đúng quy trình pháp lý, lập biên bản tại chỗ. Trên đường về, tôi cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi, như thể một phần gánh nặng đè lên vai suốt nhiều ngày qua đã được san sẻ bớt.

Nhưng cảm giác ấy không kéo dài được lâu.

Vừa về đến văn phòng Tỉnh Thức để báo cáo tình hình cho đội ngũ, tôi nhận được cuộc gọi hoảng hốt từ nhân viên trực.

"Tổng giám đốc Thẩm, có người đột nhập vào văn phòng đêm qua!"

Tim tôi thắt lại.

"Có ai bị thương không?"

"Không có ai ở lại qua đêm, may mắn là vậy. Nhưng phòng lưu trữ hồ sơ khách hàng bị lục tung, một số tủ hồ sơ bị phá khóa. Chúng tôi đang kiểm tra xem có gì bị lấy đi."

Tôi lập tức đến văn phòng. Cảnh tượng trước mắt khiến lòng tôi se lại. Căn phòng từng là nơi hàng chục phụ nữ tìm đến để được lắng nghe, giờ đây ngổn ngang giấy tờ, ngăn kéo bị lôi ra vứt khắp sàn nhà.

Trưởng phòng hồ sơ, một cô gái trẻ, mặt tái mét, đưa cho tôi danh sách những hồ sơ bị mất.

"Hồ sơ của chị Kỷ Vãn Thu không còn trong tủ nữa."

Tôi cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.

"Gọi ngay cho chị ấy, kiểm tra xem chị ấy có an toàn không."

Vài phút sau, cuộc gọi được kết nối. Giọng Kỷ Vãn Thu run rẩy vang lên qua loa ngoài.

"Chị Thẩm, có người... có người đến trước cửa nhà tôi tối qua, không nói gì, chỉ đứng nhìn một lúc rồi bỏ đi. Tôi sợ quá, không dám ra ngoài từ sáng đến giờ."

"Chị ở yên trong nhà, khóa cửa cẩn thận. Tôi sẽ cử người đến bảo vệ chị ngay lập tức."

Tôi cúp máy, gọi ngay cho Tưởng Tuệ Lâm.

"Văn phòng Tỉnh Thức bị đột nhập đêm qua, hồ sơ của Kỷ Vãn Thu bị lấy mất. Nhân chứng của tôi đang bị theo dõi, có thể bị đe dọa."

Đầu dây bên kia im lặng một giây.

"Đây là phản ứng quá nhanh. Chúng ta chỉ vừa lấy được cuốn sổ sáng nay, chưa quá mười hai tiếng đồng hồ. Có nghĩa là đối phương đã theo dõi chị từ trước, biết chính xác Kỷ Vãn Thu là ai và cô ấy đã đến gặp chị."

"Vậy có nghĩa là có nội gián, ngay trong văn phòng của tôi."

"Hoặc đối phương đã cài người theo dõi cả Kỷ Vãn Thu từ trước, ngay từ khi câu chuyện về chị gái cô ấy xảy ra chín năm trước, phòng trường hợp một ngày nào đó cô ấy quyết định lên tiếng."

Tôi nhắm mắt, cố giữ bình tĩnh dù toàn thân đang run lên vì một cơn giận dữ khó kiềm chế.

"Tôi cần tăng cường an ninh cho văn phòng, cho Kỷ Vãn Thu, và cho cả bản thân tôi. Nếu đối phương đã sẵn sàng ra tay lộ liễu đến mức này, họ đang cảm thấy bị đe dọa thực sự."

"Đó vừa là tin xấu, vừa là tin tốt," Tưởng Tuệ Lâm nói. "Tin xấu là nguy hiểm đang tăng lên. Tin tốt là, khi một kẻ đã ẩn mình an toàn suốt hai mươi năm bắt đầu phải hành động vội vàng, hắn sẽ dễ để lại sơ hở hơn bao giờ hết."

Tôi nhìn quanh căn phòng bị lục tung, những tờ giấy vương vãi trên sàn, nhớ lại lời mình từng nói trên sân khấu diễn đàn nhiều năm trước: người đáng xấu hổ chưa bao giờ là người bị hại. Giờ đây, đứng giữa đống hỗn loạn này, tôi cảm thấy câu nói ấy cần được nhắc lại, không chỉ cho riêng mình, mà cho tất cả những người đang bị cuốn vào cuộc chiến này vì đã dám tin tưởng tôi.

Tôi gọi đội bảo vệ riêng của công ty, điều động ngay hai người đến nhà Kỷ Vãn Thu, đồng thời yêu cầu lắp đặt hệ thống camera an ninh mới cho toàn bộ văn phòng Tỉnh Thức, giám sát hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ.

"Từ hôm nay, không một tài liệu nào được lưu trữ duy nhất ở một nơi. Mọi hồ sơ quan trọng phải có bản sao lưu trữ số, mã hóa, cất giữ ở ít nhất hai địa điểm độc lập."

Trưởng phòng hồ sơ gật đầu, tay vẫn còn run.

"Tổng giám đốc Thẩm, chị có nghĩ... chúng ta nên tạm dừng cuộc điều tra này không? Nó đang khiến nhiều người gặp nguy hiểm."

Tôi nhìn cô ấy, ánh mắt kiên định.

"Nếu chúng ta dừng lại bây giờ, chúng ta đang gửi đi một thông điệp rằng chỉ cần đe dọa đủ mạnh, sự thật có thể bị chôn vùi mãi mãi. Tôi đã từng sống trong một thế giới nơi im lặng được coi là lựa chọn an toàn duy nhất cho người yếu thế. Tôi sẽ không để văn phòng này trở thành nơi dạy người khác im lặng thêm một lần nữa."

Buổi tối, sau khi mọi việc tạm ổn định, tôi ngồi một mình trong phòng làm việc, lật lại cuốn sổ tay của mẹ, đọc từng dòng chữ một cách cẩn thận. Ở trang cuối cùng, tôi tìm thấy một chi tiết mà trước đó mình đã bỏ sót, một dòng ghi chú ngắn gọn: "Ông Hoành nói còn có người khác giúp ông ta 'giải quyết' những vụ việc không suôn sẻ. Ông ta gọi người đó là 'ông Tôn'. Tôi không hỏi thêm, vì tôi sợ."

Tôi khoanh tròn cái tên ấy, cảm thấy vòng tròn quanh Chu Kiến Hoành và Tôn Dịch đang siết chặt lại từng ngày, và tôi biết, mình đang tiến gần hơn bao giờ hết đến sự thật cuối cùng.

Tôi gọi luật sư trưởng đến, đưa cho cô xem dòng ghi chú cuối cùng trong cuốn sổ.

"Nếu Tôn Dịch là người được Chu Kiến Hoành gọi đến để 'giải quyết những vụ việc không suôn sẻ', vậy cái chết của cha tôi và cái chết của Chu Duật Bạch có lẽ không phải hai trường hợp duy nhất. Chúng ta cần tìm hiểu xem trong suốt hai mươi năm qua, có bao nhiêu 'vụ việc không suôn sẻ' khác từng xảy ra."

Luật sư trưởng gật đầu, ghi chú lại.

"Tôi sẽ phối hợp với đội của chị Vũ, rà soát danh sách các vụ tai nạn, các vụ tự sát đáng ngờ có liên quan đến những gia tộc từng có giao dịch cổ phần bất thường trong cùng khung thời gian. Nhưng việc này sẽ mất nhiều tuần, có khi nhiều tháng."

"Chúng ta không có nhiều tháng. Tôn Dịch đang lẩn trốn, có nghĩa là ông ta có thể đang chờ lệnh ra tay tiếp theo, hoặc đang chuẩn bị rời khỏi đất nước để tránh bị truy tố. Chúng ta cần một mốc thời gian gấp rút hơn."

"Vậy chị muốn tôi làm gì?"

Tôi suy nghĩ một lúc, nhìn ra khung cửa sổ tối đen bên ngoài.

"Tập trung trước vào những vụ việc có liên quan trực tiếp đến ba công ty vỏ bọc chúng ta đã xác định. Đó là cách nhanh nhất để thu hẹp phạm vi tìm kiếm, thay vì rà soát toàn bộ dữ liệu trong hai mươi năm."

Luật sư trưởng gật đầu, rời đi để bắt tay vào việc ngay trong đêm. Tôi ở lại một mình, cảm thấy sự mệt mỏi bắt đầu len lỏi vào từng thớ cơ, nhưng tâm trí vẫn tỉnh táo lạ thường, như thể cơ thể đã học được cách vận hành bất chấp giới hạn thể chất mỗi khi đứng trước một trận chiến quan trọng.

Tôi nhớ lại câu nói của Tưởng Tuệ Lâm sáng nay, rằng khi một kẻ ẩn mình an toàn suốt hai mươi năm bắt đầu phải hành động vội vàng, hắn sẽ dễ để lại sơ hở hơn bao giờ hết. Tôi tự hỏi, liệu vụ đột nhập vào văn phòng Tỉnh Thức đêm qua có phải là dấu hiệu đầu tiên của sự vội vàng ấy, hay chỉ đơn thuần là một bước đi đã được tính toán từ trước, một phần trong kế hoạch lớn hơn mà tôi vẫn chưa nhìn thấy hết.

Dù câu trả lời là gì, tôi biết mình không còn đường lùi. Tôi đứng dậy, khóa cẩn thận tủ tài liệu, kiểm tra lại hệ thống báo động mới lắp đặt, rồi rời khỏi văn phòng trong đêm khuya, mang theo cuốn sổ tay của mẹ được cất kỹ trong một chiếc két nhỏ tôi luôn mang theo bên người, không rời nửa bước, cho đến khi nó được chuyển giao an toàn cho cơ quan điều tra vào sáng hôm sau.

Đã sao chép liên kết chương