Chương 19
Chương 19 — Nữ Phụ Viết Thành Bản Án
Đúng như chị Vũ dự đoán, thư yêu cầu triệu tập cuộc họp cổ đông bất thường được gửi đến hội đồng quản trị Tập đoàn Thẩm thị vào một buổi sáng thứ ba, chỉ mười ngày sau khi tin tức về cái chết của Chu Duật Bạch lắng xuống phần nào trên mặt báo. Ba công ty Hằng Thịnh Đầu Tư, Bách Tuyền Holdings và Nam Phong Chứng Khoán, đại diện cho gần mười lăm phần trăm cổ phần, cùng đứng tên trong đơn yêu cầu.
Lý do được nêu ra nghe rất hợp lý trên giấy tờ: "quan ngại về năng lực quản trị và rủi ro hình ảnh của ban lãnh đạo hiện tại, ảnh hưởng nghiêm trọng đến giá trị cổ phiếu và niềm tin của nhà đầu tư."
Tôi đọc lá đơn trong phòng họp, xung quanh là các thành viên hội đồng quản trị, gương mặt ai nấy đều căng thẳng.
"Họ muốn gì cụ thể?"
Trưởng ban pháp chế lật sang trang thứ hai.
"Họ đề xuất thành lập một ủy ban giám sát độc lập để 'đánh giá lại năng lực điều hành', và trong thời gian đánh giá, đề nghị tạm thời chuyển giao một phần quyền quyết định các giao dịch lớn cho ủy ban này, thay vì để tổng giám đốc toàn quyền quyết định như hiện tại."
Tôi bật cười khẽ, một tiếng cười lạnh không chút hài hước.
"Nói cách khác, họ muốn vô hiệu hóa quyền lực của tôi ngay trong chính công ty của mình, dưới vỏ bọc 'bảo vệ lợi ích cổ đông'."
Một thành viên hội đồng quản trị lớn tuổi, người từng làm việc dưới thời cha tôi, lên tiếng, giọng lo lắng.
"Thẩm tổng giám đốc, tôi ủng hộ chị tuyệt đối, nhưng chúng ta cần cẩn trọng. Nếu từ chối thẳng thừng yêu cầu này, truyền thông có thể diễn giải thành việc chị đang cố che giấu điều gì đó, càng làm dấy lên nghi ngờ trong bối cảnh vụ án Chu Duật Bạch vẫn chưa có kết luận chính thức."
Tôi gật đầu, hiểu rõ thế cờ mình đang đứng.
"Vậy chúng ta sẽ không từ chối. Chúng ta sẽ đồng ý tổ chức cuộc họp cổ đông bất thường, đúng theo yêu cầu của họ. Nhưng chúng ta sẽ chuẩn bị kỹ càng hơn họ tưởng."
Trong hai tuần sau đó, tôi cùng đội ngũ pháp lý và tài chính làm việc gần như không ngừng nghỉ. Chị Vũ hoàn thiện báo cáo chi tiết về nguồn gốc dòng vốn của ba công ty đang yêu cầu triệu tập họp, cho thấy rõ ràng dấu hiệu của một chiến dịch gom mua cổ phần có tổ chức, phối hợp thời điểm với các đợt khủng hoảng truyền thông. Luật sư trưởng chuẩn bị các lập luận pháp lý để phản bác đề xuất thành lập ủy ban giám sát, chỉ ra rằng đề xuất này vi phạm điều lệ công ty về phân quyền quản trị.
Đồng thời, tôi cũng không ngừng công bố kết quả kinh doanh khả quan của tập đoàn, những hợp đồng lớn mới được ký kết, những khoản đầu tư sinh lời ổn định, nhằm trấn an các cổ đông nhỏ lẻ vốn dễ dao động trước tin đồn.
Ngày họp cổ đông bất thường diễn ra tại hội trường lớn của tập đoàn, chật kín người. Tôi đứng trên bục phát biểu, mặc bộ vest đen quen thuộc, nhìn xuống hàng trăm gương mặt đang chờ đợi.
Đại diện của ba công ty đứng đơn, một người đàn ông trung niên lịch thiệp tự giới thiệu là cố vấn đầu tư độc lập, phát biểu trước, giọng điệu ôn hòa nhưng đầy hàm ý.
"Chúng tôi không có ý định phủ nhận những đóng góp của bà Thẩm Thanh trong việc vực dậy tập đoàn suốt tám năm qua. Nhưng gần đây, những biến cố liên tiếp xảy ra xung quanh cá nhân bà, từ cái chết đáng ngờ của một nhân vật từng có quan hệ hôn ước với bà, đến những tin đồn về các cuộc điều tra riêng tư không rõ mục đích, khiến chúng tôi, những cổ đông quan tâm đến sự ổn định lâu dài của công ty, không thể không đặt câu hỏi."
Tôi đợi anh ta nói xong, rồi bước lên micro, giọng bình tĩnh, rõ ràng.
"Cảm ơn ông đã chia sẻ mối quan ngại. Tôi cũng có một vài câu hỏi muốn đặt ra cho chính quý công ty của ông."
Cả hội trường im lặng.
"Hằng Thịnh Đầu Tư, Bách Tuyền Holdings, và Nam Phong Chứng Khoán, ba công ty quý vị đại diện, đều được thành lập trong khoảng thời gian từ tám đến mười một năm trước, đều có chung một văn phòng luật đứng ra xử lý thủ tục đăng ký ban đầu. Trong bảy mươi hai giờ sau khi tin tức về cái chết của ông Chu Duật Bạch lan truyền, cả ba công ty đồng loạt đặt lệnh mua cổ phần Thẩm thị, tận dụng đúng thời điểm giá cổ phiếu giảm vì khủng hoảng truyền thông. Tôi muốn hỏi, đây có phải sự trùng hợp ngẫu nhiên, hay là một chiến lược đã được lên kế hoạch từ trước?"
Người đàn ông khựng lại một giây, cố giữ vẻ điềm tĩnh.
"Đây là hoạt động đầu tư hoàn toàn hợp pháp, tận dụng cơ hội thị trường là quyền của bất kỳ nhà đầu tư nào."
"Tôi không phủ nhận tính hợp pháp về mặt hình thức. Nhưng tôi muốn mời toàn thể quý cổ đông có mặt hôm nay xem qua một vài tài liệu."
Tôi ra hiệu cho trợ lý, màn hình lớn phía sau tôi sáng lên, chiếu ra sơ đồ mối quan hệ giữa ba công ty, cùng với các mốc thời gian giao dịch trùng khớp một cách đáng ngờ với các sự kiện khủng hoảng truyền thông trong suốt nhiều năm qua, được chị Vũ và đội ngũ chuẩn bị kỹ lưỡng.
"Tôi không khẳng định bất kỳ ai trong số quý vị có liên quan đến những gì tôi sắp nói. Nhưng tôi có đủ căn cứ để tin rằng, đằng sau ba công ty này, có một cá nhân đã âm thầm sử dụng các cuộc khủng hoảng gia đình, thậm chí cả những cái chết, như những cơ hội đầu tư sinh lời trong suốt nhiều năm qua. Cơ quan điều tra hiện đang tiến hành làm rõ vấn đề này. Tôi tin rằng các quý vị cổ đông chân chính, những người thực sự quan tâm đến giá trị lâu dài của Thẩm thị, sẽ không muốn tập đoàn của mình trở thành một phần trong kế hoạch của những kẻ trục lợi từ nỗi đau của người khác."
Hội trường xôn xao. Người đại diện ba công ty vội vàng phản bác, nhưng những lập luận của ông ta dần trở nên lúng túng trước những câu hỏi sắc bén của luật sư trưởng, được chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước.
Cuối cùng, khi tiến hành biểu quyết, đề xuất thành lập ủy ban giám sát bị bác bỏ với tỷ lệ áp đảo. Phần lớn cổ đông nhỏ lẻ, sau khi nghe những phân tích cụ thể, đã chọn đặt niềm tin vào tôi thay vì vào những công ty vô danh đột nhiên xuất hiện với ý đồ mập mờ.
Sau cuộc họp, khi tôi bước ra khỏi hội trường, trưởng ban truyền thông chạy đến, gương mặt rạng rỡ.
"Chúng ta thắng rồi, Tổng giám đốc Thẩm. Giá cổ phiếu đã bắt đầu phục hồi ngay trong phiên giao dịch chiều nay."
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng không hề có cảm giác chiến thắng trọn vẹn. Đây chỉ là một trận đánh nhỏ trong một cuộc chiến lớn hơn nhiều. Chu Kiến Hoành, dù thất bại lần này, chắc chắn sẽ không dễ dàng từ bỏ, và tôi biết, thất bại công khai hôm nay có thể khiến ông ta trở nên liều lĩnh hơn trong bóng tối.
Tối hôm đó, Tưởng Tuệ Lâm gọi điện cho tôi, giọng có chút căng thẳng.
"Tôi vừa nhận được tin. Ngay sau khi cuộc họp cổ đông kết thúc, có người nhìn thấy Chu Kiến Hoành rời khỏi văn phòng làm việc trong tình trạng vội vã bất thường, mang theo một vali lớn. Chúng tôi đang cho người theo dõi kín, nhưng tôi lo ông ta đang chuẩn bị cho một động thái nào đó, có thể là tẩu tán tài sản, có thể là điều gì đó nguy hiểm hơn."
Tôi nhìn ra khung cửa sổ đêm tối, cảm nhận rõ ràng rằng cuộc chiến sắp bước sang một giai đoạn mới, khốc liệt hơn, và không còn nhiều thời gian để chuẩn bị.
"Chị có thể xin lệnh phong tỏa tài sản của ông ta không?"
"Chưa đủ căn cứ pháp lý cho một lệnh phong tỏa toàn diện, dựa trên những gì chúng ta có hiện tại. Chúng ta cần ít nhất một cáo buộc hình sự cụ thể được cơ quan công tố phê chuẩn để có thể tiến hành ở quy mô đó. Tôi đang cố gắng thuyết phục cấp trên dựa trên chuỗi bằng chứng chúng ta đã thu thập, nhưng mọi việc cần thời gian, và Chu Kiến Hoành vẫn là một nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn trong giới kinh doanh, không phải ai cũng dễ dàng ký duyệt lệnh nhắm vào ông ta."
"Vậy trong lúc chờ đợi, chúng ta làm gì để ngăn ông ta tẩu tán tài sản hoặc bỏ trốn?"
"Tôi đã cho người giám sát các cảng hàng không và cửa khẩu quốc tế lớn, dù không chính thức, chỉ là biện pháp phòng ngừa không chính thức thông qua các mối quan hệ cá nhân. Nhưng nếu ông ta thực sự có ý định rời khỏi đất nước, với tài chính và quan hệ ông ta đang nắm giữ, việc ngăn chặn sẽ không dễ dàng."
Tôi ngồi xuống ghế, xoa hai bên thái dương, cố gắng sắp xếp lại luồng suy nghĩ đang rối bời.
"Vậy chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ thu thập bằng chứng cứng. Tình hình hiện tại của cuốn sổ tay và các tệp dữ liệu đã được xử lý đến đâu?"
"Đội giám định đang xác minh chữ viết tay trong cuốn sổ của mẹ chị, đối chiếu với các mẫu chữ viết cũ để xác nhận tính xác thực. Dự kiến sẽ có kết quả trong vài ngày tới. Về phần dữ liệu từ ổ cứng, chúng tôi đang làm việc với bên công tố để xác định giá trị pháp lý của nó, vì đây là bằng chứng được cung cấp gián tiếp, không phải thu thập trực tiếp bởi cơ quan điều tra."
"Vậy nếu tất cả những thứ đó được xác nhận, chúng ta có đủ để khởi tố ông ta không?"
Tưởng Tuệ Lâm im lặng một lúc trước khi trả lời.
"Đủ để mở một cuộc điều tra chính thức, quy mô lớn. Nhưng để có một bản án kết tội chắc chắn, tôi nghĩ chúng ta vẫn cần thêm một mảnh ghép quan trọng, đó là lời khai trực tiếp từ Tôn Dịch, người duy nhất thực sự biết rõ toàn bộ chuỗi sự việc từ đầu đến cuối, và là người duy nhất có thể xác nhận trực tiếp mệnh lệnh đến từ Chu Kiến Hoành."
Tôi gật đầu, dù trong lòng biết rõ đây sẽ là phần khó khăn nhất. Một kẻ sát nhân chuyên nghiệp, đã lẩn trốn nhiều ngày, sẽ không dễ dàng để bị bắt, càng không dễ dàng để khai ra sự thật nếu bị bắt.
"Tôi sẽ chờ tin từ chị. Nhưng nếu Chu Kiến Hoành thực sự đang chuẩn bị bỏ trốn, chúng ta không thể chỉ ngồi chờ thêm bằng chứng hoàn hảo. Đôi khi, phải hành động trước khi mọi thứ đã sẵn sàng trăm phần trăm."
Cúp máy, tôi đứng dậy, nhìn ra khung cửa sổ tối đen của thành phố, nơi ánh đèn từ tòa nhà trụ sở Chu thị vẫn sáng rực ở phía xa, như một lời thách thức lặng lẽ gửi đến tôi từ kẻ vẫn đang tin rằng mình có thể tiếp tục ẩn mình trong bóng tối thêm một lần nữa.