Chương 14
Chương 14 — Nữ Phụ Viết Thành Bản Án
Sáng thứ hai, khi tôi bước vào phòng họp giao ban, không khí đã khác lạ. Vài thành viên hội đồng quản trị nhìn tôi với ánh mắt dò xét, một vài người khác cúi đầu tránh giao tiếp bằng mắt. Trưởng ban truyền thông đặt trước mặt tôi một xấp báo in, mặt anh ta tái nhợt.
"Tổng giám đốc Thẩm, sáng nay có bài viết mới trên một trang tin lớn."
Tôi cầm tờ báo lên. Tiêu đề chạy dòng chữ đậm: "Ai chịu trách nhiệm cho cái chết của thiếu gia Chu thị? Góc khuất phía sau người phụ nữ quyền lực nhất Thẩm thị." Bài viết dẫn lời một "nguồn tin thân cận với gia đình Chu", nói rằng tôi từng nhiều lần công khai bày tỏ sự căm ghét với Chu Duật Bạch, thậm chí có người còn nghe được tôi từng nói câu "đừng để anh ta được yên ổn" tại một sự kiện công khai.
Tôi biết ngay câu nói ấy bị cắt xén, bóp méo từ chính bài phát biểu tại diễn đàn về an toàn phụ nữ nhiều năm trước. Nhưng khi bị tách khỏi ngữ cảnh, đặt cạnh cái chết mới xảy ra, nó biến thành một lời đe dọa đầy sát khí.
"Ai là nguồn tin?"
"Bài báo không nêu rõ. Nhưng chúng tôi nghi ngờ đến từ đội quan hệ công chúng của Chu thị. Ba giờ trước, văn phòng Chu Kiến Hoành cũng vừa gửi thông cáo báo chí, bày tỏ 'nỗi đau khôn nguôi trước sự ra đi đột ngột của người cháu duy nhất', đồng thời kêu gọi cơ quan chức năng 'điều tra toàn diện, không bỏ sót bất kỳ khả năng nào'."
Tôi bật cười khẽ, một tiếng cười lạnh không chút vui vẻ.
"Ông ta đang dùng đúng chiêu bài năm xưa. Biến mình thành người bị hại, đẩy nghi ngờ sang tôi, để không ai còn thời gian nhìn vào chính ông ta."
Trưởng ban truyền thông gật đầu, nhưng vẫn lo lắng.
"Giá cổ phiếu công ty sáng nay đã giảm hai phẩy ba phần trăm ngay khi thị trường mở cửa. Một vài nhà đầu tư nhỏ lẻ bắt đầu bán tháo vì lo ngại rủi ro hình ảnh liên quan đến chị."
"Cứ để họ bán."
Cả phòng họp im lặng. Tôi đứng dậy, nhìn quanh những gương mặt đang chờ đợi chỉ đạo.
"Nếu chúng ta hoảng loạn phản bác từng dòng một, chúng ta sẽ rơi vào chính cái bẫy truyền thông mà đối phương giăng ra, biến vụ việc thành một cuộc khẩu chiến vô tận trên mạng xã hội. Tôi không có ý định lặp lại sai lầm để bản thân bị dắt mũi bởi dư luận, dù là dư luận có lợi hay bất lợi."
"Vậy chúng ta không phản hồi gì sao?"
"Chúng ta phản hồi bằng một câu duy nhất, ngắn gọn, chuyên nghiệp. Tôi tôn trọng quá trình điều tra của cơ quan chức năng và tin tưởng sự thật sẽ được làm rõ. Ngoài ra không bình luận thêm bất kỳ điều gì."
Trưởng ban truyền thông ghi vội vào sổ tay.
"Còn cổ phiếu?"
"Chuyển thông báo cho ban tài chính, chuẩn bị một đợt công bố kết quả kinh doanh quý sớm hơn dự kiến hai tuần. Con số thực tế sẽ nói thay chúng ta những điều lời giải thích không làm được."
Cuộc họp kết thúc, mọi người lần lượt rời phòng. Tôi ở lại một mình, mở lại bản kê tài chính trên máy tính, phần chị Vũ vừa gửi sơ bộ sau ba ngày rà soát đầu tiên.
Có một điều bất ngờ. Trong vòng bảy mươi hai giờ kể từ khi tin tức về cái chết của Chu Duật Bạch lan truyền, ba công ty Hằng Thịnh Đầu Tư, Bách Tuyền Holdings và Nam Phong Chứng Khoán đồng loạt đặt lệnh mua thêm cổ phần Thẩm thị trên sàn giao dịch, tổng cộng gần hai phẩy tám phần trăm, tận dụng đúng lúc giá cổ phiếu giảm vì khủng hoảng truyền thông.
Tôi gọi ngay cho chị Vũ.
"Chị thấy chưa? Ba công ty đó đang mua vào đúng lúc giá giảm."
"Tôi thấy rồi. Đây là hành vi rất điển hình của một cuộc thâu tóm thù địch có tính toán. Tạo khủng hoảng, chờ giá giảm, gom cổ phần giá rẻ, sau đó dùng số lượng cổ phần tích lũy để gây áp lực lên hội đồng quản trị, đòi thay đổi ban lãnh đạo dưới danh nghĩa 'bảo vệ lợi ích cổ đông'."
"Chúng ta có bao nhiêu thời gian trước khi họ đạt đủ tỷ lệ để có quyền đề xuất họp cổ đông bất thường?"
"Theo điều lệ công ty, cần tối thiểu mười phần trăm cổ phần liên tục nắm giữ trong sáu tháng. Hiện tại nếu tính gộp cả các đợt mua trước, ba công ty này đã sở hữu khoảng mười bốn phẩy tám phần trăm. Về mặt kỹ thuật, họ đã đủ điều kiện."
Tôi siết chặt tay ghế.
"Vậy có nghĩa là bất cứ lúc nào, họ cũng có thể yêu cầu triệu tập cuộc họp cổ đông bất thường để chất vấn năng lực quản trị của tôi, ngay giữa lúc dư luận đang nghi ngờ tôi liên quan đến một vụ án mạng."
"Đúng vậy. Và tôi nghĩ đó chính xác là điều họ đang chờ đợi."
Tôi đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống sân trước tòa nhà nơi vài ngày trước Chu Duật Bạch từng đứng dưới mưa. Trong đầu tôi, những mảnh ghép tiếp tục xếp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh hơn: cái chết của Chu Duật Bạch không đơn thuần là một hành động bịt miệng người biết quá nhiều. Nó còn là một quân cờ được tính toán kỹ lưỡng, tạo ra đúng thời điểm khủng hoảng cần thiết để đẩy nhanh kế hoạch thâu tóm đã âm thầm chuẩn bị suốt nhiều năm.
Tôi gọi cho luật sư trưởng.
"Chuẩn bị hồ sơ pháp lý đầy đủ về ba công ty Hằng Thịnh, Bách Tuyền, Nam Phong. Tôi muốn biết mọi cổ đông đứng tên, mọi giao dịch, mọi mối liên hệ, dù nhỏ nhất, với bất kỳ ai trong gia tộc Chu."
"Chị định phản công bằng con đường pháp lý?"
"Tôi định phản công bằng mọi con đường cần thiết. Nhưng trước hết, tôi cần biết chính xác kẻ địch của mình đứng ở đâu, cầm trong tay bao nhiêu quân bài, trước khi hắn kịp lật ngửa chúng ra bàn cờ."
Buổi chiều, tôi nhận được cuộc gọi từ Tưởng Tuệ Lâm.
"Có một diễn biến mới. Tôn Dịch vừa nộp đơn xin nghỉ phép dài hạn tại công ty an ninh của chính mình, nói lý do sức khỏe. Chúng tôi mất dấu ông ta từ sáng nay."
Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.
"Ông ta đang lẩn trốn, hay đang chuẩn bị cho một việc gì đó?"
"Tôi không biết. Nhưng bản năng nghề nghiệp của tôi nói rằng, một kẻ giết người chuyên nghiệp không đột nhiên biến mất mà không có lý do. Có lẽ ông ta đang chờ lệnh tiếp theo."
Tôi đặt điện thoại xuống bàn, nhìn ra bầu trời chiều nhạt màu ngoài cửa sổ. Cuộc chiến lần này không còn chỉ là chuyện của một tòa án, một phiên xử, một bản án công khai như tám năm trước. Nó là một cuộc chiến âm thầm, diễn ra trên nhiều mặt trận cùng lúc: thị trường chứng khoán, phòng họp hội đồng quản trị, hồ sơ lưu trữ bụi bặm, và cả bóng tối nơi một kẻ sát nhân đang chờ lệnh ra tay lần nữa.
Nhưng tôi không còn là cô gái hai mươi ba tuổi đứng bên mép sân thượng năm nào, không còn ai để gọi điện cầu cứu trong tuyệt vọng. Tôi có một đội ngũ luật sư sắc bén, một nữ đội trưởng cảnh sát đáng tin cậy, một bộ phận tài chính đang lần theo từng đồng tiền bẩn, và trên hết, tôi có chính mình, một người đã học được cách không bao giờ để nỗi sợ hãi điều khiển hành động.
Tôi mở lại cuốn sổ tay, viết thêm một dòng mới bên dưới cái tên Chu Kiến Hoành: "Kẻ đứng sau luôn nghĩ mình an toàn vì chưa từng bị nhìn thấy. Đã đến lúc để hắn biết cảm giác bị theo dõi."
Tối muộn hôm đó, tôi triệu tập một cuộc họp nhỏ, chỉ gồm luật sư trưởng, trưởng phòng kiểm toán Vũ, và trưởng ban truyền thông, ngay tại phòng làm việc riêng, cửa đóng kín, rèm cửa sổ được kéo xuống dù đã là ban đêm.
"Từ giờ, mọi thông tin liên quan đến cuộc điều tra này chỉ được trao đổi trực tiếp, không qua email nội bộ, không qua tin nhắn công ty. Tôi không muốn mạo hiểm để bất kỳ ai trong đội ngũ hiện tại vô tình trở thành kẽ hở rò rỉ thông tin."
Luật sư trưởng gật đầu.
"Chị nghĩ có nội gián?"
"Tôi không dám khẳng định. Nhưng Chu Kiến Hoành đã hoạt động ẩn mình suốt hai mươi năm mà không ai phát hiện. Một người như vậy chắc chắn có mạng lưới cài cắm ở nhiều nơi, kể cả trong chính công ty đối thủ. Cẩn tắc vô áy náy."
Chị Vũ mở laptop, trình bày thêm một phát hiện mới.
"Tôi vừa lần thêm được một chi tiết. Nam Phong Chứng Khoán, một trong ba công ty đang gom cổ phần, có một khoản vay tín chấp lớn từ một ngân hàng nước ngoài cách đây bốn năm, người bảo lãnh khoản vay là một quỹ đầu tư đăng ký tại một hòn đảo miễn thuế, quỹ này lại có cùng địa chỉ liên hệ với văn phòng luật từng đại diện cho Chu Kiến Hoành trong một vụ kiện dân sự nhỏ cách đây bảy năm."
"Vụ kiện dân sự đó là gì?"
"Một cựu nhân viên kiện Chu Kiến Hoành vì bị sa thải trái luật, tố cáo ông ta ép nhân viên ký các hợp đồng đứng tên hộ cổ phần cho bên thứ ba. Vụ kiện sau đó bị rút lại giữa chừng, có lẽ do được dàn xếp ngoài tòa."
Tôi ghi lại tên vụ kiện, cảm thấy một tia hy vọng lóe lên.
"Người cựu nhân viên đó, còn liên lạc được không?"
"Tôi đang cho người tìm kiếm. Hồ sơ tòa án chỉ ghi tên viết tắt vì vụ việc được xử kín một phần, nhưng luật sư đại diện cho người đó vẫn còn hành nghề, có thể liên hệ được."
"Liên hệ ngay khi có thể. Nếu người này từng bị ép đứng tên hộ cổ phần, đó có thể là nhân chứng sống đầu tiên xác nhận mô hình hoạt động của Chu Kiến Hoành, điều mà tài liệu tài chính đơn thuần không thể chứng minh được."
Cuộc họp kết thúc lúc gần nửa đêm. Khi mọi người đã ra về, tôi vẫn ngồi lại, nhìn tấm bản đồ mối quan hệ tôi tự vẽ tay trên một tấm bảng trắng dựng góc phòng, những đường kẻ nối các cái tên: Chu Kiến Hoành, Tôn Dịch, Dịch An Vận Tải, Bách Tuyền Holdings, Hằng Thịnh Đầu Tư, Nam Phong Chứng Khoán, cùng một dấu chấm hỏi lớn ở nơi lẽ ra phải là tên người cựu nhân viên bí ẩn kia.
Tôi nhìn tấm bảng ấy rất lâu, rồi thầm nghĩ, tám năm trước tôi từng một mình đối mặt với ba kẻ trong gia đình mình. Lần này, kẻ thù lớn hơn, mạng lưới rộng hơn, nhưng tôi cũng không còn đơn độc. Có những người tin tưởng tôi đủ để cùng tôi bước vào bóng tối này, và điều đó, hơn bất cứ bằng chứng tài chính nào, mới là thứ khiến tôi tin chắc mình sẽ thắng.