Nữ Phụ Viết Thành Bản Án
9 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Nữ Phụ Viết Thành Bản Án

Cập nhật 22/08/2026 9 phút đọc

Bốn mươi tám giờ thẩm vấn trôi qua căng thẳng hơn tôi tưởng tượng. Tưởng Tuệ Lâm gọi cho tôi mỗi ngày hai lần, cập nhật tình hình dù không thể tiết lộ chi tiết đầy đủ vì tính bảo mật của cuộc điều tra.

"Ông ta vẫn giữ im lặng, chỉ lặp đi lặp lại rằng mình hành động độc lập, không có ai chỉ đạo," cô nói qua điện thoại vào buổi tối thứ hai.

"Vậy chúng ta không có gì tiến triển sao?"

"Không hẳn. Chúng tôi đã tìm thấy trên điện thoại của ông ta, dù đã bị xóa nhưng khôi phục được, một đoạn ghi âm cuộc gọi cách đây một tuần, giữa ông ta và một số điện thoại mà chúng tôi xác định thuộc về Chu Kiến Hoành. Nội dung cuộc gọi ngắn, nhưng đủ quan trọng."

"Nói gì?"

"Chu Kiến Hoành nói: 'Thằng bé đã bắt đầu nói nhiều quá rồi, xử lý gọn gàng, đừng để lại dấu vết như lần trước.' Tôn Dịch trả lời: 'Tôi hiểu, sẽ làm sạch sẽ hơn lần này.'"

Tôi cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước cho những gì mình có thể nghe thấy.

"'Đừng để lại dấu vết như lần trước' có nghĩa là gì?"

"Chúng tôi tin rằng đó là ám chỉ đến cái chết của cha chị. Nếu đúng vậy, đây là bằng chứng trực tiếp đầu tiên liên kết Chu Kiến Hoành với cả hai vụ án mạng, cách nhau gần một thập kỷ."

Tôi ngồi lặng một lúc lâu, cảm giác vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có bằng chứng trực tiếp, vừa đau đớn vì phải nghe xác nhận rằng cái chết của cha mình, điều tôi từng chấp nhận như một sự kiện định mệnh không thể tránh khỏi, thực chất chỉ là một quyết định lạnh lùng được đưa ra bởi một người đàn ông coi mạng sống của kẻ khác như những con số trên bảng cân đối kế toán.

"Đoạn ghi âm này có đủ giá trị pháp lý không?"

"Chúng tôi đã có lệnh giám sát hợp pháp trước đó đối với số điện thoại của Tôn Dịch, dựa trên nghi vấn liên quan đến vụ đe dọa chị tại bãi xe. Về mặt kỹ thuật, đoạn ghi âm được thu thập đúng quy trình, có giá trị làm chứng cứ."

"Vậy Tôn Dịch phản ứng thế nào khi nghe lại đoạn ghi âm này?"

Tưởng Tuệ Lâm im lặng một lúc.

"Ông ta im lặng rất lâu, sau đó xin gặp riêng luật sư của mình. Tôi nghĩ ông ta đang cân nhắc lại chiến lược."

Sáng hôm sau, tôi nhận được cuộc gọi bất ngờ từ chính Tưởng Tuệ Lâm, giọng cô có chút phấn khích khó giấu.

"Tôn Dịch đồng ý hợp tác, đổi lấy một thỏa thuận giảm nhẹ hình phạt. Ông ta muốn khai toàn bộ."

Tôi đến đồn cảnh sát ngay trong buổi sáng đó, theo lời mời của công tố viên phụ trách vụ án, để trực tiếp nghe một phần lời khai với tư cách bị hại trong vụ án liên quan đến cha mình.

Qua tấm kính một chiều, tôi nhìn thấy Tôn Dịch ngồi đối diện công tố viên, gương mặt hốc hác hơn nhiều so với đêm bị bắt, nhưng ánh mắt đã không còn vẻ lạnh lùng thách thức như trước.

"Tôi bắt đầu làm việc cho ông Chu Kiến Hoành từ hai mươi hai năm trước, khi công ty an ninh nhỏ của tôi gần như phá sản. Ông ấy cứu tôi khỏi cảnh nợ nần, đổi lại, tôi phải tuyệt đối trung thành, làm bất cứ điều gì ông ấy yêu cầu, không được hỏi lý do."

Công tố viên hỏi tiếp.

"Vụ tai nạn của ông Thẩm Vĩnh An, chín năm trước, ông biết gì về việc này?"

Tôn Dịch cúi đầu một lúc trước khi trả lời.

"Ông Hoành nói với tôi rằng cần loại bỏ một trở ngại lớn cho một kế hoạch dài hạn liên quan đến hai gia tộc Chu và Thẩm. Ông ấy nói ông Thẩm là người duy nhất trong nhà họ Thẩm đủ tỉnh táo để không bao giờ đồng ý hợp nhất quyền lực theo cách ông ấy muốn. Tôi được giao nhiệm vụ sắp xếp một 'tai nạn' đáng tin cậy, thông qua một công ty vận tải chúng tôi kiểm soát ngầm."

Tôi siết chặt tay vào thành ghế, cảm giác như bị ai đó bóp nghẹt lồng ngực.

"Ông đã trực tiếp can thiệp vào phanh xe, hay sắp xếp tài xế thay thế?"

"Cả hai. Tài xế thường trực của gia đình Thẩm được sắp xếp để nghỉ ốm đúng ngày hôm đó, thông qua một khoản tiền đủ lớn để anh ta không đặt câu hỏi. Người thay thế là người của chúng tôi, được chỉ đạo cụ thể về đoạn đường và thời điểm sẽ có sự cố xảy ra. Bản thân người tài xế đó cũng không biết mình sẽ không sống sót sau vụ tai nạn, anh ta được nói đây chỉ là một vụ dàn dựng nhẹ để 'cảnh báo', không phải một vụ giết người thực sự."

Cả căn phòng phía sau tấm kính chìm trong im lặng nặng nề. Tôi cảm thấy nước mắt bắt đầu dâng lên, nhưng tôi kìm lại, không để chúng rơi xuống trước mặt bất kỳ ai.

"Còn về cái chết của Chu Duật Bạch gần đây?"

"Ông Hoành gọi cho tôi ngay sau khi biết tin Duật Bạch đã bí mật thu thập bằng chứng trong tù, chuẩn bị gửi cho cô Thẩm Thanh. Ông ấy nói không thể để đứa cháu ruột của mình trở thành mối đe dọa lớn nhất cho toàn bộ kế hoạch đã dày công xây dựng suốt hai mươi năm. Tôi được lệnh làm cho hiện trường trông giống một vụ tự sát, đủ thuyết phục để không ai đặt câu hỏi thêm."

"Ông có biết Duật Bạch đã kịp gửi dữ liệu cho cô Thẩm Thanh trước khi ông ra tay không?"

Tôn Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ ra một chút gì đó phức tạp, khó gọi tên.

"Tôi biết. Tôi tìm thấy chiếc ổ cứng trong phòng anh ta trước khi rời đi. Nhưng tôi đã không tiêu hủy nó."

Công tố viên nhíu mày.

"Tại sao?"

Tôn Dịch im lặng một lúc lâu, rồi trả lời, giọng khàn đặc.

"Vì tôi đọc được vài dòng trong đó, những dòng Duật Bạch viết về việc nhận ra mình chỉ là công cụ, về việc anh ta muốn làm điều đúng đắn trước khi quá muộn. Tôi đã làm việc cho ông Hoành hai mươi hai năm, giết người theo lệnh ông ta nhiều lần hơn tôi muốn đếm. Nhưng lần đó, tôi nhận ra chính mình cũng chỉ là một công cụ, không khác gì Duật Bạch. Tôi đóng gói ổ cứng, gửi đến cho cô Thẩm Thanh, ẩn danh, không phải vì tôi hối cải hoàn toàn, mà vì tôi muốn, ít nhất một lần trong đời, để sự thật có một cơ hội được nhìn thấy ánh sáng."

Tôi ngồi lặng phía sau tấm kính, cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng. Người đàn ông này đã giết cha tôi, đã giết Chu Duật Bạch, đã đe dọa tôi ngay tại bãi đỗ xe chỉ vài ngày trước. Nhưng cũng chính ông ta là người đã gửi cho tôi mảnh ghép quan trọng nhất để lật đổ kẻ đứng sau tất cả. Công lý, tôi nhận ra, hiếm khi đơn giản như những gì người ta vẫn tưởng tượng.

Sau buổi thẩm vấn, công tố viên ra gặp tôi, gương mặt nghiêm nghị nhưng có phần nhẹ nhõm.

"Với lời khai này, cùng đoạn ghi âm cuộc gọi, cuốn sổ tay của mẹ chị, và dữ liệu từ ổ cứng, chúng tôi đã đủ căn cứ để xin lệnh bắt giữ khẩn cấp đối với Chu Kiến Hoành."

Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn một nỗi lo lắng.

"Ông ta đã biết Tôn Dịch bị bắt được ba ngày rồi. Liệu ông ta có kịp bỏ trốn không?"

Công tố viên nhìn tôi, ánh mắt kiên quyết.

"Chúng tôi sẽ hành động ngay trong hôm nay, không chậm trễ thêm một giờ nào nữa."

Tôi rời khỏi đồn cảnh sát, ngồi trong xe một lúc lâu trước khi khởi động máy, đầu óc vẫn còn ong ong bởi những gì vừa nghe được. Tôi lấy điện thoại, gọi cho chị Vũ, giọng vẫn chưa hoàn toàn ổn định.

"Chị Vũ, tôi vừa nghe lời khai của Tôn Dịch. Mọi thứ đã được xác nhận."

"Chị có ổn không?"

"Tôi không biết nên gọi cảm giác này là gì. Nhẹ nhõm, vì cuối cùng cũng biết được sự thật về cái chết của cha tôi. Nhưng cũng đau đớn hơn tôi tưởng, vì biết rằng suốt chín năm qua, tôi đã sống với một lời giải thích giả dối, còn kẻ thực sự gây ra tất cả vẫn ung dung ngồi trong phòng họp hội đồng quản trị, nhận những lời chúc mừng vì thành tích kinh doanh."

"Chị đã làm được điều mà rất ít người có thể làm, lật lại một vụ án tưởng chừng đã khép lại vĩnh viễn sau gần một thập kỷ. Cha chị, nếu biết được, chắc chắn sẽ tự hào về chị."

Tôi im lặng một lúc, cảm thấy khóe mắt cay cay.

"Tôi cần chị chuẩn bị ngay một báo cáo tổng hợp toàn bộ bằng chứng tài chính, gửi cho công tố viên trong chiều nay, để hỗ trợ cho lệnh bắt giữ khẩn cấp."

"Tôi sẽ làm ngay."

Tôi cúp máy, nhìn ra ngoài cửa kính xe. Con phố trước đồn cảnh sát vẫn nhộn nhịp người qua lại, không ai biết rằng chỉ trong vài giờ tới, một trong những nhân vật quyền lực và ẩn mình nhất giới kinh doanh sắp bị lật đổ hoàn toàn.

Tôi gọi thêm cho luật sư trưởng, thông báo diễn biến mới nhất, đồng thời yêu cầu chuẩn bị sẵn một bộ hồ sơ dân sự song song, để khi vụ án hình sự tiến triển, Tập đoàn Thẩm thị có thể ngay lập tức khởi kiện đòi bồi thường thiệt hại và vô hiệu hóa toàn bộ các giao dịch cổ phần bất minh mà ba công ty vỏ bọc đã thực hiện trong suốt nhiều năm qua.

"Chúng ta không chỉ cần một bản án hình sự cho ông ta," tôi nói. "Chúng ta cần đảm bảo rằng mọi thứ ông ta đã âm thầm thu lợi trong suốt hai mươi năm qua, từ máu và nước mắt của nhiều gia đình, đều phải được trả lại, từng đồng một."

Khi tôi lái xe rời khỏi khu vực đồn cảnh sát, ánh nắng chiều muộn xuyên qua những tán cây ven đường, hắt lên kính xe những vệt sáng chập chờn. Tôi nghĩ đến cha mình, đến Chu Duật Bạch trong những ngày cuối đời cố gắng chuộc lỗi, đến Kỷ Vãn Nhi và biết bao người phụ nữ khác có thể đã từng là nạn nhân vô danh của cùng một kẻ chủ mưu. Hôm nay, sau rất nhiều năm, cánh cửa dẫn đến công lý cho tất cả bọn họ cuối cùng cũng đã hé mở.

Đã sao chép liên kết chương