Nữ Phụ Viết Thành Bản Án
9 phút đọc

Chương 26

Chương 26 — Nữ Phụ Viết Thành Bản Án

Cập nhật 22/08/2026 9 phút đọc

Ngày tranh luận cuối cùng, phòng xử án còn đông hơn cả ngày khai mạc. Tôi ngồi ở hàng ghế quen thuộc, tay đan chặt vào nhau trên đùi, cố giữ nhịp thở đều đặn dù trái tim đập nhanh hơn bình thường.

Công tố viên trưởng đứng dậy, bắt đầu phần tranh luận cuối cùng bằng một giọng điệu chắc nịch, không chút do dự.

"Thưa quý tòa, chúng tôi đã trình bày trước tòa một chuỗi bằng chứng logic, hoàn chỉnh, không thể chối cãi. Chu Kiến Hoành, với tham vọng quyền lực cá nhân, đã ra lệnh sát hại ông Thẩm Vĩnh An chín năm trước, dàn dựng một kế hoạch tinh vi để hủy hoại cuộc hôn nhân giữa cô Thẩm Thanh và Chu Duật Bạch, và khi cháu ruột của chính mình bắt đầu trở thành mối đe dọa, đã không ngần ngại ra lệnh sát hại luôn người cháu ấy. Tôn Dịch, với vai trò kẻ thực thi, đã trực tiếp gây ra hai cái chết, và đe dọa tính mạng của cô Thẩm Thanh. Tống Bách Xuyên, với vỏ bọc một luật sư đáng kính, đã thiết kế toàn bộ cấu trúc pháp lý và tài chính để biến tội ác trở thành những giao dịch trông có vẻ hợp pháp, thu lợi hàng chục tỷ đồng từ nỗi đau của người khác."

Ông dừng lại, nhìn quanh phòng xử án trước khi tiếp tục.

"Đây không phải một câu chuyện về những sai lầm bồng bột của tuổi trẻ, hay những mâu thuẫn tình cảm gia đình thông thường. Đây là một tổ chức tội phạm có tính toán, vận hành trong bóng tối suốt hai mươi hai năm, để lại sau lưng những cuộc đời bị hủy hoại, những gia đình tan vỡ, và ít nhất hai mạng người đã vĩnh viễn ra đi. Chúng tôi đề nghị mức án cao nhất theo khung hình phạt đối với cả ba bị cáo."

Luật sư bào chữa cho từng bị cáo lần lượt đứng lên trình bày phần biện hộ cuối cùng, cố gắng tìm kiếm những tình tiết giảm nhẹ. Luật sư của Chu Kiến Hoành nhắc đến những đóng góp của ông ta cho nền kinh tế trong suốt nhiều năm qua. Luật sư của Tôn Dịch nhấn mạnh việc ông ta đã hợp tác tích cực với cơ quan điều tra, và chính ông ta là người gửi chiếc ổ cứng quan trọng giúp phá án. Luật sư của Tống Bách Xuyên cố gắng lập luận rằng thân chủ mình chưa từng trực tiếp ra tay gây án.

Nhưng khi đến lượt tôi được mời phát biểu với tư cách đại diện phía bị hại, tôi đứng dậy, bước đến bục phát biểu, nhìn thẳng vào ba bị cáo trước khi quay sang hội đồng xét xử.

"Thưa quý tòa, tám năm trước, tôi từng đứng trước một phiên tòa khác, xét xử những kẻ trực tiếp làm hại tôi. Khi ấy, tôi nói rằng người bị hại không cần phải tự chứng minh mình trong sạch, những kẻ phải chịu xét xử là những kẻ gây hại. Hôm nay, tôi muốn nói thêm một điều."

Tôi dừng lại, hít một hơi thật sâu.

"Công lý không chỉ là việc trừng phạt một hành động sai trái đơn lẻ. Công lý còn là việc dám nhìn thẳng vào toàn bộ hệ thống đã cho phép hành động sai trái ấy tồn tại, phát triển, và lặp lại trong suốt nhiều năm, gây hại cho không chỉ một, mà nhiều gia đình khác nhau. Ba người ngồi trước tòa hôm nay không đơn thuần là những cá nhân phạm tội trong một phút bốc đồng. Họ là một hệ thống được vận hành có chủ đích, có tính toán, có lợi nhuận, và đã tồn tại quá lâu chỉ vì không ai đủ can đảm hoặc đủ nguồn lực để lật lại nó."

Tôi nhìn về phía Chu Kiến Hoành.

"Ông từng nói với tôi rằng ông làm tất cả những việc này vì công bằng, vì ông cảm thấy mình bị đối xử bất công trong chính gia tộc của mình. Nhưng công bằng không bao giờ được xây dựng trên xác của người khác. Đó không phải công bằng, đó chỉ là một phiên bản tàn nhẫn hơn của chính sự bất công mà ông từng phải chịu đựng."

Tôi quay sang nhìn Tống Bách Xuyên.

"Còn ông, người đã biến những trang giấy pháp lý vốn dĩ được tạo ra để bảo vệ công lý, trở thành công cụ để che giấu tội ác, tôi nghĩ không có hình phạt nào là quá nghiêm khắc cho sự phản bội ấy đối với chính nghề nghiệp mà ông đã chọn."

Tôi kết thúc phần phát biểu, quay trở về chỗ ngồi giữa sự im lặng gần như tuyệt đối của cả phòng xử án. Thẩm phán tuyên bố sẽ nghị án và công bố phán quyết vào lúc hai giờ chiều cùng ngày.

Ba tiếng đồng hồ chờ đợi ấy trôi qua chậm chạp đến kỳ lạ. Tôi ngồi trong phòng chờ dành cho nhân chứng, cùng luật sư trưởng, không nói nhiều, chỉ lặng lẽ nhìn ra khung cửa sổ nhỏ, nơi ánh nắng cuối thu chiếu xuống sân tòa án.

Đúng hai giờ chiều, phiên tòa được triệu tập trở lại. Thẩm phán chủ tọa đọc phán quyết, giọng nói trang nghiêm vang khắp phòng xử án.

"Xét thấy các bị cáo Chu Kiến Hoành, Tôn Dịch và Tống Bách Xuyên đã cấu kết thực hiện một chuỗi hành vi phạm tội có tổ chức, kéo dài nhiều năm, gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng về tính mạng con người và trật tự kinh tế, tòa tuyên phạt."

Ông đọc tiếp, từng câu từng chữ như đóng đinh vào không gian tĩnh lặng của phòng xử án.

"Bị cáo Chu Kiến Hoành, tù chung thân, về các tội danh giết người, cố ý gây thương tích, và cầm đầu tổ chức tội phạm."

"Bị cáo Tôn Dịch, ba mươi năm tù giam, được xem xét giảm nhẹ do đã tích cực hợp tác với cơ quan điều tra sau khi bị bắt giữ."

"Bị cáo Tống Bách Xuyên, tù chung thân, về các tội danh đồng phạm giết người và thao túng thị trường chứng khoán quy mô lớn."

Tiếng ồn ào lập tức bùng lên trong phòng xử án, xen lẫn tiếng thở phào của những người có mặt. Tôi ngồi bất động, cảm giác một dòng cảm xúc mãnh liệt dâng lên trong lồng ngực, không phải niềm vui đơn thuần, mà là một sự nhẹ nhõm sâu sắc, như thể một gánh nặng đã đè lên vai suốt nhiều năm cuối cùng cũng được đặt xuống.

Tôi nhìn sang phía Chu Kiến Hoành. Ông ta ngồi lặng, không hề tỏ ra bất ngờ hay phẫn nộ, chỉ có ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, trống rỗng đến đáng sợ. Tôn Dịch cúi đầu, hai vai run lên. Tống Bách Xuyên, người luôn giữ vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp suốt cả phiên tòa, lần đầu tiên để lộ một biểu cảm sụp đổ hoàn toàn.

Khi phiên tòa kết thúc, tôi bước ra khỏi phòng xử án giữa ánh đèn flash chớp liên hồi từ đám đông phóng viên. Nhưng lần này, tôi không cảm thấy bị áp lực hay ngột ngạt như tám năm trước. Tôi ngẩng đầu, bước đi với dáng vẻ thẳng lưng, cảm nhận rõ ràng rằng mình đã hoàn thành một hành trình dài, không chỉ vì bản thân, mà vì tất cả những người đã từng bị nhấn chìm trong bóng tối của mạng lưới tội ác này.

Trước bậc thềm tòa án, tôi dừng lại theo lời đề nghị của trưởng ban truyền thông, đứng trước hàng chục micro chĩa về phía mình, chuẩn bị đưa ra một tuyên bố ngắn.

"Hôm nay, công lý đã được thực thi, không chỉ cho cá nhân tôi, mà cho cha tôi, người đã im lặng dưới lòng đất suốt chín năm mà không một ai biết đến sự thật về cái chết của ông. Cho Chu Duật Bạch, người dù mang tội với tôi, đã phải trả giá bằng mạng sống vì dám cố gắng làm điều đúng đắn trong những ngày cuối đời. Cho những nạn nhân khác, những người có thể vẫn đang giấu kín nỗi đau của mình đâu đó ngoài kia, chưa dám lên tiếng."

Tôi ngừng lại một chút, nhìn thẳng vào ống kính máy quay.

"Tôi muốn nói với tất cả những ai đang nghe thấy điều này. Nếu các bạn từng bị tổn thương, từng bị lợi dụng, từng bị buộc phải im lặng vì sợ hãi hay xấu hổ, xin hãy biết rằng, sự thật không bao giờ thực sự biến mất. Nó chỉ chờ đợi, đôi khi rất lâu, cho đến khi có đủ can đảm để được nói ra."

Đám đông phóng viên vỗ tay, một hành động hiếm khi xảy ra tại một cuộc họp báo tòa án. Tôi cúi đầu nhẹ, rồi bước lên xe, để lại phía sau một rừng ống kính vẫn không ngừng chớp sáng.

Trên xe, tôi nhận được cuộc gọi từ Tưởng Tuệ Lâm.

"Chúc mừng chị. Tôi đã theo dõi vụ án này suốt hơn hai tháng qua, và tôi chưa từng thấy một bản án nào mang lại cảm giác trọn vẹn đến vậy."

"Cảm ơn chị, vì tất cả những gì chị đã làm. Nếu không có chị tin tưởng đủ để gọi cho tôi ngay từ đêm đầu tiên, có lẽ mọi chuyện đã bị chôn vùi mãi mãi dưới danh nghĩa một vụ tự sát đơn giản."

"Đó là công việc của tôi. Nhưng tôi nghĩ, phần lớn công lao thuộc về chị, vì chị đã không bao giờ chọn con đường dễ dàng hơn, dù cơ hội để buông xuôi luôn hiện diện."

Cúp máy, tôi tựa đầu vào ghế xe, nhắm mắt lại, để cho cảm xúc của cả một hành trình dài cuối cùng cũng được giải phóng. Không phải nước mắt của đau khổ, mà là những giọt nước mắt hiếm hoi của sự nhẹ nhõm tột cùng, thứ cảm xúc tôi đã tự cấm bản thân mình trải nghiệm suốt nhiều tuần căng thẳng vừa qua.

Xe đưa tôi không về thẳng văn phòng như thường lệ, mà tôi yêu cầu tài xế rẽ qua văn phòng Tỉnh Thức. Khi tôi bước vào, vài cô gái đang ở đó đã xem tin tức, đứng dậy vây quanh tôi, ánh mắt rạng rỡ hiếm thấy.

"Chị Thẩm, chúng em xem hết rồi. Chị đã thắng."

Tôi mỉm cười, ôm lấy từng người một.

"Chúng ta đã thắng. Không phải chỉ mình chị."

Một cô gái trẻ, người mới đến văn phòng chưa đầy một tháng, còn rụt rè, khẽ hỏi.

"Chị Thẩm, vậy là công lý cuối cùng cũng đến, đúng không ạ?"

Tôi nhìn cô ấy, nhớ lại chính mình của tám năm trước, một cô gái từng nghĩ rằng thế giới này sẽ không bao giờ đứng về phía những người yếu thế.

"Công lý không tự đến. Nó phải được tìm kiếm, đôi khi phải trả giá rất đắt để có được. Nhưng nếu chị hỏi liệu nó có tồn tại không, thì hôm nay, chị có thể nói với em rằng, có, nó tồn tại, chỉ cần chúng ta không bao giờ ngừng tin vào điều đó."

Đêm đó, khi trở về căn hộ riêng, tôi đứng rất lâu trước tấm bảng trắng từng ghi đầy tên người và những đường kẻ nối kết. Tôi từ từ xóa từng cái tên một, Chu Kiến Hoành, Tôn Dịch, Tống Bách Xuyên, những công ty vỏ bọc, để lại một khoảng trắng tinh sạch sẽ, như một sự khép lại chính thức cho chương đen tối nhất trong toàn bộ hành trình vừa qua.

Nhưng tôi biết, dù chương này đã khép lại, câu chuyện của tôi, và câu chuyện của văn phòng Tỉnh Thức, vẫn còn tiếp diễn, vẫn còn rất nhiều cánh cửa khác đang chờ được mở ra cho những người phụ nữ chưa từng có cơ hội được lắng nghe.

Đã sao chép liên kết chương