Nữ Phụ Viết Thành Bản Án
8 phút đọc

Chương 24

Chương 24 — Nữ Phụ Viết Thành Bản Án

Cập nhật 22/08/2026 8 phút đọc

Tuần sau buổi gặp mặt tại trại tạm giam, tôi triệu tập một cuộc họp khẩn với Tưởng Tuệ Lâm, luật sư trưởng và chị Vũ, thuật lại lời cảnh báo mơ hồ của Chu Kiến Hoành về một kẻ đồng mưu khác. Cả nhóm dành nhiều giờ để rà soát lại toàn bộ danh sách những cá nhân, tổ chức từng xuất hiện trong quá trình điều tra, cố tìm ra manh mối bị bỏ sót.

Chị Vũ là người đầu tiên nhận ra điều bất thường.

"Có một cái tên xuất hiện xuyên suốt trong hầu hết các giao dịch quan trọng, nhưng chúng ta luôn coi đó chỉ là một mắt xích hành chính thông thường. Văn phòng luật Bách Xuyên, đơn vị đứng ra xử lý thủ tục đăng ký cho cả ba công ty vỏ bọc, cũng là đơn vị từng đại diện pháp lý cho vụ kiện dân sự của người cựu nhân viên nhà họ Chu bảy năm trước, và cũng chính là đơn vị soạn thảo hợp đồng vay tín chấp giữa mẹ chị và quỹ đầu tư bí ẩn kia."

Tôi nhíu mày.

"Một văn phòng luật lớn có thể xử lý nhiều khách hàng khác nhau, đó không nhất thiết là bằng chứng của sự đồng lõa."

"Đúng vậy, nếu chỉ dừng lại ở đó. Nhưng tôi đã kiểm tra sâu hơn. Người đứng đầu văn phòng luật này, luật sư Tống Bách Xuyên, không đơn thuần là người đại diện pháp lý thông thường. Ông ta nắm giữ cổ phần gián tiếp trong cả ba công ty vỏ bọc thông qua một quỹ tín thác gia đình, được cấu trúc cực kỳ tinh vi để tránh bị phát hiện qua các đợt rà soát thông thường."

Luật sư trưởng của tôi, người vốn quen biết giới luật sư trong thành phố, bất ngờ lên tiếng.

"Tống Bách Xuyên. Tôi biết ông ta. Một trong những luật sư kín tiếng nhất giới tài chính, chuyên tư vấn cấu trúc doanh nghiệp phức tạp cho các gia tộc lớn. Ông ta hiếm khi xuất hiện trước công chúng, luôn đứng phía sau các thương vụ, không bao giờ để tên mình dính líu trực tiếp đến bất kỳ tranh chấp nào."

Tôi cảm thấy các mảnh ghép cuối cùng bắt đầu khớp lại.

"Vậy có nghĩa là Chu Kiến Hoành không đơn độc trong toàn bộ kế hoạch này. Ông Tống mới chính là người thiết kế ra bộ khung pháp lý và tài chính để toàn bộ âm mưu có thể vận hành trơn tru suốt hai mươi năm mà không bị phát hiện."

"Chúng ta cần thêm bằng chứng cụ thể để chứng minh ông ta không chỉ đơn thuần cung cấp dịch vụ pháp lý, mà thực sự biết rõ và tham gia vào âm mưu."

Tôi gọi ngay cho Tưởng Tuệ Lâm, thuật lại phát hiện mới.

"Chị nghĩ chúng ta có thể thuyết phục Tôn Dịch khai thêm về mối quan hệ giữa ông ta và Tống Bách Xuyên không? Ông ta đã hợp tác một phần, có lẽ sẽ sẵn sàng nói thêm nếu điều đó giúp giảm nhẹ bản án của mình."

"Tôi sẽ thử. Nhưng tôi cũng sẽ cho người rà soát độc lập, không chỉ dựa vào lời khai của một mình ông ta."

Ba ngày sau, Tưởng Tuệ Lâm gọi lại, giọng đầy phấn khích.

"Tôn Dịch xác nhận. Ông ta nói Tống Bách Xuyên chính là người đầu tiên đề xuất ý tưởng dùng các vụ bê bối hôn nhân để làm sụp đổ giá trị doanh nghiệp của các gia tộc mục tiêu, sau đó dùng công ty vỏ bọc gom mua cổ phần giá rẻ. Chu Kiến Hoành là người thực thi, cung cấp quan hệ và quyền lực trong giới kinh doanh, còn Tống Bách Xuyên là bộ óc đứng sau toàn bộ cấu trúc pháp lý và tài chính, đảm bảo mọi giao dịch đều có vẻ hợp pháp trên giấy tờ."

"Vậy trong vụ của gia đình tôi và gia đình Kỷ Vãn Thu, ông ta đóng vai trò gì cụ thể?"

"Ông ta là người soạn thảo toàn bộ hợp đồng vay tín chấp mà mẹ chị ký, cố tình cài cắm các điều khoản bất lợi để đảm bảo bà không có đường lui một khi đã dấn thân vào kế hoạch. Đối với gia đình Kỷ Vãn Thu, ông ta cũng là người đứng sau vụ dàn xếp mua bán cổ phần công ty Tân Hòa sau khi hôn sự đổ vỡ."

Tôi ngồi lặng, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa rùng mình. Suốt hai mươi năm, kẻ nguy hiểm nhất trong toàn bộ mạng lưới này không phải là người đàn ông quyền lực, lạnh lùng như Chu Kiến Hoành, mà là một luật sư kín tiếng, chưa từng để lại dấu vết công khai nào, luôn ẩn mình phía sau những trang hợp đồng tưởng chừng vô hại.

"Chúng ta cần lệnh bắt giữ ông ta ngay lập tức, trước khi ông ta kịp phản ứng như Chu Kiến Hoành đã từng cố gắng."

"Công tố viên đang xúc tiến thủ tục. Nhưng lần này, chúng tôi sẽ không để lộ bất kỳ thông tin nào ra ngoài trước khi lệnh bắt giữ được thực thi."

Buổi tối hôm đó, tôi ngồi một mình trong văn phòng, nhìn lại toàn bộ tấm bảng trắng ghi đầy tên người, giờ đã có thêm một cái tên mới được khoanh tròn: Tống Bách Xuyên. Tôi nhớ lại câu nói của Chu Kiến Hoành tại trại tạm giam, về việc kẻ đứng sau cùng tôi nghĩ đã lộ diện chưa chắc đã là kẻ đứng cuối cùng.

Có lẽ ông ta đã nói đúng, không phải để đe dọa tôi, mà vì trong tận cùng sự kiêu ngạo của một kẻ sắp sụp đổ, ông ta muốn tôi biết rằng ngay cả ông ta cũng chỉ là một nửa của toàn bộ bức tranh, không phải là kẻ chủ mưu duy nhất, và có lẽ, đâu đó trong ông ta vẫn còn một chút khao khát muốn kéo người đồng phạm của mình xuống cùng với mình.

Hai ngày sau, lệnh bắt giữ Tống Bách Xuyên được thực thi ngay tại văn phòng luật của ông ta, giữa ban ngày, trước sự chứng kiến của toàn bộ nhân viên. Ông ta không hề tỏ ra hoảng loạn, chỉ lặng lẽ để cảnh sát còng tay, gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh chuyên nghiệp như khi đang xử lý một thương vụ bình thường.

Khi tin tức này đến tay tôi, tôi đứng bên cửa sổ văn phòng rất lâu, nhìn xuống thành phố nhộn nhịp bên dưới. Cuối cùng, sau nhiều tuần điều tra căng thẳng, toàn bộ mạng lưới đứng sau bi kịch của gia đình tôi, của Kỷ Vãn Nhi, và có lẽ của nhiều nạn nhân vô danh khác, đã bị phơi bày hoàn toàn dưới ánh sáng.

Nhưng tôi biết, đây mới chỉ là sự kết thúc của giai đoạn điều tra. Phía trước vẫn còn một hành trình dài tại tòa án, nơi công lý cuối cùng sẽ phải được tuyên bố một cách chính thức, công khai, không thể chối cãi.

Tôi gọi Kỷ Vãn Thu để báo tin, giọng cô ấy run lên vì xúc động qua điện thoại.

"Vậy là đã đủ rồi sao? Đủ để mở lại vụ án của chị gái tôi?"

"Công tố viên đã đồng ý xem xét lại toàn bộ vụ Tân Hòa như một phần trong hồ sơ mở rộng chống lại Tống Bách Xuyên và Chu Kiến Hoành. Tôi đã yêu cầu đội ngũ pháp lý của Tỉnh Thức trực tiếp hỗ trợ chị gái chị trong toàn bộ quá trình này, miễn phí hoàn toàn."

Kỷ Vãn Thu im lặng một lúc, rồi nói, giọng nghẹn ngào.

"Suốt chín năm qua, chị gái tôi luôn nghĩ rằng cả thế giới sẽ không bao giờ tin cô ấy nữa. Giờ đây, lần đầu tiên, tôi có thể nói với cô ấy rằng có người đã tin, và đã chiến đấu để chứng minh điều đó."

Sau cuộc gọi, tôi triệu tập một cuộc họp ngắn với đội ngũ pháp lý của Tỉnh Thức, giao nhiệm vụ rà soát lại toàn bộ danh sách khách hàng cũ của văn phòng luật Bách Xuyên trong hai mươi năm qua, tìm kiếm thêm bất kỳ nạn nhân nào khác có thể đã rơi vào cùng một cái bẫy tinh vi như gia đình tôi và gia đình Kỷ Vãn Thu.

"Đây sẽ là một quá trình dài, có thể mất nhiều tháng," luật sư trưởng nói. "Nhưng nếu chúng ta tìm ra thêm nạn nhân, sức nặng của vụ án sẽ tăng lên gấp bội, và khả năng cả hai bị cáo phải nhận mức án nghiêm khắc nhất sẽ cao hơn rất nhiều."

"Tôi sẵn sàng dành bao nhiêu thời gian cần thiết cho việc này. Đây không chỉ là vụ án của riêng tôi nữa."

Tối muộn hôm đó, khi mọi người đã ra về, tôi ở lại văn phòng một mình, mở lại tấm ảnh cha tôi lần nữa, cảm thấy một sự bình yên chưa từng có kể từ ngày bắt đầu hành trình này.

"Cha," tôi khẽ nói, "con đã tìm ra toàn bộ sự thật rồi. Không chỉ vì con, mà vì tất cả những người từng bị vùi dập bởi lòng tham của những kẻ như vậy. Con hy vọng, ở đâu đó, cha có thể yên lòng."

Tôi ngồi lặng thêm một lúc, rồi mở lại email công việc, đọc lướt qua bản tóm tắt tiến độ điều tra mở rộng mà chị Vũ vừa gửi trước khi tan làm. Trong đó có một dòng khiến tôi chú ý: đội kiểm toán đã phát hiện thêm hai gia tộc khác, ngoài Thẩm thị và gia đình Kỷ Vãn Thu, từng có dấu hiệu bị cùng một mô thức thao túng tài chính tấn công trong khoảng thời gian mười lăm năm trở lại đây, dù chưa xác nhận được liệu các nạn nhân đó có sẵn sàng lên tiếng hay không.

Tôi ghi chú lại, đánh dấu ưu tiên cao, để đội ngũ pháp lý chủ động liên hệ một cách kín đáo, tôn trọng, không gây thêm áp lực cho những người có thể vẫn còn đang cố gắng quên đi nỗi đau cũ. Tôi hiểu rõ hơn ai hết, không phải ai cũng sẵn sàng đối mặt lại với quá khứ, và việc tôn trọng lựa chọn của họ cũng quan trọng không kém việc tìm ra sự thật.

Tôi tắt đèn bàn, khoác áo rời khỏi văn phòng. Ngoài trời, những cơn gió đầu mùa thu đã bắt đầu thổi qua thành phố, mang theo một cảm giác chuyển mình rõ rệt, như thể ngay cả thiên nhiên cũng đang báo hiệu một chương mới sắp được mở ra.

Đã sao chép liên kết chương