Chương 16
Chương 16 — Nữ Phụ Viết Thành Bản Án
Trại giam nữ nằm cách thành phố hơn một giờ lái xe, giữa một vùng đồi thấp phủ đầy cây bạch đàn. Tôi ngồi trên ghế sau, nhìn phong cảnh trôi qua cửa kính, lòng không hề bình yên như vẻ ngoài tôi cố giữ.
Tám năm. Tôi đã không gặp mẹ mình suốt tám năm, kể từ ngày gửi lại cho bà một tờ giấy trắng không một chữ. Giờ đây, tôi lại đang trên đường đến gặp bà, không phải vì tha thứ, mà vì một câu hỏi tôi cần lời giải đáp.
Phòng gặp mặt vẫn là cách bố trí quen thuộc, một tấm kính ngăn cách, hai chiếc ghế, một chiếc điện thoại nội bộ mỗi bên. Khi mẹ tôi được dẫn vào, tôi gần như không nhận ra bà. Mái tóc bạc trắng gần hết, gương mặt hằn sâu nếp nhăn, dáng người gầy guộc trong bộ đồng phục trại giam màu xám.
Bà nhìn thấy tôi, sững lại giữa bước chân, đôi mắt ngấn nước ngay lập tức.
"Thanh Thanh."
Tôi ngồi xuống, nhấc điện thoại lên, giọng cố giữ bình thản.
"Tôi không đến đây để nối lại tình cảm mẹ con. Tôi cần hỏi bà một chuyện, và tôi cần bà trả lời thành thật, vì đó có thể là cơ hội cuối cùng để bà làm một điều gì đó tử tế trong đời."
Bà gật đầu liên tục, hai tay run rẩy áp lên mặt kính.
"Mẹ sẽ nói hết, mẹ sẽ nói hết, chỉ cần con hỏi."
"Tám năm trước, khi Chu Kiến Hoành lần đầu tiên tiếp cận bà để bàn về kế hoạch đổi cô dâu, ông ta đã nói với bà những gì? Ông ta đưa ra điều kiện gì để bà đồng ý?"
Sắc mặt mẹ tôi thay đổi hoàn toàn, từ xúc động chuyển sang hoảng sợ.
"Con... con biết chuyện đó rồi sao?"
"Tôi biết ông ta đứng sau tất cả. Tôi chỉ chưa biết chi tiết. Bà nói đi."
Mẹ tôi cúi đầu, im lặng rất lâu, đến mức tôi tưởng bà sẽ không trả lời. Nhưng cuối cùng, bà bắt đầu kể, giọng đứt quãng.
"Khoảng nửa năm trước hôn lễ, công ty gia đình gặp khó khăn về dòng vốn, một khoản đầu tư lớn của cha con để lại trước khi mất bị thua lỗ nặng. Mẹ giấu con và cả hội đồng quản trị, tự mình đi vay một khoản tiền lớn để bù đắp, từ một quỹ đầu tư qua trung gian giới thiệu của một người bạn làm ăn."
"Quỹ đầu tư nào?"
"Mẹ không biết rõ tên thật đứng sau, chỉ làm việc qua một luật sư đại diện. Nhưng vài tháng sau, khi mẹ không thể trả nợ đúng hạn, luật sư đó nói có một phương án giúp mẹ xóa nợ hoàn toàn, đồng thời giúp Miên Miên có được vị trí xứng đáng mà nó xứng đáng có. Sau đó, Chu Kiến Hoành đích thân gặp mẹ, chỉ một lần duy nhất, trong một khách sạn nhỏ, không có nhân chứng nào khác."
"Ông ta nói gì?"
Mẹ tôi nhắm mắt, như đang cố moi lại từng câu chữ đã bị chôn vùi suốt nhiều năm.
"Ông ta nói, hôn ước giữa con và Duật Bạch là một sai lầm ngay từ đầu, vì con quá mạnh mẽ, quá độc lập, sẽ không bao giờ để nhà họ Chu thực sự kiểm soát được cổ phần Thẩm thị sau khi kết hôn. Ông ta nói Miên Miên mềm mỏng hơn, dễ uốn nắn hơn, sẽ là một 'khoản đầu tư' tốt hơn cho tương lai liên minh hai nhà. Ông ta nói nếu mẹ đồng ý giúp thu xếp để hôn sự đổ vỡ theo một cách 'không ai có thể trách cứ nhà họ Thẩm', toàn bộ khoản nợ của mẹ sẽ được xóa, và Miên Miên sẽ danh chính ngôn thuận trở thành vị hôn thê mới."
Tôi siết chặt ống nghe trong tay, cảm giác lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt.
"Bà biết kế hoạch đó liên quan đến việc làm hại tôi không? Bà biết trước rằng sẽ có người xâm hại tôi để tạo cớ đổi hôn thê không?"
Mẹ tôi bật khóc, cả người run lên.
"Ông ta không nói rõ chi tiết như vậy. Ông ta chỉ nói sẽ có một 'sự cố' xảy ra với con trước hôn lễ, đủ để khiến nhà họ Chu có lý do chính đáng muốn đổi cô dâu, và mẹ chỉ cần đóng vai người mẹ đau lòng nhưng buộc phải đặt danh dự gia tộc lên trên hết. Mẹ không hỏi thêm, vì mẹ... mẹ không muốn biết rõ hơn. Mẹ tự nhủ nếu không hỏi, mẹ sẽ không phải cảm thấy mình đã đồng lõa hoàn toàn."
Tôi nhìn bà, một cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp người, còn lạnh hơn cả đêm mưa tôi từng đứng bên mép sân thượng.
"Bà không hỏi, vì bà không muốn phải chịu trách nhiệm với lương tâm của chính mình. Nhưng bà vẫn đồng ý, vẫn nhắm mắt làm ngơ, để đổi lấy một khoản nợ được xóa và một vị trí tốt hơn cho đứa con gái bà yêu quý hơn."
"Thanh Thanh, mẹ xin lỗi..."
"Tôi không đến đây để nghe lời xin lỗi." Tôi ngắt lời bà, giọng lạnh như băng. "Tôi đến đây để hỏi thêm một câu cuối. Bà còn giữ bất kỳ giấy tờ nào liên quan đến khoản vay đó không? Bất kỳ hợp đồng, tin nhắn, hay ghi chú nào chứng minh mối liên hệ giữa bà và Chu Kiến Hoành?"
Mẹ tôi gật đầu, lau nước mắt.
"Mẹ có giữ một cuốn sổ ghi chép riêng, cất trong két sắt tại căn nhà cũ ở quê ngoại, nơi ông bà ngoại từng sống. Mẹ ghi lại mọi cuộc gặp, mọi số tiền, vì mẹ luôn có linh cảm rằng một ngày nào đó mình sẽ cần đến nó để tự bảo vệ bản thân nếu mọi chuyện đổ bể. Chìa khóa két sắt mẹ giấu dưới đáy một chiếc hộp trang sức cũ, con còn nhớ căn nhà đó không?"
Tôi nhớ. Một căn nhà nhỏ ở ngoại ô, nơi thời thơ ấu tôi từng được bà ngoại đưa đến chơi vài lần trước khi bà qua đời.
"Tôi nhớ."
"Nếu con lấy được cuốn sổ đó, con sẽ có mọi bằng chứng con cần. Mẹ giữ lại nó không phải để bảo vệ bản thân trước pháp luật, mẹ biết mình đã hết đường chạy tội từ lâu. Mẹ giữ lại vì... vì trong thâm tâm, mẹ vẫn mong một ngày nào đó có thể dùng nó để chuộc lại một phần lỗi lầm với con, dù mẹ biết không gì có thể bù đắp được."
Tôi ngồi lặng một lúc lâu, nhìn người phụ nữ già nua sau tấm kính, cố gắng tìm trong lòng mình một chút cảm xúc nào đó ngoài sự lạnh lùng đã đóng băng từ lâu. Nhưng tôi không tìm thấy gì, ngoài một sự quyết tâm sắc bén hơn bao giờ hết.
"Cảm ơn bà đã nói thật."
Tôi đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Mẹ tôi vội áp tay lên kính, giọng nghẹn ngào.
"Thanh Thanh, con có... con có tha thứ cho mẹ một chút nào không?"
Tôi dừng lại, quay đầu nhìn bà lần cuối.
"Tôi không đến đây vì tha thứ. Tôi đến đây vì công lý. Nếu cuốn sổ của bà giúp đưa Chu Kiến Hoành ra ánh sáng, đó sẽ là điều duy nhất bà từng làm trong đời khiến tôi cảm thấy bà còn một chút lương tâm sót lại. Nhưng nó không xóa được những gì bà đã gây ra cho tôi."
Tôi đặt điện thoại xuống, quay lưng bước ra khỏi phòng gặp mặt, không ngoái lại, dù phía sau vang lên tiếng khóc nghẹn ngào của bà, đập tay yếu ớt lên tấm kính ngăn cách.
Trên đường về thành phố, tôi gọi ngay cho Tưởng Tuệ Lâm, thuật lại toàn bộ cuộc trò chuyện.
"Chị cần một lệnh khám xét hợp pháp cho căn nhà cũ ở ngoại ô. Tôi sẽ cung cấp địa chỉ chính xác. Nếu cuốn sổ ấy còn tồn tại, chúng ta sẽ có bằng chứng trực tiếp đầu tiên kết nối Chu Kiến Hoành với âm mưu tám năm trước."
"Tôi sẽ xin lệnh ngay trong hôm nay. Nhưng Thẩm tổng giám đốc, chị cần chuẩn bị tinh thần. Nếu tin tức về việc chị đến thăm mẹ trong tù bị lộ ra ngoài, đối phương có thể đoán được chúng ta đang tìm kiếm điều gì, và họ có thể ra tay trước để tiêu hủy bằng chứng."
Tôi nhìn ra cửa kính xe, cảnh vật đồi núi dần nhường chỗ cho những tòa nhà cao tầng của thành phố.
"Vậy thì chúng ta không có thời gian để chậm trễ."
Về đến văn phòng, tôi lập tức tập hợp luật sư trưởng và trưởng phòng kiểm toán Vũ, trình bày lại toàn bộ những gì mẹ tôi tiết lộ. Cả hai đều im lặng một lúc lâu sau khi nghe xong, như đang cố tiêu hóa mức độ tàn nhẫn và toan tính của kế hoạch đã được dựng lên từ nhiều năm trước.
"Nếu lời khai của mẹ chị đúng sự thật," luật sư trưởng nói, giọng trầm xuống, "vậy khoản vay mà bà ấy nhận từ quỹ đầu tư đó chính là điểm khởi đầu của toàn bộ chuỗi sự kiện. Chu Kiến Hoành không chỉ đơn thuần lợi dụng một cơ hội có sẵn, ông ta chủ động tạo ra khó khăn tài chính để đẩy gia đình chị vào thế phải phụ thuộc, rồi mới đưa ra 'giải pháp' để đổi lấy sự đồng lõa."
"Nếu đúng vậy," tôi nói, "ông ta còn phải biết trước về khoản đầu tư thua lỗ của cha tôi để lại. Đó không phải thông tin công khai. Ai đã cho ông ta biết?"
Chị Vũ suy nghĩ một lúc.
"Khoản đầu tư đó, tôi nhớ trong hồ sơ cũ, được quản lý thông qua một công ty môi giới tài chính bên ngoài, không phải bộ phận nội bộ của Thẩm thị. Nếu công ty môi giới đó có liên hệ với mạng lưới của Chu Kiến Hoành, mọi thứ sẽ khớp lại hoàn toàn: ông ta biết trước khoản đầu tư sẽ thua lỗ, có thể còn chủ động tác động để nó thua lỗ nặng hơn, sau đó chờ đúng lúc gia đình chị khốn đốn để ra tay."
Tôi cảm thấy một cơn giận lạnh chạy dọc sống lưng, khác hẳn với cơn giận nóng bỏng tôi từng có tám năm trước khi cầm dao trong đêm mưa. Đây là một loại giận dữ đã được tôi luyện qua năm tháng, tĩnh lặng, có phương pháp, và nguy hiểm hơn nhiều.
"Kiểm tra ngay công ty môi giới đó. Tìm mọi mối liên hệ có thể có với ba công ty vỏ bọc chúng ta đã biết."
"Tôi sẽ bắt tay làm ngay."
Buổi tối, sau khi mọi người đã ra về, tôi ngồi một mình trong văn phòng, mở lại tấm ảnh cha tôi một lần nữa. Lần này, thay vì chỉ có nỗi đau và sự tiếc nuối, trong lòng tôi còn có một sự thấu hiểu mới, sâu sắc và đau đớn hơn. Gia đình tôi không sụp đổ vì số phận, không sụp đổ vì một tai nạn ngẫu nhiên hay một sai lầm bồng bột của tuổi trẻ. Nó sụp đổ vì có một bàn tay kiên nhẫn, lạnh lùng, đã âm thầm xếp đặt từng quân cờ trong suốt nhiều năm, chờ đúng thời điểm để đẩy tất cả vào vực thẳm.
Tôi rút điện thoại, nhắn tin cho Tưởng Tuệ Lâm một dòng ngắn gọn: "Lệnh khám xét căn nhà cũ, càng sớm càng tốt. Tôi sẽ đích thân đi cùng, nếu chị cho phép."
Vài phút sau, tin nhắn trả lời hiện lên: "Sáng mai, bảy giờ. Tôi sẽ đón chị."
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn ra khung cửa sổ tối đen, cảm thấy một cảm giác vừa quen thuộc vừa mới mẻ trào dâng trong lòng. Quen thuộc, vì đó chính là cảm giác của một người sắp bước vào một cuộc chiến không thể quay đầu. Mới mẻ, vì lần này, tôi không còn chiến đấu một mình.