Chương 23
Chương 23 — Nữ Phụ Viết Thành Bản Án
Buổi gặp được sắp xếp tại trại tạm giam, trong một căn phòng nhỏ có camera giám sát góc trần, một chiếc bàn kim loại ở giữa, không có tấm kính ngăn cách như tôi tưởng tượng. Luật sư trưởng đi cùng tôi, ngồi ở góc phòng, máy ghi âm đặt sẵn trên bàn.
Chu Kiến Hoành được dẫn vào vài phút sau. Ông ta mặc bộ đồng phục trại giam màu xám, nhưng dáng vẻ vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh, gần như ung dung, khiến tôi có cảm giác kỳ lạ rằng chính mình mới là người đang bị thẩm vấn, chứ không phải ông ta.
Ông ta ngồi xuống, nhìn tôi một lúc lâu trước khi mở lời.
"Cô Thẩm Thanh. Cuối cùng chúng ta cũng có dịp nói chuyện trực tiếp, sau bao nhiêu năm chỉ nhìn thấy nhau qua những bức ảnh chụp vội tại các buổi tiệc doanh nhân."
"Tôi không đến đây để nói chuyện xã giao."
Ông ta khẽ nhếch mép, một nụ cười không chút ăn năn.
"Tôi biết. Cô đến đây để nhìn thấy tận mắt kẻ đã hủy hoại cuộc đời cô, đúng không? Để xem liệu tôi có tỏ ra hối hận, có quỳ xuống xin lỗi như đứa cháu ngu ngốc của tôi hay không."
"Ông không giống anh ta."
"Đúng vậy. Tôi không bao giờ phạm phải sai lầm để lại cảm xúc chi phối lý trí. Duật Bạch, từ nhỏ đã là một đứa trẻ yếu đuối, luôn cần được công nhận, luôn khao khát tình yêu từ người khác. Tôi chỉ cần cho nó thấy một con đường, nó sẽ tự nguyện bước đi, không cần tôi phải ép buộc."
Tôi siết chặt hai tay dưới gầm bàn, cố giữ giọng bình thản.
"Ông cho nó thấy con đường xâm hại tôi để hủy hoại một cuộc hôn nhân, chỉ để đổi lấy quyền kiểm soát cổ phần một tập đoàn?"
Ánh mắt ông ta thoáng lạnh đi, nhưng giọng nói vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh đáng sợ.
"Cô nghĩ tôi làm tất cả những việc này chỉ vì tiền sao? Cô nhầm rồi. Tôi làm việc này vì công bằng."
Tôi nhíu mày, không hiểu ông ta đang muốn nói gì.
"Công bằng gì?"
"Hai mươi hai năm trước, khi cha cô còn sống, ông ấy và anh trai tôi, cha của Duật Bạch, cùng nhau xây dựng một liên doanh giữa hai tập đoàn. Tôi khi ấy đã có đủ năng lực, đủ tầm nhìn để điều hành toàn bộ liên doanh ấy tốt hơn bất kỳ ai. Nhưng anh trai tôi, vì tôi chỉ là con thứ, đã gạt tôi sang một bên, trao toàn quyền quyết định cho một hội đồng do cha cô và anh ấy cùng kiểm soát. Tôi bị đối xử như một cái bóng suốt hai mươi năm, dù năng lực của tôi chưa từng thua kém bất kỳ ai trong gia tộc."
"Vậy ông giết cha tôi vì lòng đố kỵ cá nhân?"
"Không chỉ vậy. Tôi giết ông ấy vì ông ấy là trở ngại cuối cùng ngăn cản tôi lấy lại những gì đáng lẽ thuộc về mình. Sau khi ông ấy mất, tôi có thể từng bước gây áp lực lên mẹ cô, một người phụ nữ yếu đuối, dễ bị thao túng bởi nỗi sợ mất đi vị thế xã hội. Tôi có thể dùng Duật Bạch, đứa cháu luôn khao khát được tôi công nhận, để thực hiện phần còn lại của kế hoạch. Mọi thứ đều được tính toán kỹ lưỡng, không có gì là ngẫu nhiên."
Tôi nhìn ông ta, cảm giác ghê tởm dâng lên tận cổ họng.
"Ông coi mạng sống của cha tôi, sự trong sáng của tôi, tương lai của Chu Duật Bạch, tất cả chỉ là những quân cờ trên bàn cờ quyền lực của riêng ông."
"Đúng vậy. Và tôi không hối hận về điều đó, dù chỉ một giây. Nếu cô ở vào vị trí của tôi, phải chứng kiến những kẻ kém cỏi hơn mình nắm giữ quyền lực chỉ vì thứ tự sinh ra, cô cũng sẽ hiểu cảm giác ấy đáng căm phẫn đến mức nào."
"Tôi sẽ không bao giờ hiểu, vì tôi sẽ không bao giờ chọn con đường giẫm đạp lên mạng sống của người khác để thỏa mãn tham vọng cá nhân."
Ông ta nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt phức tạp khó đoán.
"Cô biết không, trong tất cả những người tôi từng gặp, cô là người duy nhất khiến kế hoạch của tôi thất bại hoàn toàn. Tôi đã tính toán mọi khả năng, trừ một điều duy nhất: rằng cô sẽ không chỉ đơn thuần chịu đựng, mà sẽ chiến đấu đến cùng, bằng chính trí tuệ của mình, không cần dựa vào bất kỳ ai."
Ông ta ngừng lại, nhìn tôi với một ánh mắt khó chịu pha lẫn tò mò, rồi nói tiếp, giọng chậm rãi như đang cố gài thêm một quân cờ cuối cùng.
"Nhưng cô có chắc mình đã biết hết mọi chuyện chưa? Cô nghĩ chỉ có mình tôi và Tôn Dịch tham gia vào kế hoạch này sao? Một kế hoạch kéo dài hai mươi năm, liên quan đến nhiều gia tộc, không thể chỉ do hai người thực hiện."
Tôi khựng lại, cảm giác một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
"Ông đang nói gì?"
Ông ta mỉm cười, một nụ cười đầy toan tính, như thể đang tận hưởng khoảnh khắc gieo rắc nghi ngờ vào lòng tôi.
"Tôi sẽ không nói thêm gì nữa, ít nhất là không phải hôm nay. Nhưng cô nên nhớ, đôi khi kẻ đứng sau cùng cô nghĩ đã lộ diện, chưa chắc đã là kẻ đứng cuối cùng của toàn bộ chuỗi sự việc."
Luật sư trưởng, ngồi ở góc phòng, ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt cảnh giác. Tôi hiểu, đây có thể chỉ là một chiêu bài tâm lý cuối cùng của một kẻ đã thất thế, cố gắng gieo rắc hoang mang để làm lung lay quyết tâm của tôi. Nhưng tôi cũng không thể hoàn toàn loại trừ khả năng ông ta đang nói thật.
"Nếu ông thực sự có thông tin về một kẻ đồng mưu khác, hợp tác với công tố viên có thể giúp ông giảm nhẹ phần nào bản án của mình."
Ông ta bật cười, tiếng cười khô khốc vang trong căn phòng nhỏ.
"Cô nghĩ tôi quan tâm đến việc giảm án sao? Đến tuổi này, với những gì tôi đã làm, tôi biết rõ phần đời còn lại của mình sẽ trôi qua sau song sắt. Tôi chỉ muốn, trước khi rời khỏi cuộc chơi, để lại cho cô một điều gì đó để suy nghĩ, một hạt giống nghi ngờ nho nhỏ, để cô hiểu rằng chiến thắng hôm nay của cô có lẽ chưa phải là chương cuối cùng."
Tôi nhìn ông ta thật lâu, cố gắng đọc vị xem đây là sự thật hay chỉ là trò chơi tâm lý của một kẻ thua cuộc không cam lòng. Nhưng gương mặt ông ta, dù đã mất đi vẻ uy quyền ban đầu, vẫn giữ nguyên một sự bình thản khó lường, khiến tôi không thể chắc chắn hoàn toàn về bất cứ điều gì ông ta vừa nói.
"Đó là vì ông chưa bao giờ thực sự hiểu những người phụ nữ ông từng coi là công cụ. Ông nghĩ chúng tôi chỉ là những con số, những quân cờ dễ dàng bị thao túng. Nhưng mỗi người trong số đó đều có một giới hạn, và một khi giới hạn ấy bị vượt qua, chúng tôi sẽ tìm ra cách để lật ngược thế cờ, dù phải mất bao lâu."
Ông ta im lặng, không phản bác. Tôi đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi phòng.
"Còn một điều cuối cùng tôi muốn nói với ông."
Ông ta ngước nhìn tôi.
"Chu Duật Bạch, dù có tội với tôi đến đâu, trong những ngày cuối đời, đã cố gắng làm điều đúng đắn, dù phải trả giá bằng mạng sống. Ông không bao giờ có được điều đó. Ông sẽ chết trong tù, với danh tiếng là một kẻ chủ mưu tàn nhẫn, không một ai thương xót, không một ai nhớ đến ông với bất kỳ chút thiện cảm nào. Đó mới chính là công bằng thực sự, ông Chu Kiến Hoành."
Tôi quay lưng bước ra khỏi phòng, không ngoái lại nhìn thêm một lần nào nữa. Phía sau, tôi nghe thấy tiếng ông ta bật cười, một tiếng cười khô khốc, trống rỗng, không còn chút tự tin nào như lúc đầu.
Trên đường về, luật sư trưởng ngồi cạnh tôi, im lặng một lúc lâu trước khi lên tiếng.
"Chị đã rất bình tĩnh trong đó. Tôi thực sự khâm phục."
Tôi nhìn ra cửa kính xe, cảm thấy một sự nhẹ nhõm len lỏi vào từng thớ cơ thể.
"Tôi không bình tĩnh. Tôi chỉ đã học được cách không để nỗi đau của mình trở thành vũ khí cho kẻ khác sử dụng chống lại chính mình. Đó là bài học lớn nhất tôi có được sau tám năm qua."
Chiếc xe lăn bánh qua những con phố quen thuộc, ánh nắng chiều nhuộm vàng khắp không gian. Tôi biết, cuộc chiến pháp lý phía trước vẫn còn dài, nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều tuần căng thẳng, tôi cảm thấy mình đã thực sự đứng vững, không phải với tư cách một nạn nhân đi tìm công lý, mà với tư cách một người đã hoàn toàn làm chủ số phận của chính mình.
Tôi kể lại cho luật sư trưởng nghe câu nói cuối cùng của Chu Kiến Hoành, về một kẻ đồng mưu khác có thể vẫn còn ẩn mình đâu đó. Cô lắng nghe, gương mặt trở nên nghiêm trọng.
"Chị nghĩ ông ta nói thật hay chỉ đang cố gieo rắc hoang mang?"
"Tôi không chắc. Nhưng tôi nghĩ chúng ta không thể bỏ qua khả năng này. Một mạng lưới hoạt động suốt hai mươi năm, với quy mô lớn như vậy, việc chỉ có hai người trực tiếp thực hiện mọi công đoạn, từ dàn dựng tai nạn, đến quản lý dòng tiền qua nhiều lớp công ty vỏ bọc, đến xử lý các mối đe dọa tiềm ẩn, nghe có vẻ không hợp lý."
"Vậy chúng ta cần yêu cầu đội điều tra mở rộng phạm vi, rà soát kỹ hơn về mạng lưới nhân sự và cố vấn từng làm việc cho Chu Kiến Hoành trong suốt những năm qua."
"Đúng vậy. Tôi sẽ trao đổi với Tưởng đội trưởng ngay khi về đến văn phòng."
Tôi tựa đầu vào ghế xe, nhắm mắt lại một lúc, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn trong lòng. Chiến thắng hôm nay là có thật, nhưng câu nói cuối cùng của Chu Kiến Hoành vẫn còn văng vẳng trong đầu tôi như một lời cảnh báo không thể phớt lờ. Có lẽ, hành trình tìm kiếm công lý trọn vẹn của tôi vẫn chưa thực sự đi đến hồi kết, và tôi cần chuẩn bị tinh thần cho những sự thật khác, có thể còn tàn nhẫn hơn những gì tôi đã biết cho đến hôm nay.