Nữ Phụ Viết Thành Bản Án
8 phút đọc

Chương 15

Chương 15 — Nữ Phụ Viết Thành Bản Án

Cập nhật 22/08/2026 8 phút đọc

Văn phòng Tỉnh Thức nằm cách trụ sở Tập đoàn Thẩm thị chừng hai mươi phút lái xe, trong căn nhà cũ tôi từng cải tạo lại tám năm trước. Mỗi tuần tôi vẫn cố gắng ghé qua ít nhất một lần, không phải để quản lý, vì đã có đội ngũ chuyên trách, mà để tự nhắc mình nhớ vì sao mình bắt đầu tất cả những chuyện này.

Sáng hôm ấy, khi tôi bước vào, nhân viên tiếp đón nói có một người phụ nữ đã chờ từ sớm, không đặt lịch hẹn, nhất quyết chỉ muốn gặp trực tiếp tôi.

"Cô ấy nói chỉ tin tưởng chị, không tin ai khác."

Tôi gật đầu, đi vào phòng gặp riêng. Người phụ nữ ngồi đó trạc ba mươi tuổi, ăn mặc giản dị, hai tay siết chặt lấy nhau trên đùi, ánh mắt vừa cảnh giác vừa mệt mỏi, như người đã đấu tranh rất lâu trước khi quyết định bước qua cánh cửa này.

"Chào chị, tôi là Kỷ Vãn Thu."

"Tôi là Thẩm Thanh. Chị cứ nói, ở đây an toàn."

Cô ấy hít một hơi sâu, như đang cố lấy hết can đảm còn sót lại.

"Tôi đọc được bài phỏng vấn của chị trên báo, về vụ án tám năm trước. Tôi cũng đọc được tin tức mấy hôm nay, về cái chết của Chu Duật Bạch, và về cái tên Chu Kiến Hoành. Tôi nghĩ mình cần phải kể cho chị nghe một chuyện, đã giấu trong lòng chín năm rồi."

Tôi ngồi thẳng lưng, cảm giác một sợi dây căng lên trong lồng ngực.

"Chị cứ kể."

"Chị gái tôi, Kỷ Vãn Nhi, từng đính hôn với con trai một tập đoàn dệt may tên Tân Hòa, tám năm trước. Gia đình chúng tôi khi ấy đang khó khăn, món hôn ước đó gần như là cứu cánh duy nhất giúp công ty gia đình thoát khỏi nợ nần. Nhưng ba tháng trước đám cưới, chị tôi bỗng dưng bị dính vào một vụ bê bối, người ta nói chị ngoại tình với tài xế riêng, có cả ảnh chụp làm bằng chứng. Hôn sự đổ vỡ, gia đình bên trai đòi bồi thường danh dự, còn công ty chúng tôi thì..."

Giọng cô nghẹn lại.

"Còn công ty chị bị ép bán rẻ cổ phần để trả khoản bồi thường ấy, đúng không?"

Kỷ Vãn Thu nhìn tôi, đôi mắt bất ngờ.

"Sao chị biết?"

"Vì đó chính xác là công thức tôi vừa nhìn thấy trong hồ sơ của chính gia đình mình. Tạo ra một vụ bê bối làm sụp đổ hôn sự, rồi ép bên yếu thế phải bán tài sản để giữ thể diện. Ảnh chụp làm bằng chứng ngoại tình đó, chị có còn giữ không, hoặc còn nhớ nó xuất hiện từ đâu?"

"Người ta nói có kẻ giấu tên gửi ảnh cho gia đình bên trai. Cha mẹ chị tôi bên đó tin ngay, không cho chị tôi cơ hội giải thích. Sau này chị tôi có thuê người xem lại, nói tấm ảnh có dấu hiệu bị chỉnh sửa, ghép mặt, nhưng khi ấy không ai còn muốn nghe, hôn sự đã đổ vỡ, tiền bồi thường đã trả, mọi chuyện coi như xong."

"Cổ phần công ty gia đình chị, ai đã mua lại sau khi bị ép bán?"

Kỷ Vãn Thu lắc đầu.

"Tôi không rõ tên công ty, chỉ nhớ đó là một quỹ đầu tư nào đó, thông qua một văn phòng luật đứng ra thu xếp toàn bộ giao dịch rất nhanh gọn, như thể mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn từ trước."

Tôi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.

"Chị còn giữ giấy tờ giao dịch mua bán cổ phần đó không? Bất kỳ tài liệu nào, dù cũ đến đâu?"

"Tôi nghĩ mẹ tôi vẫn còn giữ một bản, bà là người hoài cổ, không vứt bỏ giấy tờ bao giờ, dù chỉ là để... nhớ lại nỗi đau."

"Tôi cần chị giúp tôi một việc. Tìm lại toàn bộ giấy tờ ấy, càng sớm càng tốt. Đội ngũ pháp lý của tôi sẽ hỗ trợ chị và gia đình toàn bộ chi phí, và tôi hứa với chị, lần này sự thật sẽ không bị chôn vùi vì thời gian đã trôi qua quá lâu."

Kỷ Vãn Thu bật khóc, những giọt nước mắt kìm nén suốt chín năm cuối cùng cũng tràn ra.

"Chị gái tôi sau vụ đó suy sụp hoàn toàn, không dám yêu ai nữa, không dám tin ai nữa. Cô ấy nói mình đã bị cả thế giới phán xét vì một tội mình chưa từng gây ra."

Tôi nắm lấy tay cô ấy, một cử chỉ tôi hiếm khi làm với người lạ.

"Tôi hiểu cảm giác đó hơn ai hết. Và tôi muốn chị biết, câu chuyện của chị gái chị không phải là duy nhất. Có lẽ đã có rất nhiều người phụ nữ khác cũng từng bị đẩy vào những vụ bê bối dàn dựng y hệt như vậy, chỉ để phục vụ cho một mục đích duy nhất: thâu tóm tài sản của gia đình họ dưới danh nghĩa một cuộc hôn nhân đổ vỡ."

Sau khi Kỷ Vãn Thu rời đi, tôi lập tức gọi cho luật sư trưởng, thuật lại toàn bộ câu chuyện.

"Đây có thể chính là mắt xích chúng ta cần. Nếu mô hình này lặp lại ở nhiều gia tộc khác nhau, chúng ta không chỉ đang đối mặt với một âm mưu nhắm riêng vào nhà họ Thẩm, mà là một phương thức thâu tóm tài sản có hệ thống, được lặp lại nhiều lần trong suốt nhiều năm."

"Chị nghĩ Chu Kiến Hoành đứng sau cả vụ Tân Hòa?"

"Tôi cần bằng chứng để khẳng định, nhưng phương thức giống nhau đến đáng sợ. Dàn dựng bê bối tình cảm, làm sụp đổ hôn sự hoặc hôn nhân, ép bên yếu thế bán tài sản dưới áp lực danh dự, sau đó dùng công ty vỏ bọc gom mua với giá rẻ. Nếu đúng vậy, cha tôi không phải nạn nhân đầu tiên, và Chu Duật Bạch cũng không phải công cụ duy nhất từng được sử dụng."

Luật sư trưởng im lặng một lúc.

"Nếu đúng như vậy, đây không còn là một vụ án dân sự hay hình sự đơn lẻ nữa. Đây là một mạng lưới tội phạm có tổ chức, kéo dài nhiều năm, liên quan đến nhiều gia đình. Chị có chắc mình muốn đi đến tận cùng con đường này không? Nó sẽ không chỉ đụng chạm đến một cá nhân, mà đến cả một hệ thống lợi ích đan cài rất sâu."

Tôi nhìn ra cửa sổ văn phòng Tỉnh Thức, nơi tấm biển gỗ khắc hai chữ giản dị vẫn treo ngay ngắn trước cửa, nơi từng là hiện trường một vụ án đau đớn nhất đời tôi, giờ đã trở thành nơi hàng chục người phụ nữ khác tìm thấy chỗ dựa.

"Tôi đã từng đứng bên mép sân thượng một lần, tin rằng mình không còn lựa chọn nào khác ngoài cái chết. Từ ngày sống lại, tôi luôn tự hỏi, nếu khi ấy có ai đó đủ can đảm đi đến tận cùng, liệu có bao nhiêu người phụ nữ khác sẽ không phải trải qua nỗi đau giống tôi. Bây giờ tôi có cơ hội đó. Tôi sẽ không lùi bước, dù con đường phía trước có dài và tối tăm đến đâu."

Buổi chiều, tôi cho gọi trưởng phòng kiểm toán Vũ đến, giao thêm một nhiệm vụ mới.

"Mở rộng phạm vi rà soát. Tìm tất cả các vụ hôn ước hoặc hôn nhân đổ vỡ vì bê bối tình cảm trong vòng mười lăm năm qua, có liên quan đến việc chuyển nhượng cổ phần hoặc tài sản doanh nghiệp ngay sau đó. Đặc biệt chú ý các vụ có sự xuất hiện của bất kỳ công ty vỏ bọc nào từng liên quan đến ba cái tên chúng ta đã biết."

Chị Vũ ghi chép cẩn thận, rồi ngẩng lên nhìn tôi.

"Đây sẽ là một khối lượng công việc khổng lồ."

"Tôi biết. Nhưng nếu tôi đúng, chúng ta không chỉ đang tìm công lý cho cha tôi, hay cho chính tôi. Chúng ta đang tìm công lý cho tất cả những người phụ nữ đã bị biến thành quân cờ trong một ván bài thâu tóm tài sản kéo dài gần hai thập kỷ, mà không một ai từng nghĩ đến việc lật lại."

Đêm đó, khi trở về căn hộ riêng, tôi ngồi rất lâu trước tấm bảng trắng ghi đầy tên và mũi tên nối kết, cảm thấy toàn bộ câu chuyện tôi từng nghĩ đã khép lại tám năm trước, giờ đây chỉ mới thực sự bắt đầu hé lộ phần chìm sâu nhất của tảng băng.

Tôi thêm tên Kỷ Vãn Nhi vào tấm bảng, nối một đường kẻ đỏ từ đó đến ô ghi "Tân Hòa dệt may", rồi từ đó lại nối tiếp một đường chấm chấm đến ô trống mang dòng chữ "quỹ đầu tư chưa xác định". Nhìn tổng thể, tấm bảng giờ giống như một mạng nhện khổng lồ, với Chu Kiến Hoành nằm im lặng ở trung tâm, còn tôi và những nạn nhân khác chỉ là những sợi tơ bị giật dây từ xa mà không hề hay biết trong suốt bao năm.

Tôi nhớ lại lời của mẹ mình trong phòng thẩm vấn tám năm trước, khi bà nói bà "chỉ muốn tranh giành cho Miên Miên một lần", nói Thẩm Miên "chỉ có thể nhặt những gì chị bỏ lại". Khi ấy tôi cho rằng đó thuần túy là sự thiên vị của một người mẹ hẹp hòi. Nhưng nếu quả thật có một bàn tay vô hình đã âm thầm gieo rắc sự bất mãn ấy vào lòng bà, khoét sâu thêm khoảng cách giữa hai chị em tôi trong suốt nhiều năm, để đến đúng thời điểm, chỉ cần một cú hích nhỏ là toàn bộ gia đình tôi sụp đổ từ bên trong, thì tội của mẹ tôi không hề được giảm nhẹ, nhưng bức tranh toàn cảnh chắc chắn sẽ tàn nhẫn hơn tôi từng tưởng tượng rất nhiều.

Tôi mở điện thoại, xem lại địa chỉ trại giam nơi mẹ tôi đang thụ án. Suốt tám năm, tôi chưa từng đến thăm bà thêm một lần nào sau ngày gửi lại tờ giấy trắng ấy. Nhưng lần này, có lẽ tôi cần một câu trả lời mà chỉ bà mới có thể cho tôi, dù phải trả giá bằng việc phải đối mặt lại với người phụ nữ tôi đã cố quên trong suốt gần một thập kỷ.

Tôi đặt điện thoại xuống, tắt đèn, nhưng không ngủ được. Ngoài cửa sổ, ánh trăng khuya rọi qua rèm cửa, hắt một vệt sáng mờ lên tấm bảng trắng đầy tên người, giống như một lời nhắc nhở rằng bóng tối dù có che giấu kỹ đến đâu, cuối cùng vẫn phải nhường chỗ cho ánh sáng, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Đã sao chép liên kết chương