Chương 13
Chương 13 — Nữ Phụ Viết Thành Bản Án
Kho lưu trữ nằm ở tầng hầm thứ hai của trụ sở Tập đoàn Thẩm thị, nơi những hồ sơ cũ hơn năm năm được chuyển xuống, đóng thùng, dán nhãn theo năm. Tôi đích thân xuống đó cùng một nhân viên lưu trữ, đứng giữa những dãy kệ sắt cao đến trần nhà, mùi giấy cũ và bụi phảng phất trong không khí lạnh.
"Hồ sơ liên quan đến chuyến công tác của ông Thẩm Vĩnh An, khoảng chín năm trước, tôi cần toàn bộ."
Nhân viên lưu trữ, một người phụ nữ lớn tuổi đã làm việc ở đây từ thời cha tôi còn sống, dẫn tôi đến một dãy kệ trong góc, lôi ra ba chiếc thùng phủ bụi dày.
"Đây là hồ sơ nhân sự và lịch trình công tác của ông chủ tịch năm ấy. Còn phần liên quan đến vụ tai nạn thì công ty vận tải bên ngoài giữ, chúng tôi chỉ có bản sao báo cáo bảo hiểm."
Tôi mở thùng đầu tiên. Bên trong là các tài liệu về lịch trình công tác của cha tôi trong tháng cuối cùng ông còn sống. Tôi lật từng trang, cẩn thận, chậm rãi, như đang chạm vào một phần ký ức đã ngủ yên quá lâu.
Chuyến đi định mệnh ấy là một chuyến kiểm tra nhà máy liên doanh ở tỉnh lân cận, theo lịch trình đã lên kế hoạch từ ba tuần trước. Nhưng có một điều khiến tôi khựng lại: xe đưa đón hôm đó không phải là xe công ty thường dùng, mà là xe thuê ngoài, từ một đơn vị có tên "Dịch An Vận Tải". Tài xế cũng không phải người quen thuộc của gia đình, mà là một người mới, được điều động thay thế vào phút chót vì tài xế cũ báo ốm.
Tôi lật đến báo cáo bảo hiểm. Nguyên nhân tai nạn được ghi là "mất lái do đường đèo trơn trượt sau mưa, phanh xe gặp trục trặc kỹ thuật". Xe rơi xuống vực, cha tôi và tài xế đều tử vong tại chỗ. Không có video giám sát nào ghi lại được khoảnh khắc xảy ra tai nạn vì đoạn đường đó không có camera an ninh.
Tôi gọi cho luật sư trưởng của Tỉnh Thức ngay tại kho lưu trữ.
"Tôi cần chị tra cứu một công ty tên Dịch An Vận Tải, hoạt động khoảng chín năm trước. Xem ai đứng tên chủ sở hữu, công ty còn tồn tại không, và nếu có thể, tìm xem có mối liên hệ nào với Tập đoàn Chu thị hay với một người tên Chu Kiến Hoành."
"Chị nghi ngờ vụ tai nạn của ông nhà?"
"Tôi không nghi ngờ gì cả. Tôi chỉ muốn có câu trả lời."
Ba ngày sau, luật sư mang đến một tập tài liệu dày. Cô đặt lên bàn tôi, mở trang đầu tiên.
"Dịch An Vận Tải đã giải thể sáu năm trước, sau khi đổi tên hai lần. Nhưng chúng tôi lần theo được người đứng tên góp vốn ban đầu là một công ty tên Bách Tuyền Holdings."
Tôi ngẩng phắt đầu.
"Bách Tuyền Holdings."
Đó chính xác là một trong ba cái tên xuất hiện trong bản kê tài chính tìm thấy trong ổ cứng của Chu Duật Bạch, công ty được cho là do người của Chu Kiến Hoành đứng tên hộ để âm thầm gom cổ phần Thẩm thị.
Luật sư gật đầu, nhận ra vẻ mặt tôi thay đổi.
"Chị cũng nhận ra rồi. Bách Tuyền Holdings đăng ký thành lập mười một năm trước, người đại diện pháp luật ban đầu là một cái tên khá mờ nhạt, nhưng địa chỉ đăng ký trùng khớp với một văn phòng luật từng nhiều lần đại diện cho Tập đoàn Chu thị trong các giao dịch nhỏ, không công khai."
Tôi ngồi lặng, hai tay đan chặt vào nhau trên bàn.
"Vậy có nghĩa là, chín năm trước, cùng một mạng lưới công ty vỏ bọc thuộc về Chu Kiến Hoành đã đứng ra thuê xe đưa đón cho cha tôi, ngay trước khi ông gặp tai nạn."
"Đây mới chỉ là suy luận dựa trên các mối liên hệ gián tiếp. Về mặt pháp lý, chúng ta chưa có gì đủ để khẳng định đây là một vụ giết người có chủ đích. Có thể chỉ là một liên doanh vận tải bình thường, ai đó trong Chu thị có cổ phần trong nhiều công ty vận tải khắp thành phố, không có gì lạ."
Tôi biết cô nói đúng. Nhưng bản năng của tôi, thứ bản năng từng cứu tôi khỏi việc tin lời giải thích của Chu Duật Bạch trong đêm mưa tám năm trước, đang gào lên rằng đây không phải trùng hợp.
Chiều hôm đó, Tưởng Tuệ Lâm đến gặp tôi mang theo tin tức khác.
"Chúng tôi đã xác định được công ty an ninh từng theo dõi chị tám năm trước. Tên là Tôn Thị Bảo Vệ, do một người tên Tôn Dịch làm chủ, cũng kiêm luôn vị trí trưởng bộ phận an ninh riêng cho Chu Kiến Hoành trong nhiều năm."
Tôi cảm thấy các mảnh ghép bắt đầu khớp lại với nhau, từng cái một, như một bức tranh ghép hình dần lộ ra hình dạng thật của nó.
"Người đàn ông đội mũ lưỡi trai trong camera an ninh đêm Chu Duật Bạch chết, dáng đi khập khiễng chân phải."
"Chúng tôi đã kiểm tra hồ sơ y tế công khai. Tôn Dịch từng gặp tai nạn xe máy năm ngoái, để lại di chứng nhẹ ở chân phải."
Căn phòng như lặng đi trong vài giây. Tôi nhìn ra cửa sổ, cảm thấy toàn thân lạnh toát, không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn giận đang âm ỉ cháy, thứ cảm giác tôi từng nghĩ mình đã học được cách kiểm soát tuyệt đối sau tám năm rèn giũa trong thương trường.
"Vậy Tôn Dịch chính là người đã giết Chu Duật Bạch, và có thể cũng là người liên quan đến cái chết của cha tôi."
"Chúng ta chưa thể khẳng định điều đó trước tòa. Nhưng đủ để tôi xin lệnh giám sát kín đối với ông ta, và đủ để chị hiểu rằng đây không còn là chuyện của riêng gia tộc chị nữa."
Tôi gật đầu, cố giữ giọng bình tĩnh.
"Vậy chúng ta cần gì để biến nghi ngờ thành bằng chứng có thể đưa ra tòa?"
Tưởng Tuệ Lâm nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc.
"Chúng ta cần một trong hai thứ. Một là lời khai trực tiếp từ chính Tôn Dịch, điều gần như không thể nếu ông ta còn giữ được lý trí. Hai là bằng chứng tài chính đủ vững để chứng minh dòng tiền từ Chu Kiến Hoành chảy đến các vụ việc này, không thể chối cãi."
"Vậy chúng ta tìm dòng tiền."
"Đó là công việc của luật sư và kiểm toán viên, không phải việc một mình chị có thể làm. Chị có tin tưởng đội ngũ tài chính của Tỉnh Thức đủ để giao phó việc này không?"
Tôi nghĩ đến toàn bộ những con người đã cùng tôi xây dựng lại Tập đoàn Thẩm thị từ đống tro tàn tám năm trước, những người đã tin tưởng một cô gái từng bị cả xã hội gọi là "vấy bẩn" có thể ngồi vào ghế chủ tọa phòng họp.
"Tôi tin."
Tối hôm ấy, sau khi Tưởng Tuệ Lâm rời đi, tôi ngồi một mình trong văn phòng, mở lại tấm ảnh cũ của cha tôi treo trên tường, tấm ảnh duy nhất tôi giữ lại từ căn biệt thự nhà họ Thẩm sau khi bị đuổi ra ngoài năm xưa. Ông mỉm cười trong ảnh, tay đặt lên vai tôi lúc tôi còn nhỏ, ánh mắt hiền hậu không hề biết trước những gì sẽ xảy đến với gia đình mình.
"Cha," tôi khẽ nói, giọng chỉ đủ để chính mình nghe thấy, "nếu thật sự có kẻ đã cướp đi mạng sống của cha để dọn đường cho một cuộc hôn nhân sắp đặt, con sẽ không để hắn được yên ổn sống nốt phần đời còn lại."
Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn như mọi đêm. Nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều năm, tôi cảm thấy mình không chỉ đang chiến đấu vì bản thân, mà còn vì một người đã im lặng dưới lòng đất suốt gần một thập kỷ, chưa từng có cơ hội được nói lên sự thật của chính mình.
Tôi lấy điện thoại, gọi cho trưởng phòng kiểm toán nội bộ của tập đoàn, một người phụ nữ cẩn trọng tên Vũ, người đã cùng tôi rà soát lại toàn bộ sổ sách công ty ngay từ những ngày đầu tôi tiếp quản.
"Chị Vũ, tôi cần một việc, tuyệt đối bảo mật."
"Chị nói đi."
"Lập một nhóm nhỏ, không quá ba người, rà soát toàn bộ giao dịch cổ phần Thẩm thị trong tám năm qua, đặc biệt các đợt mua gom âm thầm dưới năm phần trăm không cần công bố. Tôi muốn biết dòng tiền phía sau ba cái tên: Hằng Thịnh Đầu Tư, Bách Tuyền Holdings, Nam Phong Chứng Khoán."
Đầu dây bên kia im lặng một chút.
"Ba công ty này tôi có ấn tượng. Từng xuất hiện rải rác trong báo cáo cổ đông thiểu số, nhưng chưa bao giờ đủ lớn để bị đưa vào diện giám sát đặc biệt. Nếu chị nghi ngờ có sự thao túng có tổ chức, tôi sẽ cần thời gian, có thể hai tuần."
"Chị có bao nhiêu thời gian, tôi sẽ dùng bấy nhiêu công cụ để bảo vệ chị trong lúc làm việc này. Nhưng xin nhớ, không một ai ngoài nhóm ba người được biết mục đích thật sự của việc rà soát."
"Tôi hiểu."
Cúp máy, tôi ngồi lại một mình, nhìn tấm ảnh cha tôi lần nữa. Có một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng, không hẳn là đau buồn, cũng không hẳn là căm phẫn, mà là một thứ quyết tâm lạnh lẽo, tựa như dòng nước ngầm chảy dưới lớp băng cứng, âm thầm nhưng không bao giờ ngừng lại.
Tôi nhớ đến câu nói mình từng thốt ra trên sân khấu diễn đàn năm nào: người đáng xấu hổ chưa bao giờ là người bị hại. Khi ấy tôi nói câu đó cho chính mình, cho những cô gái từng đến văn phòng Tỉnh Thức tìm nơi nương tựa. Giờ đây, câu nói ấy bỗng mang thêm một tầng ý nghĩa mới. Người đã khuất cũng không đáng bị lãng quên chỉ vì cái chết của họ từng bị đóng dấu vội vàng là một tai nạn.
Tôi tắt đèn bàn, đứng dậy rời khỏi văn phòng. Trước khi bước ra cửa, tôi ngoái nhìn tấm ảnh cha một lần cuối trong bóng tối nhá nhem.
"Con sẽ tìm ra sự thật," tôi nói, "dù nó có kéo theo bao nhiêu người phải trả giá."