Chương 24
Chương 24 — Quy Tắc Đường Giữa
Khán đài dường như nín thở khi màn hình Ván 3 (Blind Pick) bắt đầu bước vào những lượt chọn cuối cùng. Khác với hai ván trước, ở chế độ Chọn Ẩn, cả hai đội sẽ không thấy đội hình của đối phương cho đến khi vào trận, không có cấm tướng, một cuộc đấu trí thuần túy.
Bên phía VG Academy, Lê Hoàng yêu cầu toàn đội chọn một đội hình giao tranh tổng cực mạnh, có khả năng sốc sát thương và càn lướt mạnh nhất. Gã đinh ninh Đăng sẽ lại chọn một Sát thủ để gánh team, và cách tốt nhất để giết một Sát thủ là dùng sức mạnh tuyệt đối đè bẹp nó.
"Xong chưa Đăng? Anh định khóa con gì?" Hùng 'Bò tót' nuốt nước bọt hỏi.
Hải Đăng nhìn màn hình. Cổ tay phải của cậu đau như có hàng ngàn con kiến lửa đang gặm nhấm. Cơn đau chạy dọc lên tận bả vai, nhắc nhở cậu rằng chỉ cần thêm một pha thao tác cường độ cao như Ván 2, cậu có thể sẽ mất đi khả năng sử dụng con chuột này vĩnh viễn.
"Đăng..." Giọng Bảo Châu vang lên qua tai nghe, ngập ngừng và chất chứa sự lo âu tột độ. "Nếu cậu không thể cố được nữa... thì cứ chọn một con tướng Hỗ trợ đi. Mọi người sẽ bảo vệ cậu."
Đăng nhắm mắt lại. Hình ảnh sáu tháng trước ùa về. Khi cậu bị năm thành viên đối phương vây hãm, những người đồng đội VG của cậu đứng khoanh tay đứng nhìn cậu chết. Sự phản bội đó đã tạo nên một bức tường băng giá trong tim cậu. Cậu đã tự nhủ sẽ không bao giờ giao sinh mạng của mình cho ai nữa, cậu phải tự gánh vác mọi thứ.
Nhưng lúc này, bên cạnh cậu, Hùng, Tuấn, Kiên và Nam đang nhìn cậu bằng ánh mắt tin tưởng tuyệt đối. Họ không phải là những kẻ mạnh nhất, nhưng họ là những người đã xé đơn xin nghỉ của cậu trước mặt Giám thị, những người đã vì cậu mà chống lại sự phẫn nộ của cả trường.
*Quy tắc thực sự của Đường giữa.*
Đăng mở mắt ra, khóe môi hiện lên một nụ cười ấm áp nhất mà cậu từng có trong suốt nửa năm qua.
Cậu bấm chuột, khóa vào "Aegis" - Vị thần hộ mệnh.
Cả khán đài ồ lên dữ dội. Aegis là một tướng Hỗ trợ siêu chống chịu, không hề có sát thương, kỹ năng duy nhất của nó là tạo giáp và đỡ đòn thay cho đồng đội. Mang Aegis ra Đường giữa là một sự lựa chọn điên rồ chưa từng có trong lịch sử thi đấu giải.
"Thằng nhóc đó đầu hàng rồi!" Lê Hoàng cười phá lên khi nhìn thấy đội hình của Hoàng Diệu hiện lên trên màn hình lớn. "Nó mang một con tướng Hỗ trợ ra đi mid? Nó phế tay thật rồi! Đập nát chúng nó cho tao!"
Trận đấu bắt đầu.
Quả đúng như dự đoán, Đăng bị Đường giữa của VG đè bẹp ngay từ cấp độ 1. Cậu không có sát thương để farm lính, liên tục bị cấu máu và phải lùi sâu vào trong trụ. Aegis di chuyển lạch bạch, nặng nề, hoàn toàn đối lập với hình ảnh lả lướt của bóng ma Shadow ngày nào.
Nhưng Đăng không hề hoảng hốt. Cậu bình tĩnh mua những trang bị tăng máu và giáp rẻ tiền nhất.
"Tuấn, không cần lên gank tôi. Tập trung bảo kê Đường dưới cho Kiên xanh lên. Hùng, cứ ôm trụ câu giờ." Đăng ra lệnh.
Khi thấy Đăng quá thọt, Rừng của VG quyết định bỏ qua Đường giữa, tập trung lên Đường trên để bóp nghẹt Hùng. Bọn chúng liên tục dùng 3 người băng trụ giết Hùng. Hùng chết liên tiếp 3 mạng, nhưng cậu nhóc vẫn nghiến răng chịu đựng, không than vãn nửa lời. "Cục thịt này còn dày lắm! Cứ đến đây!" Hùng gào lên trong mic.
Phút 25. VG Academy tổ chức pha đẩy nhà quyết định ở Đường giữa. Khác biệt trang bị quá lớn khiến họ tự tin sẽ san phẳng đội hình Hoàng Diệu.
Năm thành viên VG tràn lên như thác lũ. Đường giữa của họ dùng Tốc biến, lao thẳng vào giữa đội hình HD E-sports, nhắm kỹ năng chí mạng vào Xạ thủ Kiên '3G'.
"Chết đi!"
*Keng!*
Một tiếng động vang lên chói tai. Không phải tiếng sát thương, mà là tiếng kim loại va chạm.
Aegis do Hải Đăng điều khiển đã dùng kỹ năng "Hộ giá" - lao ra đứng chắn ngay trước mặt Kiên '3G'. Toàn bộ sát thương khủng khiếp của địch đập vào lớp khiên khổng lồ của Aegis. Máu của Đăng tụt xuống chỉ còn một vạch mỏng dính, nhưng Kiên thì bình an vô sự.
"Bắn chúng nó đi Kiên!" Đăng gầm lên.
Kiên '3G' không chần chừ một phần ngàn giây, xả hàng tá hỏa lực vào kẻ thù đang bị khựng lại vì mất kỹ năng quan trọng.
VG Academy hoảng loạn. Bọn họ cố gắng dồn sát thương giết Đăng để mở đường, nhưng Aegis quá trâu bò. Hơn nữa, ngay lúc đó, Hùng 'Bò tót' lao vào từ bên hông, chia cắt đội hình địch. Tuấn 'La bàn' lao ra kết liễu những kẻ yếu máu. Nam buff máu liên tục để giữ mạng cho Đăng.
Giao tranh nổ ra hỗn loạn. Đăng không múa, không giết người. Cậu chỉ đứng đó, như một ngọn núi vững chãi, dùng thân hình của Aegis đỡ từng viên đạn, từng mũi lao, từng phép thuật nhắm vào những người đồng đội phía sau lưng mình.
Cái bóng của Shadow đã biến mất. Ở đây chỉ có Đội trưởng Hải Đăng của trường Hoàng Diệu.
Dưới sự bảo vệ tuyệt đối của Đăng, Kiên '3G' với lượng đồ vượt trội đã quét sạch toàn bộ đội hình VG Academy.
"TRIPLE KILL! QUADRA KILL! PENTA KILL!"
Lại là một cú Pentakill, nhưng lần này là thuộc về Xạ thủ Kiên '3G', cậu nhóc từng bị mắng vì bắn hụt lính.
Toàn bộ năm thành viên VG nằm gục trên mặt đất. Lê Hoàng đứng ngoài cabin, há hốc mồm, hai chân run rẩy. Lão ta không thể hiểu nổi tại sao một đội hình toàn những mảnh ghép rời rạc lại có thể đè bẹp cỗ máy hoàn hảo của lão.
Lão không hiểu được, vì lão chưa bao giờ hiểu được thế nào là lòng tin.
"Đẩy thẳng vào nhà chính! Nhanh lên!" Đăng gào thét, giọng khản đặc.
Bốn thành viên Hoàng Diệu tràn lên như cơn cuồng phong. Trụ 3 vỡ. Nhà lính nổ tung. Hai trụ bảo vệ Nhà chính sụp đổ.
Và cuối cùng...
*BÙM!*
Nhà chính của VG Academy nổ tung thành hàng ngàn mảnh vỡ ánh sáng. Dòng chữ "VICTORY" màu vàng rực rỡ hiện lên choán ngợp toàn bộ màn hình.
Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên. Pháo sáng rực rỡ bắn tung tóe khắp Nhà thi đấu. Cơn bão pháo giấy đủ màu sắc trút xuống từ trên trần nhà.
"CHÚNG TA VÔ ĐỊCH RỒI!!!" Hùng, Tuấn, Kiên và Nam gỡ phăng tai nghe, bật dậy ôm chầm lấy nhau, nhảy múa điên cuồng trong cabin.
Hải Đăng ngồi sụp xuống ghế. Cậu buông con chuột ra, ngửa cổ lên trần nhà, nhắm nghiền mắt lại. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cậu. Cậu đã làm được. Cậu đã chứng minh được rằng, E-sports không phải là trò chơi của sự phản bội.
Cánh cửa cabin bật mở. Bảo Châu lao vào, không kìm được cảm xúc, ôm chầm lấy Đăng. Cô khóc nức nở, nước mắt thấm ướt cả vai áo hoodie của cậu.
"Cậu làm được rồi Đăng ơi! Chúng ta làm được rồi!" Châu nức nở.
Đăng khẽ vòng tay trái ôm lấy Châu, mỉm cười dịu dàng. Cậu nhìn sang phía bên kia sân khấu. Lê Hoàng và Trần Quốc đang đứng cúi gầm mặt, chịu đựng sự la ó chế giễu từ chính những fan hâm mộ của họ.
Kẻ phản bội đã phải trả giá bằng sự nhục nhã ê chề nhất. Và vị vương giả thực sự, dù đôi cánh có gãy nát, vẫn kiêu hãnh bay lên bằng chính đôi chân của mình, cùng những người đồng đội mà cậu trân quý nhất.
Khi rời sân khấu, Đăng không quay lại nhìn bảng xếp hạng ngay. Cậu đi thẳng đến phòng y tế, để cô y tế kiểm tra cổ tay. Châu mang theo biên bản, yêu cầu ban tổ chức xác nhận thời gian tạm dừng thay vì để người khác đồn đoán. Hùng đứng ngoài cửa trả lời phỏng vấn thay cậu, nói đội thắng vì họ biết dừng đúng lúc.
Tin về quá khứ của Đăng lan ra, nhưng lần này câu chuyện không bị cắt thành một đoạn giật gân. Châu đăng toàn bộ mốc thời gian, che thông tin cá nhân không cần thiết và hỏi Đăng trước khi bấm nút. Cậu đọc, sửa một câu rồi đồng ý. Bài đăng không có nhiều lời khen, nhưng có những bình luận từ các đội khác kể rằng họ cũng từng bị ép thi đấu khi đau.
Đêm ấy, Đăng trả lại chiếc áo đấu cũ cho quản lý trước đây qua đường bưu điện. Cậu không viết thư dài, chỉ ghi mình đã chọn một đội mới. Châu hỏi có cần giữ lại làm bằng chứng không. Đăng nói giữ, nhưng không phải để trả thù; để nhớ mình đã đi được bao xa.
Gói hàng được gửi đi vào sáng hôm sau, tại bưu điện gần trường. Châu đi cùng Đăng, đứng chờ trong lúc cậu điền địa chỉ người nhận — Ban lãnh đạo đội tuyển VG, nơi cậu từng coi là cả thế giới của mình.
"Cảm giác thế nào?" Châu hỏi khi hai người bước ra khỏi bưu điện.
Đăng ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp, giọng nhẹ nhõm bất ngờ. "Nhẹ hơn tôi tưởng. Tôi cứ nghĩ mình sẽ tiếc nuối, nhưng hóa ra không hề."
"Vì cậu đã tìm được thứ đáng giữ hơn một chiếc áo đấu cũ," Châu mỉm cười, sánh bước cùng cậu trên vỉa hè rợp bóng cây.
Đăng không đáp lại bằng lời, chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong lòng cậu, câu nói ấy đã tìm được sự đồng thuận tuyệt đối. Chiếc áo đấu mang tên Shadow giờ đây chỉ còn là một kỷ vật của quá khứ, trong khi phía trước cậu là cả một tương lai mới, được xây dựng không phải trên tài năng đơn độc, mà trên nền tảng vững chắc của tình đồng đội thực sự.