Tiệm Vàng Góc Phố Cũ
8 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Tiệm Vàng Góc Phố Cũ

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Gần hai tuần sau cuộc gặp với luật sư Sử Đình Khang, một buổi chiều thứ Sáu đông khách bất thường, ông Uông Chí Thành xuất hiện trực tiếp tại tiệm vàng Tấn Phát, không báo trước, không hẹn lịch như lần luật sư của ông từng làm.

Vy đang phục vụ hai vị khách quen chọn mua đôi bông tai làm quà cưới thì cửa tiệm mở ra, một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi bước vào, dáng người cao gầy, ăn mặc theo phong cách Việt kiều điển hình — áo sơ mi kẻ caro, quần kaki, đôi giày da bóng loáng không hợp với cái nắng oi ả của con phố cổ. Ánh mắt ông ta quét khắp không gian tiệm với vẻ dò xét, rồi dừng lại nơi Vy, sắc bén như một lưỡi dao.

"Cô là Thục Vy, cháu gái của Khương Tấn Phát?" ông ta hỏi thẳng, giọng đầy gay gắt, không chờ Vy phục vụ xong hai vị khách đang có mặt.

Vy khựng lại, nhận ra ngay đây chính là ông Uông Chí Thành. "Vâng, tôi là Vy. Xin lỗi, ông có thể đợi tôi vài phút để phục vụ khách xong không ạ?"

"Tôi không có nhiều thời gian để đợi," ông Chí Thành nói, giọng lớn hơn, khiến hai vị khách đang chọn hàng ngẩng lên nhìn với vẻ ngạc nhiên. "Tôi đã chờ đợi công lý cho gia đình mình suốt bốn mươi lăm năm rồi, cô nghĩ tôi còn kiên nhẫn được bao lâu nữa?"

Không khí trong tiệm lập tức căng thẳng. Hai vị khách, cảm nhận được sự bất thường, vội vàng cáo lui, một trong hai người còn rút điện thoại ra, có vẻ định ghi lại tình huống đang diễn ra — một phản xạ quen thuộc của thời đại mạng xã hội mà Vy chưa kịp để ý đến trong lúc bối rối.

"Ông Chí Thành, tôi hiểu ông rất bức xúc, nhưng tôi mong ông bình tĩnh để chúng ta có thể nói chuyện một cách văn minh," Vy nói, cố giữ giọng điềm tĩnh dù tim đang đập thình thịch. "Chúng tôi cũng đang tích cực tìm hiểu sự thật về sự việc này."

"Tìm hiểu sự thật?" ông Chí Thành cười khẩy, giọng đầy chua chát. "Gia đình cô đã có bốn mươi lăm năm để 'tìm hiểu sự thật' rồi. Cha tôi trước khi nhắm mắt vẫn còn day dứt vì bộ trang sức của bà cố tôi, thứ duy nhất còn sót lại từ một gia đình từng giàu có, giờ bị người ta chiếm đoạt mà không một lời xin lỗi!"

"Chúng tôi chưa từng chiếm đoạt bất cứ thứ gì," ông Thịnh, vừa nghe tiếng ồn ào từ trên gác vội chống gậy đi xuống, lên tiếng, giọng run lên vì cả sự yếu ớt lẫn phẫn nộ. "Cha tôi là người tử tế nhất tôi từng biết. Nếu ông thực sự có bằng chứng cụ thể, xin hãy đưa ra, chúng tôi sẵn sàng đối chất."

"Bằng chứng ư?" ông Chí Thành quay sang nhìn ông Thịnh, ánh mắt đầy khinh miệt lẫn đau đớn. "Bằng chứng là lời trăn trối của cha tôi trước khi chết, ông biết một người sắp lìa đời còn phải mang theo nỗi oan ức đó có ý nghĩa như thế nào không? Cha tôi chết mà không được nhắm mắt yên lòng, chỉ vì gia đình ông không chịu trả lại thứ vốn không thuộc về mình!"

Giọng ông Chí Thành ngày càng lớn, thu hút sự chú ý của người đi đường bên ngoài. Vài người dừng lại nhìn qua ô cửa kính, trong đó có cả người cầm điện thoại quay video từ nãy giờ, ống kính hướng thẳng vào cuộc đối chất đang diễn ra ngày càng căng thẳng.

"Ông Chí Thành, tôi hiểu nỗi đau của ông, nhưng buộc tội mà không có bằng chứng cụ thể là điều không công bằng cho gia đình tôi," Vy nói, cố gắng giữ bình tĩnh dù giọng đã run lên. "Ông nội tôi cũng đã qua đời từ lâu, không thể tự mình lên tiếng để giải thích cho sự việc năm đó. Chúng ta cần thời gian để tìm ra sự thật khách quan nhất, thay vì chỉ dựa vào cảm xúc mà kết luận vội vàng."

"Cô nói nghe hay lắm," ông Chí Thành đáp trả, giọng đầy mỉa mai. "Nhưng thời gian, gia đình cô đã có đủ rồi. Tôi sẽ không chờ đợi thêm nữa. Nếu tuần tới không có động thái hoàn trả hay bồi thường thỏa đáng, tôi sẽ đưa vụ việc ra công luận, để mọi người biết rõ tiệm vàng 'uy tín ba đời' này thực chất được xây dựng trên tài sản chiếm đoạt của người khác!"

Lời buộc tội gay gắt ấy vang lên giữa không gian tiệm, và ngay lúc đó, Vy nhận ra người cầm điện thoại bên ngoài vẫn đang quay video, ống kính không rời khỏi cảnh tượng căng thẳng này. Cô cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, nhận ra rằng bất kể cô nói gì tiếp theo, hình ảnh này cũng sẽ được lan truyền theo một cách không có lợi cho gia đình mình.

"Ông Chí Thành, xin ông bình tĩnh lại," Vy cố nói, giọng đã lạc đi vì căng thẳng. "Việc công khai một câu chuyện chưa được xác minh có thể gây tổn hại cho cả hai gia đình chúng ta, không chỉ riêng gia đình tôi."

"Tôi không quan tâm nữa," ông Chí Thành đáp, giọng đã dịu đi phần nào nhưng vẫn đầy cương quyết, như thể cơn giận vừa bùng phát đã khiến ông kiệt sức. "Tôi đã chờ đợi quá lâu rồi, Vy à. Cả đời cha tôi sống trong hối tiếc vì món nợ chưa đòi được, tôi không muốn lặp lại bi kịch đó thêm một thế hệ nữa."

Nói xong, ông quay lưng bước ra khỏi tiệm, để lại sau lưng một không gian im lặng nặng nề, xen lẫn tiếng xì xào của vài người qua đường vẫn còn đứng lại bàn tán. Vy đứng chôn chân tại chỗ, hai tay run rẩy, cảm giác như vừa trải qua một cơn bão thực sự chỉ trong vài phút ngắn ngủi.

Ông Thịnh bước lại gần, đặt tay lên vai con gái, giọng đầy lo lắng. "Con có sao không, Vy?"

"Con không sao, bố," Vy đáp, dù giọng vẫn còn run. "Nhưng con lo là cảnh vừa rồi sẽ bị đăng lên mạng. Nếu vậy, mọi chuyện sẽ càng phức tạp hơn."

Đúng như lo lắng của cô, chỉ vài phút sau khi tiệm tạm thời vắng khách trở lại, Thanh Trà, vừa quay lại tiệm sau giờ học, mặt tái mét chạy vào, tay cầm điện thoại đưa cho Vy xem. "Chị Vy, có clip quay cảnh vừa rồi được đăng lên mạng xã hội rồi, đang có mấy chục lượt chia sẻ và bình luận rồi ạ!"

Vy cầm lấy điện thoại, nhìn đoạn video ngắn ghi lại chính xác khoảnh khắc ông Chí Thành lớn tiếng buộc tội gia đình cô, kèm theo dòng chú thích giật gân: "Tiệm vàng 'uy tín' bốn mươi năm bị tố chiếm đoạt tài sản của khách hàng từ thời chiến tranh?" Bên dưới đã có hàng chục bình luận, phần lớn mang tính suy đoán, một số thậm chí đã vội vàng kết luận gia đình cô có tội mà chưa cần biết thêm chi tiết nào.

Cô đặt điện thoại xuống, cảm thấy như mặt đất dưới chân mình đang chao đảo. Cơn bão mà cô từng lo sợ giờ đây đã thực sự ập đến, không còn là những dấu hiệu mơ hồ hay những cuộc gặp riêng tư sau cánh cửa đóng kín, mà đã trở thành một câu chuyện công khai, lan truyền nhanh chóng ngoài tầm kiểm soát của cô, đe dọa cuốn phăng đi tất cả những gì gia đình cô đã dày công gây dựng suốt ba thế hệ.

Thanh Trà đứng bên cạnh, mặt vẫn còn tái, không biết nên nói gì để an ủi cô giáo của mình. "Chị Vy, mình có nên nhờ ai đó lên tiếng đính chính không? Hay báo cho quản lý mạng xã hội gỡ video xuống?"

"Gỡ cũng không kịp nữa đâu, Thanh Trà à," Vy đáp, giọng mệt mỏi. "Một khi đã có người xem, có người chia sẻ, thì dù gỡ video gốc, người ta vẫn có thể đã lưu lại, đăng lại ở nơi khác. Chị nghĩ giờ việc quan trọng nhất là giữ bình tĩnh, không phản ứng thái quá, và tập trung tìm bằng chứng thật sự."

Ông Thịnh ngồi phịch xuống ghế mây, gương mặt bơ phờ vì cơn xúc động vừa trải qua. "Bố không ngờ mọi chuyện lại đi xa đến mức này. Bố cứ nghĩ đây là chuyện trong nhà, giải quyết riêng với nhau là được, ai ngờ giờ đã thành chuyện thiên hạ bàn tán."

Vy ngồi xuống cạnh cha, nắm lấy bàn tay run rẩy của ông. "Bố đừng lo quá, sức khỏe bố không tốt, con sợ bố lại mệt thêm. Để con lo liệu, con sẽ gọi cho anh Khôi ngay bây giờ, biết đâu anh ấy có cách xử lý."

Cô rút điện thoại, gọi ngay cho Khôi, giọng vẫn còn run khi kể lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra. Đầu dây bên kia, Khôi im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi thêm vài chi tiết, giọng anh giữ được sự điềm tĩnh cần thiết mà lúc này Vy đang rất cần.

"Chị bình tĩnh lại đã," anh nói sau khi nghe hết câu chuyện. "Tôi sẽ qua ngay bây giờ. Đừng đăng bất cứ điều gì để phản hồi trên mạng lúc này, dễ bị hiểu lầm hoặc bị cắt ghép lại theo hướng bất lợi hơn. Cứ để tôi xem tình hình rồi mình cùng bàn cách xử lý."

Cúp máy, Vy ngồi lặng một lúc, nhìn ra con phố Ngân Lư đang dần lên đèn, ánh sáng từ bên Hào Kim vẫn rực rỡ như mọi ngày, đối lập hoàn toàn với không khí u ám đang bao trùm tiệm vàng nhỏ bé của gia đình cô. Cô tự hỏi, có bao nhiêu người trong số những khách hàng quen thuộc đã và đang xem đoạn video ấy, và họ sẽ nghĩ gì về gia đình cô sau khi xem những lời buộc tội đầy phẫn nộ của ông Chí Thành mà chưa hề biết đến một nửa sự thật còn lại. Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong lòng cô — sợ rằng dù sau này có tìm ra sự thật trọn vẹn đến đâu, ấn tượng đầu tiên trong mắt công chúng vẫn sẽ mãi là hình ảnh một tiệm vàng bị tố cáo, khó lòng gột rửa hết được.

Đã sao chép liên kết chương