Chương 22
Chương 22 — Tiệm Vàng Góc Phố Cũ
Ông Chí Thành xin phép ra ngoài một lúc để bình tĩnh lại, đứng tựa vào cột hiên trước tiệm, nhìn ra con phố Ngân Lư đang dần nhộn nhịp người qua lại của buổi sáng cuối tuần. Vy không theo ra, tôn trọng khoảng không gian riêng tư ông cần, chỉ lặng lẽ quan sát qua khung cửa kính, thấy dáng ông đứng đó, vai run lên từng đợt như đang cố kìm nén một cơn xúc động lớn.
Mười lăm phút sau, ông quay trở lại, gương mặt vẫn còn đỏ hoe nhưng ánh mắt đã có phần bình tĩnh hơn. Ông ngồi xuống, im lặng một lúc, rồi bất ngờ mở chiếc cặp da mình mang theo, lấy ra một phong bì cũ, nét chữ bên ngoài đã phai màu theo năm tháng.
"Có một thứ tôi chưa từng cho ai xem, kể cả luật sư Khang," ông nói, giọng khàn đặc vì xúc động. "Đây là một lá thư cha tôi viết cho tôi, nhưng không phải để tôi đọc ngay, mà ông dặn chỉ mở ra sau khi ông qua đời. Tôi đã đọc nó nhiều lần trong hai năm qua, nhưng có một đoạn tôi luôn cố tình lờ đi, vì nó không khớp với những gì tôi muốn tin."
Ông mở phong bì, rút ra một tờ giấy đã ố vàng, đọc chậm rãi bằng giọng run run: "'Con trai, cha biết con sẽ tìm cách đòi lại công bằng cho gia đình mình sau khi cha mất. Cha ủng hộ con làm điều đó, vì tài sản của bà cố để lại xứng đáng được tìm lại. Nhưng cha cũng muốn con biết một điều cha chưa bao giờ dám nói ra khi còn khỏe mạnh — trong lòng cha, đôi khi cha tự hỏi, liệu người thợ vàng trẻ tuổi năm đó có thực sự cố ý chiếm đoạt hay không, hay chỉ đơn giản là một nạn nhân khác của thời cuộc, giống như gia đình mình. Cha không có câu trả lời chắc chắn, và có lẽ cha sẽ mang theo câu hỏi đó xuống mồ. Nếu có cơ hội, con hãy tìm hiểu kỹ trước khi hành động, đừng để nỗi oán giận che mờ đi sự thật, dù sự thật đó có thể không như con mong đợi.'"
Giọng ông Chí Thành nghẹn lại ở câu cuối cùng, tay run lên khiến tờ giấy rung nhẹ. Cả căn phòng chìm trong im lặng tuyệt đối, ai nấy đều xúc động trước những lời trăn trối đầy nhân văn và khôn ngoan của một người cha đã trải qua quá nhiều mất mát nhưng vẫn giữ được sự công tâm đến tận những giây phút cuối đời.
"Tôi đã chọn cách chỉ nhớ phần đầu của lời trăn trối — phần về việc đòi lại công bằng," ông Chí Thành nói, giọng đầy hối hận. "Vì phần đó dễ dàng hơn, giúp tôi có một hướng đi rõ ràng để trút giận, để cảm thấy mình đang làm điều gì đó cho cha. Nhưng tôi đã cố tình lờ đi phần sau, phần cha tôi dặn phải tìm hiểu kỹ, phải công tâm. Tôi xin lỗi vì đã để cơn giận và nỗi đau che mờ lý trí của mình."
Vy cảm thấy một sự xúc động sâu sắc dâng lên trong lòng khi nghe những lời này. "Ông không cần xin lỗi, thưa ông," cô nói, giọng nhẹ nhàng. "Ai cũng cần thời gian và một con đường để xử lý nỗi đau của mình. Điều quan trọng là hôm nay, ông đã sẵn sàng đối diện với toàn bộ sự thật, kể cả những phần khó chấp nhận nhất."
Ông Thịnh, xúc động không kém, lên tiếng, giọng đầy cảm thông. "Cha tôi, ông Khương Tấn Phát, cũng từng sống những năm tháng cuối đời trong sự dằn vặt tương tự, dù không nói ra. Có lẽ hai người cha của chúng ta, dù chưa từng gặp lại nhau sau đêm định mệnh đó, vẫn luôn mang theo nhau trong tâm trí, như một nỗi ám ảnh chung không thể gọi tên."
Luật sư Khang, người từ đầu buổi gặp vẫn giữ vai trò quan sát chuyên nghiệp, giờ đây cũng không giấu được sự xúc động. Ông đặt bút xuống, gấp lại tập hồ sơ pháp lý mình mang theo, như một cử chỉ ngầm cho thấy ông hiểu, cuộc gặp này đã vượt ra khỏi phạm vi của một vụ tranh chấp pháp lý thông thường.
"Ông Chí Thành," luật sư Khang lên tiếng, giọng đã hoàn toàn khác so với vẻ cứng rắn ban đầu, "với những gì tôi vừa chứng kiến, tôi nghĩ ông nên tự mình quyết định hướng đi tiếp theo, không nhất thiết phải theo đúng khuôn khổ pháp lý cứng nhắc nữa. Đây không còn đơn thuần là vấn đề pháp lý, mà là vấn đề của trái tim."
Ông Chí Thành gật đầu, đưa tay lau những giọt nước mắt còn đọng trên khóe mắt, rồi nhìn sang Vy, ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi so với sự thù địch ban đầu. "Cô Vy, tôi xin lỗi vì đã đối xử gay gắt với cô và gia đình trong suốt thời gian qua. Tôi đã để nỗi đau của mình làm tổn thương những người không đáng bị tổn thương."
"Ông không cần xin lỗi," Vy đáp, giọng cũng nghẹn ngào theo. "Chúng ta đều là những người đang cố gắng đi tìm sự thật và công bằng cho những người mình yêu thương. Điều đó không có gì sai cả."
Cụ Đoan, chứng kiến toàn bộ khoảnh khắc xúc động này, khẽ mỉm cười qua làn nước mắt, thì thầm một mình như đang nói với người bạn đã khuất từ lâu: "Ông Phát ơi, cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã sáng tỏ rồi. Ông có thể yên lòng nhắm mắt được rồi."
Ông Chí Thành, nghe được lời thì thầm ấy, quay sang nhìn cụ Đoan với ánh mắt đầy biết ơn. "Cụ ơi, cháu thật lòng cảm ơn cụ vì đã can đảm kể lại câu chuyện này, dù nó có thể gợi lại những ký ức đau buồn của chính cụ. Cháu biết điều này không dễ dàng gì với một người ở tuổi cụ."
"Không sao đâu, cháu à," cụ Đoan đáp, giọng ấm áp. "Bà sống đến tuổi này, chứng kiến bao nhiêu đổi thay, chỉ mong trước khi nhắm mắt, được thấy những mối oan khiên xưa cũ được hóa giải. Hôm nay, bà coi như đã hoàn thành được một tâm nguyện lớn trong đời."
Khôi, quan sát toàn bộ diễn biến với sự cẩn trọng của một người luôn để tâm đến từng chi tiết, nhẹ nhàng lên tiếng, phá vỡ không khí xúc động để hướng câu chuyện đến những bước tiếp theo cần thiết. "Ông Chí Thành, tôi hiểu đây là một khoảnh khắc rất riêng tư và ý nghĩa với ông. Nhưng nếu ông cảm thấy sẵn sàng, có lẽ chúng ta nên bàn thêm về hướng đi tiếp theo, để mọi chuyện được khép lại một cách trọn vẹn nhất, không chỉ về mặt pháp lý mà cả về mặt tình cảm giữa hai gia đình."
Ông Chí Thành gật đầu, lau khô nước mắt, cố gắng lấy lại vẻ điềm tĩnh. "Anh nói đúng. Tôi nghĩ, điều đầu tiên tôi muốn làm là chính thức rút lại mọi cáo buộc và yêu cầu pháp lý đối với gia đình cô Vy. Những gì tôi đã nghe, đã thấy hôm nay, đủ để tôi tin rằng cha tôi và ông nội cô đều là những nạn nhân của một giai đoạn lịch sử đầy bất công, không ai trong họ đáng bị đổ lỗi."
Luật sư Khang gật đầu, rút ra một tờ giấy trắng từ cặp tài liệu của mình. "Nếu ông đã quyết định, tôi có thể soạn thảo ngay một văn bản chính thức rút đơn, có chữ ký xác nhận của ông, để gửi cho phía tiệm vàng làm bằng chứng, tránh mọi rắc rối pháp lý về sau."
"Vâng, làm ngay đi," ông Chí Thành nói, giọng đã dứt khoát hơn nhiều so với vẻ căng thẳng lúc bước vào tiệm.
Trong lúc luật sư Khang soạn thảo văn bản, ông Chí Thành cầm lại chiếc khuyên tai, ngắm nhìn thật lâu, ánh mắt chan chứa nhiều cảm xúc lẫn lộn — vừa đau xót vì những mất mát của gia đình, vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng tìm được một phần của di sản gia tộc, vừa biết ơn vì sự chân thành của gia đình Vy trong suốt hành trình tìm kiếm sự thật này.
"Chiếc khuyên tai này," ông nói, giọng trầm xuống đầy suy tư, "tôi muốn giữ lại làm kỷ vật, để tưởng nhớ cả cha tôi lẫn mẹ tôi, những người đã phải hy sinh quá nhiều trong đêm định mệnh đó. Nhưng tôi cũng muốn làm điều gì đó ý nghĩa hơn, không chỉ đơn thuần nhận lại một món đồ."
Vy lắng nghe, lòng dâng lên một niềm hy vọng mới. Cô nhớ lại cuộc trò chuyện với Khôi bên bờ sông vài ngày trước, về ý tưởng chế tác một món trang sức mới mang tính biểu tượng. Nhưng cô quyết định chưa vội đề xuất ngay lúc này, muốn để chính ông Chí Thành có không gian bày tỏ trước hết những gì ông đang nghĩ trong lòng.
"Ông cứ nói ra điều ông đang nghĩ," cô khích lệ nhẹ nhàng. "Chúng tôi sẵn lòng lắng nghe và cùng ông tìm cách thực hiện, nếu điều đó nằm trong khả năng của gia đình chúng tôi."
Ông Chí Thành trầm ngâm một lúc, ánh mắt nhìn quanh không gian tiệm, dừng lại ở những dụng cụ kim hoàn cũ kỹ trên bàn thợ, ở bức ảnh đen trắng của ông Tấn Phát treo trên tường. "Tôi nghĩ," ông chậm rãi nói, "tôi muốn nhờ tiệm các bạn chế tác một món trang sức mới, kết hợp giữa phong cách của chiếc khuyên tai cũ này với một thiết kế hiện đại hơn, như một cách để tưởng nhớ cả cha tôi lẫn ông nội cô — hai người đàn ông mà số phận đã trói buộc họ vào nhau qua một đêm định mệnh, dù họ chưa từng có cơ hội gặp lại nhau để nói lời xin lỗi hay tha thứ."
Câu đề nghị ấy khiến cả căn phòng lặng đi trong một khoảnh khắc đầy xúc động. Ông Thịnh, mắt ngấn lệ, gật đầu không nói nên lời. Vy cảm thấy tim mình đập rộn ràng, như thể chính ông Chí Thành đã đọc được suy nghĩ mà cô còn đang ấp ủ trong lòng.
"Đó là một ý tưởng tuyệt vời, thưa ông," cô nói, giọng nghẹn ngào vì xúc động. "Gia đình tôi sẽ dồn hết tâm huyết để tạo ra một tác phẩm xứng đáng với ý nghĩa thiêng liêng mà ông vừa nói."