Chương 15
Chương 15 — Tiệm Vàng Góc Phố Cũ
Ba ngày sau khi phát hiện chiếc khuyên tai trong két sắt gia đình, một phong bì trang trọng được gửi đến tiệm vàng Tấn Phát qua đường bưu điện, đóng dấu văn phòng luật sư Sử Đình Khang. Vy mở phong bì với đôi tay run rẩy, linh cảm rằng đây không phải một tin tốt lành.
Bên trong là một văn bản chính thức, trình bày trang trọng theo đúng thể thức pháp lý, tiêu đề in đậm: "Thông báo yêu cầu giải quyết tranh chấp tài sản — Thời hạn 30 ngày." Vy đọc lướt qua nội dung, tim đập thình thịch theo từng dòng chữ. Văn bản nêu rõ, nếu trong vòng ba mươi ngày kể từ ngày ký, gia đình cô không có phản hồi chính thức về việc hoàn trả hoặc bồi thường bộ trang sức được nêu trong đơn tố cáo, ông Uông Chí Thành sẽ chính thức khởi kiện ra tòa án dân sự, đồng thời sẽ công khai toàn bộ hồ sơ vụ việc trên các phương tiện truyền thông để "tìm kiếm sự ủng hộ của công luận đối với yêu cầu chính đáng của mình".
Vy ngồi thụp xuống ghế, cảm giác như mọi hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng cô sau cuộc gặp với cụ Đoan bỗng chốc bị dội một gáo nước lạnh. Dù cô đã có trong tay chiếc khuyên tai, tờ biên nhận cũ, và lời kể chi tiết của nhân chứng sống duy nhất, nhưng những bằng chứng ấy vẫn cần thời gian để xác minh, đối chiếu, và trình bày một cách thuyết phục — trong khi ba mươi ngày là một khoảng thời gian quá ngắn ngủi để hoàn tất tất cả những công đoạn đó.
Cô gọi ngay cho Khôi, giọng không giấu được sự hoảng loạn khi đọc lại nội dung văn bản qua điện thoại. Khôi lắng nghe, giọng anh cũng trầm xuống đầy lo lắng, nhưng vẫn cố giữ được sự điềm tĩnh cần thiết để trấn an cô.
"Ba mươi ngày không phải là quá ngắn nếu chúng ta làm việc hiệu quả," anh nói, dù chính bản thân anh cũng hiểu đây là một thách thức không nhỏ. "Tôi sẽ đẩy nhanh việc tìm kiếm hồ sơ lưu trữ liên quan đến vụ tịch thu tài sản. Chị giữ kỹ chiếc khuyên tai, đừng để ai biết ngoài gia đình mình lúc này, kể cả phía luật sư Khang, cho đến khi mình có đủ bằng chứng để trình bày một cách trọn vẹn nhất."
Cô đặt văn bản xuống bàn, đi tìm cha để thông báo tin này ngay lập tức. Ông Thịnh đọc đi đọc lại nội dung, tay run run vì cả giận dữ lẫn lo lắng. "Ông này quyết liệt quá," ông nói, giọng nặng nề. "Nhưng bố hiểu, nếu bố ở vào vị trí của ông ấy, mang theo lời trăn trối của cha suốt bao năm mà chưa giải quyết được, có lẽ bố cũng sẽ nôn nóng như vậy."
"Con cũng nghĩ vậy, bố ạ," Vy đáp, cố gắng nhìn nhận sự việc từ nhiều góc độ hơn dù trong lòng vẫn ngổn ngang lo lắng. "Chỉ là ba mươi ngày thực sự quá gấp để làm rõ một chuyện đã kéo dài bốn mươi lăm năm."
Cùng lúc với áp lực pháp lý ngày càng gia tăng, tình hình kinh doanh của tiệm cũng không mấy khả quan hơn. Kể từ sau đoạn video lan truyền trên mạng xã hội, dù bài báo của Thùy Dương có phần cân bằng, nhưng vẫn có không ít khách hàng cũ tỏ ra e dè, thậm chí có người trực tiếp gọi điện hủy đơn đặt hàng đang chờ xử lý vì "không muốn dính líu đến chuyện lùm xùm".
Buổi chiều hôm đó, một khách hàng quen — bà chủ một tiệm tạp hóa gần chợ — ghé qua lấy lại tiền đặt cọc cho đơn hàng vòng cổ đang làm dở, ánh mắt có phần ái ngại nhưng vẫn kiên quyết. "Cô Vy à, tôi không có ý gì đâu, nhưng nghe chuyện ồn ào quá, tôi cũng ngại. Thôi để lúc khác mọi chuyện yên ổn rồi tôi quay lại."
Vy hiểu, không trách được tâm lý dè dặt của khách hàng, nhưng mỗi lần chứng kiến cảnh này, cô lại cảm thấy như một mảnh nhỏ của niềm tin mà gia đình cô đã dày công xây dựng suốt ba thế hệ đang dần rạn nứt. Cô hoàn lại tiền cọc, cảm ơn khách đã thẳng thắn, rồi quay vào trong, ngồi lặng lẽ bên bàn thợ, nhìn những dụng cụ quen thuộc mà lòng nặng trĩu. Trong vòng một tuần, đây đã là đơn hàng thứ ba bị hủy vì lý do tương tự, và cô biết, nếu tình hình không sớm được cải thiện, con số ấy sẽ còn tiếp tục tăng lên.
Thanh Trà, chứng kiến cảnh này, không giấu được sự bất bình. "Chị Vy, sao mọi người lại đối xử bất công như vậy? Mình còn chưa biết đúng sai ra sao mà đã vội xa lánh."
"Chị không trách họ đâu, Thanh Trà à," Vy đáp, giọng mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. "Ai cũng có quyền thận trọng với tiền bạc và niềm tin của mình. Chị chỉ mong mọi chuyện sớm sáng tỏ, để không chỉ tiệm mình, mà cả gia đình ông Chí Thành cũng được giải thoát khỏi những hiểu lầm kéo dài suốt bao năm qua."
Thanh Trà im lặng một lúc, rồi khẽ nói, giọng đầy quyết tâm không ngờ tới ở một cô gái mới hai mươi tuổi. "Vậy thì em sẽ càng cố gắng học nghề cho thật giỏi, để sau này, dù chuyện gì xảy ra, tiệm mình vẫn còn người tiếp nối." Câu nói ấy, dù giản dị, lại khiến Vy cảm động sâu sắc, như một lời cam kết âm thầm giữa những ngày tháng bất định, nhắc cô nhớ rằng, dù kết quả của cuộc tranh chấp này ra sao, ngọn lửa nghề vẫn đang được truyền tiếp, không hề tắt.
Tối hôm đó, cả gia đình ngồi lại với nhau trong không khí nặng nề hiếm thấy. Ông Thịnh, dù sức khỏe vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, vẫn cố gắng tham gia bàn bạc, ánh mắt kiên định hơn hẳn những ngày trước đó, như thể việc tìm ra manh mối về chiếc khuyên tai đã tiếp thêm cho ông một nguồn sức mạnh mới.
"Bố nghĩ mình không nên chờ đợi thụ động nữa," ông nói, giọng chắc nịch bất ngờ. "Ba mươi ngày là thời hạn họ đưa ra, nhưng không có nghĩa mình phải chờ đến ngày cuối cùng mới hành động. Mình nên chủ động liên hệ, đề nghị một cuộc gặp trực tiếp với ông Chí Thành, trình bày mọi bằng chứng đã có, thay vì để mọi chuyện tiếp tục căng thẳng qua trung gian luật sư."
Vy nhìn cha, cảm phục trước sự quyết đoán bất ngờ này. "Con nghĩ bố nói đúng. Nhưng mình cần chuẩn bị thật kỹ trước khi gặp, không thể để một cuộc đối chất khác lặp lại như lần trước."
Cô gọi lại cho Khôi, bàn bạc kế hoạch cụ thể. Cả hai thống nhất rằng, trước khi đề nghị gặp trực tiếp ông Chí Thành, họ cần hoàn tất việc xác minh nguồn gốc chiếc khuyên tai — có thể nhờ một chuyên gia giám định trang sức cổ để xác nhận niên đại, phong cách chế tác có khớp với mô tả trong bản khai của ông Chí Thành hay không, đồng thời Khôi sẽ nỗ lực hết sức để tìm ra hồ sơ tịch thu tài sản chính thức từ phía công an, nếu còn được lưu trữ.
"Chúng ta có ba mươi ngày, chị Vy à," Khôi nói qua điện thoại, giọng đầy quyết tâm. "Không nhiều, nhưng đủ nếu chúng ta không lãng phí một ngày nào. Tôi sẽ xin nghỉ phép vài ngày để tập trung hoàn toàn vào việc này, cùng chị đi đến cùng."
"Anh không cần phải hy sinh công việc vì chuyện của gia đình tôi đâu," Vy nói, giọng áy náy, dù trong lòng thầm cảm kích trước sự sẵn lòng ấy của anh.
"Đây không còn chỉ là chuyện của riêng gia đình chị nữa, Vy à," Khôi đáp, giọng trầm ấm nhưng kiên quyết. "Nó là chuyện của bà tôi, của cả một phần lịch sử mà tôi tình cờ được chạm vào. Và quan trọng hơn, tôi không muốn nhìn chị phải một mình đối mặt với tất cả những chuyện này."
Câu nói ấy khiến lòng Vy ấm áp lạ thường giữa những ngày tháng đầy sóng gió. Cô nhìn ra khung cửa sổ, ánh đèn từ phía Hào Kim vẫn sáng rực như mọi đêm, nhưng lần này, thay vì cảm thấy choáng ngợp và bất lực như trước, cô cảm nhận được một quyết tâm mới đang trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng mình.
Sau khi cúp máy, Vy dán tờ lịch treo tường lên vách bên bàn thợ, khoanh tròn đỏ vào ngày cuối cùng của thời hạn ba mươi ngày, như một lời nhắc nhở mỗi ngày về cuộc chạy đua đang diễn ra. Cô lấy sổ tay, viết ra danh sách những việc cần làm theo thứ tự ưu tiên — liên hệ chuyên gia giám định trang sức cổ, chờ Khôi tìm hồ sơ tịch thu tài sản, chuẩn bị nội dung trình bày cho cuộc gặp sắp tới với ông Chí Thành, và quan trọng không kém, tìm cách duy trì niềm tin của khách hàng trong lúc chờ đợi sự thật được sáng tỏ.
Cô nghĩ đến việc có thể chủ động đăng một bài viết ngắn trên trang mạng xã hội của tiệm, không phải để tranh luận hay biện minh, mà đơn giản chỉ kể lại câu chuyện về nghề kim hoàn, về những đơn hàng ý nghĩa mà tiệm đã thực hiện suốt nhiều năm qua — như một cách nhắc nhở mọi người rằng, đằng sau ồn ào của một vụ tranh chấp chưa rõ đúng sai, vẫn còn đó những giá trị thật, những câu chuyện chân thành mà tiệm vàng nhỏ bé này đã và đang gìn giữ.
Ba mươi ngày phía trước sẽ là một cuộc chạy đua với thời gian, nhưng lần này, cô không còn đơn độc, và cô tin rằng, với những bằng chứng đã có trong tay cùng sự đồng hành của những người thân yêu, sự thật cuối cùng sẽ được sáng tỏ, dù con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai chưa thể lường trước hết.