Chương 9
Chương 9 — Tiệm Vàng Góc Phố Cũ
Buổi sáng thứ Hai đầu tuần, tiệm vàng Tấn Phát đón một vị khách hoàn toàn khác với những khách hàng thường ngày. Một người đàn ông trung niên, mặc bộ vest đen chỉn chu, tay xách chiếc cặp da bóng loáng, bước vào tiệm với dáng vẻ nghiêm nghị, ánh mắt dò xét khắp không gian trước khi dừng lại ở quầy nơi Vy đang đứng.
"Xin chào, tôi là luật sư Sử Đình Khang," người đàn ông tự giới thiệu, giọng điềm tĩnh nhưng có phần lạnh lùng, đưa ra một tấm danh thiếp in chữ trang trọng. "Tôi đại diện pháp lý cho ông Uông Chí Thành, hiện đang cư trú tại nước ngoài nhưng vừa về nước để giải quyết một số việc gia đình. Tôi cần gặp người có thẩm quyền cao nhất của tiệm vàng này để trao đổi một vấn đề quan trọng."
Cái tên "Uông Chí Thành" khiến Vy lập tức căng thẳng, tim đập nhanh hơn. Cô mời luật sư Khang ngồi xuống chiếc bàn nhỏ, gọi cha từ trên gác xuống, dù ông Thịnh đi lại khó khăn nhưng cô cảm thấy đây là chuyện quan trọng, cần có mặt cả hai để cùng đối diện.
Khi ông Thịnh đã ngồi yên vị, luật sư Khang mở chiếc cặp da, lấy ra một tập hồ sơ dày, đặt ngay ngắn lên bàn. "Tôi xin đi thẳng vào vấn đề để không mất thời gian của quý vị," ông nói, giọng vẫn giữ nguyên vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng. "Thân chủ của tôi, ông Uông Chí Thành, là con trai của cụ Uông Khải Tường — người đã qua đời cách đây hai năm tại hải ngoại. Trước khi mất, cụ Tường để lại di nguyện, khẳng định rằng vào năm 1979, gia đình cụ đã gửi giữ một bộ trang sức cưới gia truyền vô cùng quý giá cho ông Khương Tấn Phát, chủ tiệm vàng này lúc bấy giờ, trước khi gia đình cụ buộc phải rời khỏi đất nước trong hoàn cảnh khẩn cấp."
Ông Thịnh siết chặt tay vào thành ghế, gương mặt căng thẳng nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. "Vậy ông muốn nói gì, thưa luật sư?"
"Theo di nguyện của cụ Tường, bộ trang sức đó chưa từng được hoàn trả," luật sư Khang tiếp tục, giọng không hề nao núng. "Thân chủ tôi tin rằng gia đình ông đã giữ lại tài sản này suốt bốn mươi lăm năm qua mà không có bất kỳ hành động nào nhằm liên hệ, tìm kiếm để hoàn trả cho gia đình chủ sở hữu hợp pháp. Ông Chí Thành yêu cầu quý vị hoàn trả lại bộ trang sức, hoặc nếu không còn giữ được nguyên vẹn, phải bồi thường giá trị tương đương theo thời giá hiện tại, cộng với một khoản đền bù tinh thần thỏa đáng."
Vy cảm thấy như có một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô cố giữ giọng bình tĩnh, dù trong lòng đang sôi sục. "Thưa luật sư, tôi hiểu ông Chí Thành có lý do để tin vào lời kể của cha mình, nhưng chúng tôi cần có bằng chứng cụ thể trước khi có thể xác nhận bất kỳ điều gì. Ông có thể cho tôi xem những tài liệu chứng minh cho cáo buộc này không?"
Luật sư Khang rút ra một bản sao giấy tờ khác, đưa cho Vy. "Đây là bản khai có công chứng của ông Uông Chí Thành, ghi lại lời kể của cha ông trước khi qua đời, mô tả chi tiết về bộ trang sức — bao gồm một chiếc kiềng cổ chạm hình rồng phượng, một đôi vòng tay, và một bộ hoa tai bằng vàng ròng, tất cả đều là của hồi môn từ đời bà cố truyền lại. Ngoài ra còn có lời khai của một số người cùng thời, hiện vẫn còn sống ở nước ngoài, xác nhận việc gia đình Uông từng sở hữu bộ trang sức này trước khi rời Việt Nam."
Vy đọc lướt qua bản khai, nhận thấy nội dung tuy chi tiết nhưng lại hoàn toàn dựa trên lời kể một phía, không có bất kỳ biên nhận, giấy tờ giao nhận chính thức nào từ phía ông nội cô. Cô nhìn cha, thấy ông Thịnh cũng đang cau mày đọc kỹ từng dòng chữ, vẻ mặt vừa lo lắng vừa phẫn nộ.
"Đây chỉ là lời kể một phía, không có bằng chứng cụ thể nào cho thấy ông nội tôi đã nhận và giữ lại bộ trang sức này," Vy nói, cố giữ giọng điềm tĩnh nhưng kiên quyết. "Chúng tôi cũng đang tìm hiểu về sự việc này qua các tư liệu gia đình, và những gì chúng tôi biết được cho đến nay hoàn toàn không khớp với cáo buộc rằng ông nội tôi chiếm đoạt tài sản."
Luật sư Khang nhíu mày, có vẻ không hài lòng trước phản ứng của Vy, nhưng vẫn giữ được vẻ chuyên nghiệp. "Tôi hiểu quý vị cần thời gian để xem xét, nhưng tôi phải nói rõ, thân chủ tôi rất kiên quyết trong việc đòi lại công bằng cho gia đình mình. Nếu không đạt được thỏa thuận hợp lý trong thời gian tới, ông ấy sẽ cân nhắc đến các biện pháp pháp lý chính thức, bao gồm cả việc công khai vụ việc trên truyền thông để tìm kiếm sự ủng hộ từ dư luận."
"Ông nói đến chuyện công khai trên truyền thông, vậy ông Chí Thành đã có bằng chứng chắc chắn nào ngoài lời kể của cha mình chưa?" Vy hỏi thẳng, cố giữ ánh mắt kiên định dù trong lòng đang run rẩy. "Nếu công khai một câu chuyện chưa được xác minh đầy đủ, điều đó có thể gây tổn hại danh dự cho cả hai gia đình, không chỉ riêng gia đình tôi."
Luật sư Khang khẽ nhíu mày, có vẻ như không lường trước cô chủ tiệm trẻ tuổi lại phản biện sắc sảo đến vậy. "Thân chủ tôi tin tưởng tuyệt đối vào lời trăn trối của cha mình trước lúc lâm chung. Với ông ấy, đó là bằng chứng đủ thuyết phục rồi. Nhưng tôi cũng phải nói thật, ông Chí Thành không phải người nóng vội. Ông ấy cho quý vị thời gian để tìm hiểu, xác minh lại, trước khi tính đến những bước đi quyết liệt hơn. Đây là lý do tôi đến gặp trực tiếp hôm nay, thay vì gửi thẳng đơn kiện ra tòa."
"Vậy chúng tôi có bao lâu?" ông Thịnh hỏi, giọng đã bình tĩnh trở lại phần nào.
"Tôi nghĩ một vài tuần là hợp lý," luật sư Khang đáp, đứng dậy chỉnh lại cà vạt. "Nhưng tôi khuyên quý vị không nên chậm trễ. Ông Chí Thành đã chờ đợi công lý cho gia đình mình quá lâu rồi."
Câu nói cuối cùng mang theo một sự đe dọa ngầm rõ rệt, khiến không khí trong tiệm càng thêm nặng nề. Ông Thịnh, vốn ít khi tỏ ra gay gắt, bỗng lên tiếng, giọng run lên vì xúc động. "Ông về nói với thân chủ ông rằng, cha tôi là người tử tế nhất mà tôi từng biết. Nếu ông ấy thực sự giữ tài sản của người khác một cách bất chính, tôi sẽ là người đầu tiên đòi công bằng cho gia đình bên đó. Nhưng tôi không tin điều đó, và tôi sẽ tìm ra sự thật, dù có mất bao lâu."
Luật sư Khang gật đầu, không tranh luận thêm, chỉ đứng dậy thu dọn hồ sơ. "Tôi sẽ chuyển lời của ông đến thân chủ tôi. Chúng tôi sẽ liên hệ lại trong thời gian tới để nghe phản hồi chính thức từ phía quý vị." Ông để lại một bản sao hồ sơ trên bàn, cùng danh thiếp, rồi rời khỏi tiệm với dáng vẻ lạnh lùng như lúc đến.
Sau khi cánh cửa khép lại, không gian tiệm chìm trong im lặng nặng nề. Vy ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, cảm giác như cả thế giới vừa sụp đổ trước mắt. Thanh Trà, đứng nép ở góc tiệm suốt buổi trò chuyện căng thẳng, giờ mới dám bước lại gần, ánh mắt đầy lo lắng.
"Chị Vy, mình phải làm sao bây giờ?" cô hỏi, giọng run run.
Vy ngẩng lên, cố nén những cảm xúc hỗn loạn đang dâng trào để giữ vững tinh thần trước mặt cô học trò. "Chị sẽ tìm ra sự thật, Thanh Trà à. Dù thế nào, chị cũng không để danh dự của ông nội bị bôi nhọ một cách vô căn cứ như vậy."
Ông Thịnh, vẫn còn run rẩy vì xúc động, đặt tay lên vai con gái, giọng trầm xuống. "Bố tin con sẽ làm được. Ông nội con không phải người xấu, bố tin chắc như vậy, dù bố chưa biết hết sự thật."
Chiều hôm đó, Vy gọi điện ngay cho Khôi, kể lại toàn bộ cuộc gặp với luật sư Khang, giọng cô không giấu được sự hoảng loạn. Khôi lắng nghe chăm chú, không ngắt lời, chỉ đến khi cô kể xong mới lên tiếng, giọng trầm tĩnh nhưng đầy quyết tâm.
"Chị đừng quá lo lắng," anh nói. "Chúng ta đã có những manh mối ban đầu cho thấy sự việc phức tạp hơn nhiều so với những gì phía bên kia trình bày. Tôi sẽ cố gắng tìm thêm bằng chứng càng sớm càng tốt. Chị tin tôi, chúng ta sẽ tìm ra sự thật trước khi mọi chuyện đi quá xa."
Nghe giọng nói vững chãi của Khôi qua điện thoại, Vy cảm thấy phần nào bình tâm lại, dù cô biết rõ, con đường phía trước để chứng minh sự trong sạch của gia đình mình vẫn còn đầy chông gai, và thời gian đang không đứng về phía cô.
Tối đó, sau khi cúp máy, Vy ngồi lại một mình bên bàn thợ, nhìn tấm ảnh đen trắng của ông nội treo trên tường. Cô lấy bản sao hồ sơ luật sư Khang để lại, đọc đi đọc lại từng dòng, cố gắng tìm ra kẽ hở nào đó trong lập luận của phía bên kia. Nhưng càng đọc, cô càng nhận ra vấn đề không đơn giản chỉ là tìm ra ai đúng ai sai — mà là làm sao để hai gia đình, vốn đã bị chia cắt bởi biến cố lịch sử suốt bốn mươi lăm năm, có thể cùng nhau chạm đến một sự thật trọn vẹn mà không ai phải chịu thêm tổn thương. Cô nghĩ đến ông Chí Thành, một người đàn ông mang theo lời trăn trối của cha mình suốt nhiều năm, có lẽ cũng đau đáu không kém gì cô lúc này. Ý nghĩ ấy khiến cơn giận trong lòng Vy dịu bớt phần nào, nhường chỗ cho một quyết tâm điềm tĩnh hơn — quyết tâm phải tìm ra sự thật, không phải để chiến thắng trong một cuộc tranh chấp, mà để hàn gắn một vết thương đã âm ỉ quá lâu.