Tiệm Vàng Góc Phố Cũ
9 phút đọc

Chương 12

Chương 12 — Tiệm Vàng Góc Phố Cũ

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Sáng thứ Bảy, đoạn video ghi lại cuộc đối chất giữa ông Uông Chí Thành và Vy đã lan truyền rộng rãi hơn nhiều so với dự đoán ban đầu. Từ vài chục lượt chia sẻ tối hôm trước, đến sáng hôm sau con số đã vọt lên hàng nghìn, kèm theo hàng trăm bình luận đủ loại — có người bênh vực gia đình Vy, cho rằng chuyện quá khứ cần được xác minh kỹ trước khi kết luận, nhưng cũng không ít người vội vàng phán xét, thậm chí kêu gọi tẩy chay tiệm vàng "chiếm đoạt tài sản của người ta".

Khi Vy vừa mở cửa tiệm, một cô gái trẻ ăn mặc gọn gàng, đeo máy ảnh trên vai, bước vào, tự giới thiệu là Cam Thùy Dương, phóng viên của một tờ báo địa phương chuyên mảng đời sống xã hội.

"Chào chị, tôi đọc được thông tin về vụ việc đang gây xôn xao trên mạng, muốn xin chị vài phút để có góc nhìn khách quan từ phía tiệm vàng," Thùy Dương nói, giọng niềm nở nhưng ánh mắt lại sắc sảo, quan sát kỹ mọi chi tiết trong không gian tiệm như đang tìm kiếm điều gì đó để làm chất liệu cho bài viết.

Vy do dự một lúc, nhớ lại lời dặn của Khôi tối hôm trước là nên thận trọng với truyền thông, nhưng cô cũng hiểu rằng im lặng hoàn toàn có thể khiến dư luận chỉ nghe được một phía câu chuyện. "Chị cho tôi biết chị định viết bài theo hướng nào?" Vy hỏi, cố giữ giọng điềm tĩnh.

"Tôi muốn tìm hiểu sự thật, đưa tin khách quan nhất có thể," Thùy Dương đáp, nhưng Vy nhận ra trong câu trả lời ấy vẫn thấp thoáng sự thận trọng nghề nghiệp hơn là một cam kết chắc chắn. "Độc giả đang rất quan tâm đến câu chuyện này, tòa soạn tôi muốn có bài viết sớm nhất có thể."

Vy hiểu ngay, "sớm nhất có thể" thường đồng nghĩa với việc chưa có đủ thời gian để xác minh kỹ càng mọi khía cạnh. Cô quyết định kể lại một cách thận trọng những gì gia đình mình biết được cho đến nay — về cuốn nhật ký, về manh mối liên quan đến tờ biên nhận, về những gì cụ Đoan kể lại, nhưng không đi sâu vào chi tiết vì sợ thông tin chưa được xác thực đầy đủ sẽ bị diễn giải sai lệch.

"Vậy chị khẳng định ông nội chị hoàn toàn trong sạch trong vụ việc này?" Thùy Dương hỏi, ghi chép nhanh vào cuốn sổ tay.

"Tôi không dám khẳng định tuyệt đối điều gì khi chưa có đầy đủ bằng chứng," Vy đáp thành thật. "Nhưng những gì tôi tìm hiểu được cho đến nay cho thấy câu chuyện phức tạp hơn nhiều so với một vụ chiếm đoạt tài sản đơn giản. Tôi mong mọi người, kể cả gia đình ông Chí Thành, cho chúng tôi thêm thời gian để tìm ra sự thật trọn vẹn, thay vì vội vàng kết luận."

Trước khi rời đi, Thùy Dương còn nán lại một lúc, ánh mắt lướt qua những món trang sức trong tủ kính, dừng lại ở chiếc lắc bạc chạm hoa sen Vy đang hoàn thiện dở trên bàn thợ. "Chị làm những món này bằng tay hết à?" cô hỏi, giọng có phần tò mò thực sự hơn là chỉ khai thác thông tin cho bài viết.

"Vâng, tất cả đều làm tay, từ khâu phác thảo đến hoàn thiện," Vy đáp, tranh thủ giới thiệu thêm đôi chút về nghề, hy vọng phóng viên trẻ này sẽ nhìn thấy được một khía cạnh khác của câu chuyện, không chỉ đơn thuần là một vụ tranh chấp tài sản. "Mỗi món đồ đều có một câu chuyện riêng phía sau, không chỉ là giá trị vàng bạc đơn thuần."

Thùy Dương gật đầu, ghi thêm vài dòng vào sổ tay, có vẻ như câu nói ấy đã gieo vào cô một góc nhìn mới mẻ hơn về tiệm vàng nhỏ này, khác hẳn với hình dung ban đầu về một vụ scandal đơn thuần cần khai thác cho đủ chỉ tiêu bài viết. "Cảm ơn chị đã chia sẻ. Tôi sẽ cố gắng thể hiện đầy đủ các góc nhìn trong bài viết, dù đôi khi tòa soạn cũng có yêu cầu riêng về cách đặt tiêu đề để thu hút độc giả."

Câu nói cuối cùng ấy khiến Vy hơi chột dạ, nhận ra ngay cả một phóng viên có thiện chí cũng không hoàn toàn nắm quyền quyết định cách câu chuyện của cô sẽ được trình bày trước công chúng. Sau khi phỏng vấn, Thùy Dương cảm ơn và rời đi, hứa sẽ đưa tin công tâm, nhưng Vy vẫn không khỏi lo lắng về việc bài viết cuối cùng sẽ được biên tập ra sao, liệu tòa soạn có ưu tiên sự thật khách quan hay chỉ chú trọng vào yếu tố giật gân để thu hút lượt xem.

Buổi chiều, bài báo được đăng tải với tiêu đề: "Tiệm vàng ba đời và bí ẩn bốn mươi lăm năm: Sự thật hay chiêu trò câu view?" Dù nội dung bài viết có phần cân bằng hơn Vy lo sợ, trích dẫn cả lời kể của cô lẫn của ông Chí Thành, nhưng tiêu đề giật gân cùng hình ảnh minh họa cắt từ đoạn video đối chất vẫn khiến câu chuyện tiếp tục lan tỏa theo hướng tiêu cực nhiều hơn tích cực.

Đáng lo ngại hơn, ngay tối hôm đó, trang mạng xã hội chính thức của Hào Kim Jewelry đăng tải một bài viết quảng cáo mới, với nội dung khéo léo nhắm vào tình hình đang nóng: "Trang sức Hào Kim — nguồn gốc rõ ràng, chứng nhận minh bạch từng sản phẩm, không lo về những câu chuyện mập mờ của quá khứ." Dù không nhắc đích danh tiệm vàng Tấn Phát, nhưng thời điểm đăng tải cùng cách diễn đạt đầy ẩn ý khiến không ít người liên tưởng ngay đến vụ việc đang gây xôn xao.

Thanh Trà, khi thấy bài đăng này, tức giận đưa cho Vy xem ngay khi cô vừa dọn dẹp xong quầy hàng cuối ngày. "Chị Vy, họ chơi xấu quá đáng rồi! Lợi dụng đúng lúc mình đang gặp khó khăn để quảng cáo kiểu này."

Vy đọc lướt qua bài đăng, cảm giác vừa tức giận vừa bất lực dâng lên trong lòng. Cô nhớ lại cuộc gặp với Phó Anh Dũng vài tuần trước, những lời lẽ tưởng chừng lịch sự nhưng đầy hàm ý cạnh tranh ngầm. Cô không nghĩ anh ta lại chọn cách khai thác một bi kịch gia đình để trục lợi thương mại theo cách trắng trợn như vậy, dù không nêu tên trực tiếp.

"Chị không ngờ họ lại làm vậy," Vy nói, giọng nặng trĩu. "Nhưng chị nghĩ mình không nên phản ứng gay gắt lúc này. Nếu chị lên tiếng chỉ trích họ công khai, sẽ càng khiến câu chuyện rối thêm, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ hai bên đang cố tình gây war để câu view, chứ không còn ai quan tâm đến sự thật thực sự nữa."

Tối đó, Khôi gọi điện hỏi thăm tình hình, giọng anh vẫn giữ được sự điềm tĩnh quen thuộc dù có thể cảm nhận được sự lo lắng ẩn sau đó. "Tôi đọc bài báo rồi, nhìn chung không đến nỗi tệ như tôi lo sợ, nhưng tiêu đề thì đúng là có phần giật gân quá mức cần thiết," anh nói. "Còn vụ Hào Kim, tôi nghĩ chị nói đúng, không nên phản ứng lúc này. Thời gian và bằng chứng cụ thể mới là thứ có thể thay đổi được cục diện, chứ không phải những lời qua tiếng lại trên mạng."

"Anh có tìm thêm được gì mới không?" Vy hỏi, giọng đầy hy vọng.

"Tôi đang liên hệ với một số đầu mối ở cơ quan lưu trữ công an thành phố, nhưng thủ tục khá phức tạp vì hồ sơ liên quan đến an ninh thời kỳ đó thường được bảo mật lâu dài," Khôi đáp. "Tôi cũng đang tìm cách liên hệ với những người từng sống cùng thời kỳ đó ở khu phố Ngân Lư, ngoài bà tôi ra, biết đâu còn ai đó nhớ thêm chi tiết."

Sau khi cúp máy, Vy ngồi một mình trong tiệm đã tắt đèn, chỉ còn ánh sáng mờ nhạt hắt vào từ ngọn đèn đường bên ngoài. Cô nhìn ra phía Hào Kim, nơi ánh đèn LED vẫn sáng rực dù đã khuya, những dòng chữ quảng cáo lấp lánh trên bảng điện tử như đang chế giễu sự yên tĩnh, khiêm nhường của tiệm vàng nhỏ bé nhà mình.

Cô lấy điện thoại ra, lướt lại một lần nữa những bình luận dưới bài báo, cố gắng đọc hết dù biết rằng làm vậy chỉ khiến lòng mình thêm nặng nề. Xen giữa những lời chỉ trích vội vàng, cô cũng bắt gặp vài bình luận của khách quen — bà Sáu bán chè, ông bà Văn Thịnh - Ngọc Hoa, và cả vài cái tên cô không nhớ rõ nhưng nhận ra đã từng ghé tiệm — hết lòng bênh vực, kể lại những kỷ niệm tốt đẹp với gia đình cô suốt nhiều năm qua. Những dòng chữ mộc mạc, chân thành ấy khiến lòng cô ấm lại phần nào giữa cơn bão dư luận lạnh lẽo.

"Có lẽ mình không đơn độc như mình nghĩ," cô thì thầm một mình, gấp điện thoại lại, cố gắng gạt bỏ phần nào nỗi lo âu đang đè nặng.

Cô đứng dậy, bước đến bên tủ kính, nhìn những món trang sức đang trưng bày dưới lớp kính sạch bóng — đôi nhẫn cưới của ông bà Văn Thịnh đã được trao tận tay từ tuần trước, chiếc lắc bạc chạm hoa sen sắp hoàn thiện, và cả sợi dây chuyền hình trái tim của bà Hoa bán rau đang chờ được sửa xong. Mỗi món đồ đều mang một câu chuyện, một niềm tin mà khách hàng đã gửi gắm nơi bàn tay cô. Cô tự nhủ, dù dư luận bên ngoài có ồn ào đến đâu, chừng nào còn những niềm tin nhỏ bé nhưng chân thật ấy, tiệm vàng của gia đình cô vẫn còn lý do để tồn tại.

Cô tự hỏi, liệu mình có đủ sức để vượt qua cả hai cơn bão cùng lúc — một bên là áp lực cạnh tranh thương mại tàn khốc, một bên là bóng ma quá khứ đang đe dọa hủy hoại danh dự gia đình — hay cuối cùng cô sẽ phải chứng kiến tiệm vàng ba đời của mình sụp đổ trước cả hai thế lực ấy. Nhưng ít nhất, đêm nay, cô quyết định sẽ không để nỗi sợ hãi ấy nuốt chửng lấy mình, mà sẽ tiếp tục đứng vững, từng ngày một, như cách ông nội cô đã từng đứng vững qua bao biến cố của cuộc đời.

Đã sao chép liên kết chương