Tiệm Vàng Góc Phố Cũ
9 phút đọc

Chương 5

Chương 5 — Tiệm Vàng Góc Phố Cũ

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Suốt mấy ngày sau đó, Vy dành mọi khoảng thời gian rảnh rỗi để lục lại kho đồ cũ phía sau tiệm — một căn phòng nhỏ chất đầy những thùng carton, tủ gỗ mọt, và bụi bặm của nhiều thập kỷ chưa từng được dọn dẹp triệt để. Cô làm việc này một mình, không muốn làm cha thêm lo lắng, dù trong lòng cô hiểu rằng ông cũng đang âm thầm theo dõi từng động thái của con gái qua ánh mắt dõi theo mỗi khi cô bước xuống kho.

Buổi tối thứ Năm, sau khi đóng cửa tiệm, Vy mang theo chiếc đèn pin và ngồi bệt xuống sàn kho, mở từng thùng carton một cách cẩn thận. Phần lớn là những dụng cụ cũ đã hỏng, khuôn đúc gãy, vài cuốn catalogue mẫu trang sức từ thập niên tám mươi đã ố vàng gần hết trang giấy. Nhưng ở đáy một chiếc rương gỗ nhỏ, được khóa bằng một ổ khóa đồng đã gỉ sét, cô tìm thấy thứ khiến tim mình đập nhanh hơn — một cuốn sổ tay bìa da đã sờn, khác hẳn những cuốn sổ ghi chép đơn hàng thông thường.

Cô cạy nhẹ ổ khóa gỉ bằng chiếc tua vít nhỏ, tay hơi run. Bên trong cuốn sổ là những trang giấy ố vàng, chữ viết tay của ông nội — nét chữ quen thuộc cô vẫn thấy trên những cuốn sổ đơn hàng khác — nhưng nội dung lại hoàn toàn khác biệt. Đây không phải sổ ghi chép kinh doanh, mà có vẻ như một cuốn nhật ký riêng tư, ghi lại những suy nghĩ, tâm sự của ông nội qua nhiều năm tháng.

Vy lật từng trang một cách thận trọng, sợ giấy mục nát vỡ vụn dưới tay mình. Phần lớn nội dung là những ghi chép rời rạc về công việc, về những đơn hàng đặc biệt, về những khó khăn thời kỳ đầu mở tiệm. Nhưng đến gần giữa cuốn sổ, cô dừng lại ở một trang có nét chữ viết vội hơn hẳn những trang khác, mực nhòe ở vài chỗ như thể người viết đã viết trong tâm trạng hoảng loạn.

"Đêm nay tôi không biết phải làm sao. Bà Tường mang bộ trang sức đến, van xin tôi giữ giúp, nói gia đình phải đi gấp trong đêm, không thể mang theo được vì sợ bị lộ. Tôi nhận lời vì tình nghĩa xóm giềng bao năm, nhưng không ngờ..."

Đoạn văn dừng lại đột ngột ở đó, phần còn lại của trang giấy bị xé mất, chỉ còn lại một mép giấy răng cưa lởm chởm như dấu vết của một hành động vội vã hoặc cố ý xóa bỏ. Vy lật sang trang tiếp theo, nhưng nội dung đã chuyển sang một chủ đề hoàn toàn khác — có vẻ như vài tháng sau đó, ông nội viết về việc mở rộng tiệm, không còn nhắc gì thêm đến "bà Tường" hay sự việc đêm hôm ấy.

Cô ngồi lặng người trong ánh đèn pin mờ nhạt, tim đập thình thịch. "Bà Tường" — cái tên này khiến cô liên tưởng ngay đến họ Uông mà cô từng nghe thoáng qua đâu đó, dù không chắc chắn. Cô cố nhớ lại, nhưng không tìm được liên hệ cụ thể nào trong trí nhớ của mình. Cô gấp cuốn sổ lại, ôm chặt vào ngực như thể đang giữ một bí mật quá lớn để một mình gánh vác.

Sáng hôm sau, Vy mang cuốn sổ lên cho cha xem, hy vọng ông có thể nhớ ra thêm điều gì. Ông Thịnh cầm cuốn sổ bằng bàn tay run run, mắt nheo lại sau cặp kính lão để đọc từng dòng chữ. Khi đọc đến đoạn về "bà Tường", khuôn mặt ông biến sắc, nhưng ông vẫn lắc đầu.

"Bố không nhớ ai tên Tường cả," ông nói, giọng có phần bối rối thật sự chứ không phải né tránh như trước. "Có lẽ đó là chuyện xảy ra trước khi bố sinh ra, hoặc lúc bố còn quá nhỏ để nhớ. Ông nội con chưa từng nhắc tên này với bố, dù chỉ một lần."

"Vậy sao trang giấy lại bị xé đi vậy bố?" Vy hỏi, lòng đầy nghi hoặc.

Ông Thịnh im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ nói được một câu: "Bố không biết, con à. Nhưng có lẽ đây chính là điều mà mấy người lạ gần đây đang tìm kiếm."

Cả ngày hôm đó, Vy làm việc trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, tâm trí cứ quẩn quanh câu chuyện dang dở trong cuốn nhật ký. Cô hoàn thành đôi nhẫn cưới của ông bà Văn Thịnh - Ngọc Hoa, đánh bóng lần cuối, khắc những nét chữ cuối cùng vào mặt trong nhẫn, nhưng tâm trí vẫn không thể nào tập trung trọn vẹn như mọi khi.

Thanh Trà nhận ra sự khác lạ nơi cô giáo của mình. "Chị Vy, hôm nay chị có vẻ không khỏe. Có chuyện gì vậy ạ?"

Vy định giấu, nhưng rồi lại quyết định kể sơ qua cho Thanh Trà nghe, vì dù sao cô bé cũng đã gắn bó với tiệm gần một năm, xứng đáng biết một phần sự thật. "Chị tìm thấy vài thứ cũ của ông nội chị, có vẻ liên quan đến một chuyện gì đó xảy ra rất lâu rồi, hồi năm 1979. Chị chưa hiểu rõ lắm, nhưng cảm giác không đơn giản."

"Chị có cần em giúp gì không?" Thanh Trà hỏi, ánh mắt đầy quan tâm.

"Cảm ơn em, nhưng chị nghĩ chị cần tự mình tìm hiểu trước đã," Vy đáp, mỉm cười gượng gạo.

Buổi chiều muộn, khi ánh nắng bắt đầu ngả sang màu cam trên mái ngói phố cổ, Vy đứng bên bàn thợ, tay cầm chiếc nhẫn cưới đã hoàn thiện của ông bà Văn Thịnh, ngắm nhìn ánh vàng lấp lánh phản chiếu qua khung cửa sổ. Dù lòng còn ngổn ngang những câu hỏi chưa có lời giải, cô vẫn cảm thấy một niềm an ủi nhỏ khi nhìn thành quả công việc của mình — bằng chứng rằng dù quá khứ có phức tạp đến đâu, những gì cô đang làm ở hiện tại vẫn mang lại giá trị thật sự cho những người xung quanh.

Cô cất cuốn nhật ký và mảnh giấy bí ẩn vào một ngăn tủ riêng, khóa cẩn thận, tự nhủ sẽ tiếp tục tìm hiểu khi có thời gian, nhưng trước mắt vẫn phải lo cho công việc kinh doanh đang gặp khó khăn vì sự cạnh tranh của Hào Kim.

Đúng lúc cô định dọn dẹp bàn thợ để chuẩn bị đóng cửa, chuông cửa tiệm bất ngờ vang lên, âm thanh trong trẻo quen thuộc báo hiệu có khách. Vy ngẩng đầu lên, thấy một người đàn ông trẻ, có lẽ chừng ngoài ba mươi tuổi, bước vào tiệm với dáng vẻ điềm đạm, ăn mặc gọn gàng theo kiểu công sở nhưng không quá cứng nhắc — áo sơ mi trắng xắn tay, quần âu tối màu, một chiếc cặp da đeo bên vai.

Anh đứng khựng lại một chút ở cửa, nhìn quanh không gian tiệm với ánh mắt tò mò xen lẫn một chút gì đó giống như hoài niệm, rồi mới bước đến gần quầy, đặt nhẹ một hộp gỗ nhỏ lên mặt kính.

"Chào chị, tôi nghe nói tiệm này chuyên phục chế trang sức cũ, đặc biệt là đồ có tuổi đời lâu năm," anh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, chút gì đó thận trọng như đang cân nhắc từng lời. "Tôi có một chiếc nhẫn của bà nội tôi, bà dặn phải tìm đúng người có tay nghề mới dám sửa, vì nó gắn nhiều kỷ niệm."

Vy mở hộp gỗ, bên trong là một chiếc nhẫn cưới cũ, kiểu dáng cổ điển, phần đá quý ở giữa đã lỏng, vài chi tiết chạm khắc xung quanh đã mòn gần hết. Cô cầm chiếc nhẫn lên, xoay dưới ánh đèn, cảm nhận được ngay đây là một món đồ có tuổi đời ít nhất bốn, năm chục năm, được chế tác bằng kỹ thuật thủ công tinh xảo của một thời đã xa.

"Chiếc nhẫn này đẹp lắm, phần chạm hoa văn quanh viền là kỹ thuật khá đặc biệt, không phải thợ nào cũng làm được," Vy nhận xét, ánh mắt sáng lên vẻ chuyên nghiệp thường thấy mỗi khi cô gặp một món đồ đáng để tâm huyết vào. "Anh có biết chiếc nhẫn này được làm ở đâu không?"

Người đàn ông khẽ mỉm cười, ánh mắt thoáng chút bồi hồi. "Bà nội tôi nói được làm ở chính con phố này, từ rất lâu rồi. Tôi tên Giang Việt Khôi. Bà nội tôi tên Kỷ Thị Đoan, năm nay đã tám mươi chín tuổi."

Cái tên ấy khiến Vy chợt sững lại, tim đập nhanh một nhịp. Kỷ Thị Đoan. Cô nhớ ngay đến dòng chữ viết tay mờ nhạt sau tấm ảnh cũ trong hộp thiếc: "Cùng Đoan, mùa xuân 1978, trước ngày khai trương." Cô nhìn người đàn ông trước mặt, cảm giác như một sợi dây vô hình vừa nối liền quá khứ và hiện tại chỉ trong tích tắc.

"Anh... anh nói bà anh tên Đoan, và bà từng sống ở khu phố này từ trước năm 1978?" Vy hỏi, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng đang dậy sóng.

Khôi hơi ngạc nhiên trước phản ứng của cô. "Đúng vậy, sao chị biết chính xác năm đó?"

"Tôi vừa tìm được một tấm ảnh cũ của ông nội tôi, có ghi tên một người bạn tên Đoan, chụp năm 1978, ngay trước cửa tiệm này," Vy giải thích, cố gắng không để lộ hết những lo lắng đang cuộn lên trong lòng. Cô chưa muốn kể hết mọi chuyện cho một người lạ mới gặp lần đầu, nhưng sự trùng hợp này quá lớn để bỏ qua.

Khôi trầm ngâm một lúc, ánh mắt nhìn xa xăm như đang cố lục lại ký ức. "Bà nội tôi vẫn hay kể chuyện thời trẻ sống quanh khu phố cổ này, có nhắc đến một người bạn làm nghề kim hoàn, nhưng bà kể không nhiều, chỉ nói vắn tắt rồi thôi. Có lẽ đúng là ông của chị. Nếu chị không phiền, để tôi hỏi lại bà nội cho rõ hơn, biết đâu bà còn nhớ được điều gì thú vị."

"Vâng, nếu được vậy thì tốt quá," Vy đáp, cố giữ giọng điềm tĩnh dù trong lòng đã rối bời với hàng loạt câu hỏi mới nảy sinh.

Trước khi ra về, Khôi còn dặn thêm rằng anh sẽ quay lại lấy nhẫn sau khi Vy hoàn thành, đồng thời để lại số điện thoại liên hệ. Nhìn bóng anh khuất dần sau góc phố, Vy đứng lặng một lúc lâu bên quầy, tay vẫn cầm chiếc nhẫn cũ của bà Đoan, lòng đầy những dự cảm rằng cô vừa gặp không chỉ một vị khách, mà có lẽ là một mảnh ghép quan trọng để giải mã bí ẩn đang bủa vây gia đình mình. Cô nhìn người đàn ông trước mặt, cảm giác như một sợi dây vô hình vừa nối liền quá khứ và hiện tại chỉ trong tích tắc, và cô biết, cuộc gặp gỡ tưởng chừng tình cờ này sẽ không hề đơn giản như một đơn hàng phục chế trang sức thông thường.

Đã sao chép liên kết chương