Chương 10
Chương 10 — Bản Giao Hưởng Nổi Loạn
Ba ngày sau khi danh sách vòng bán kết được công bố, Ngô Vĩnh Phong nhắn tin cho Linh, đề nghị gặp mặt tại một quán cà phê gần Nhạc viện Thành phố, nơi cả hai từng học chung năm xưa.
"Tôi nghĩ chúng ta nên nói chuyện, người lớn với người lớn," tin nhắn viết. "Không phải để cạnh tranh, mà để chia sẻ góc nhìn của một người từng đi trước cậu một bước trong hành trình này."
Linh do dự rất lâu trước khi đồng ý. Một phần trong cô muốn từ chối thẳng thừng, nhưng một phần khác lại tò mò muốn biết Phong thực sự nghĩ gì, đặc biệt sau tin nhắn đầy ẩn ý về chuyện tình cảm của cô tuần trước.
Quán cà phê nhỏ, yên tĩnh, nằm khuất trong một con hẻm gần Nhạc viện. Khi Linh đến, Phong đã ngồi sẵn ở bàn góc, trước mặt là một tách cà phê đen không đường, dáng vẻ điềm tĩnh, tự tin như mọi khi.
"Cảm ơn vì đã đến," Phong nói, ra hiệu cho cô ngồi xuống ghế đối diện.
"Cậu muốn nói chuyện gì?" Linh hỏi thẳng, không muốn phí thời gian vào những câu xã giao thừa thãi.
Phong nhấp một ngụm cà phê, rồi đặt tách xuống, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn hẳn. "Tôi nghe nói bản demo vòng loại của cậu được thầy Hoàng đánh giá rất cao. Kết hợp Sonata Beethoven với nhạc điện tử. Táo bạo đấy."
"Cậu gọi tôi ra chỉ để khen ngợi vậy thôi à?" Linh nhướn mày, không tin lời khen đó là hoàn toàn chân thành.
"Không hẳn," Phong thừa nhận, giọng chuyển sang nghiêm túc. "Tôi muốn cảnh báo cậu, thật lòng, trước khi cậu bước vào vòng bán kết."
"Cảnh báo gì?"
"Tôi đã tìm hiểu về hội đồng giám khảo năm nay," Phong nói, rút điện thoại ra, mở một danh sách tên tuổi. "Trong bảy giám khảo, có năm người là những nghệ sĩ, giáo sư nhạc viện theo trường phái cổ điển chính thống, từng công khai chỉ trích xu hướng 'lai tạp thể loại' trong các cuộc phỏng vấn báo chí. Đặc biệt, vị giám khảo đại diện Juilliard, giáo sư Laurent, được biết đến là người cực kỳ khắt khe với những gì ông gọi là 'sự pha loãng tính thuần khiết nghệ thuật'."
Linh im lặng, cảm thấy một cơn lo lắng dấy lên trong lòng, dù cô cố không để lộ ra mặt.
"Tôi không nói điều này để hạ thấp cậu," Phong tiếp tục, giọng có vẻ chân thành hơn Linh dự đoán. "Ngược lại, tôi tôn trọng sự sáng tạo của cậu. Nhưng suất học bổng Juilliard chỉ có một, và tôi không muốn thấy cậu đánh mất cơ hội chỉ vì một canh bạc mạo hiểm không cần thiết."
"Vậy cậu nghĩ tôi nên làm gì? Quay lại chơi Sonata nguyên bản như trước đây à?" Linh hỏi, giọng có chút châm biếm.
"Đó là lựa chọn an toàn," Phong gật đầu. "Cậu có kỹ thuật hoàn hảo, Linh à. Cậu không cần phải mạo hiểm với những thử nghiệm chưa được kiểm chứng. Hãy để tôi là người thử nghiệm mạo hiểm, còn cậu, hãy là người chiến thắng chắc chắn bằng chính sở trường của mình."
Linh nhìn cậu, chợt nhận ra một điều gì đó khó hiểu trong lời nói này. "Nếu cậu thực sự muốn tôi thắng chắc chắn, tại sao cậu lại quan tâm đến việc tôi có thắng hay không? Chúng ta là đối thủ cạnh tranh cùng một suất học bổng cơ mà."
Phong khựng lại một giây, rồi cười nhẹ, một nụ cười khó đọc. "Có lẽ vì tôi tôn trọng một đối thủ xứng tầm hơn là một chiến thắng dễ dàng nhờ đối thủ tự loại mình khỏi cuộc chơi vì một quyết định sai lầm."
Câu trả lời đó nghe có vẻ hợp lý, nhưng Linh vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn, một sự khó chịu mơ hồ mà cô chưa thể gọi tên.
"Cảm ơn vì lời khuyên," cô nói, giọng lấy lại vẻ cứng rắn thường ngày. "Nhưng tôi đã quyết định. Tôi sẽ giữ nguyên bản phối kết hợp này cho vòng bán kết."
"Ngay cả khi biết rõ rủi ro?" Phong hỏi, ánh mắt dò xét.
"Ngay cả khi biết rõ rủi ro," Linh khẳng định, giọng không chút do dự. "Tôi đã học được một điều quan trọng gần đây, Vĩnh Phong à. Chơi an toàn không đồng nghĩa với chơi đúng. Đôi khi, con đường an toàn nhất lại chính là con đường khiến người ta hối tiếc nhiều nhất về sau."
Phong im lặng, nhìn cô với ánh mắt phức tạp, pha trộn giữa sự ngạc nhiên và một chút gì đó giống như thất vọng. "Cậu đã thay đổi nhiều, Phương Linh. Cậu không còn là cô bé luôn tuân theo quy tắc mà tôi từng biết mười năm trước."
"Có lẽ đó là điều tốt," Linh đáp, đứng dậy chuẩn bị rời đi. "Cảm ơn vì cà phê, Vĩnh Phong. Nhưng tôi phải về chuẩn bị cho buổi tập tối nay."
***
Trên đường về, Linh không thể ngừng suy nghĩ về cuộc trò chuyện vừa rồi. Có điều gì đó trong thái độ của Phong khiến cô cảm thấy bất an, một linh cảm mơ hồ rằng lời "cảnh báo chân thành" đó không đơn thuần chỉ là sự quan tâm của một người bạn cũ.
Khi cô kể lại toàn bộ cuộc trò chuyện cho Minh nghe tối đó trong phòng kho số 4, cậu chăm chú lắng nghe, thi thoảng nhíu mày ở những chi tiết quan trọng.
"Hắn nghiên cứu kỹ hội đồng giám khảo đến vậy," Minh nhận xét, giọng trầm ngâm, "chứng tỏ hắn coi suất học bổng này quan trọng đến mức tính toán từng nước cờ. Một người tính toán kỹ như vậy hiếm khi hành động chỉ vì lòng tốt đơn thuần."
"Cậu nghĩ hắn có ý đồ gì khác à?" Linh hỏi, cảm thấy sự lo lắng của mình được xác nhận.
"Tôi không chắc," Minh lắc đầu. "Nhưng tôi nghĩ chúng ta nên cẩn thận hơn với hắn. Đặc biệt là sau vụ tin nhắn về chuyện tình cảm của cậu tuần trước. Một người chỉ tập trung vào âm nhạc thuần túy sẽ không dành nhiều thời gian như vậy để soi mói đời tư đối thủ."
Linh gật đầu, đồng tình với nhận định của cậu. "Vậy chúng ta phải làm gì?"
"Tiếp tục làm những gì chúng ta đang làm," Minh nói, giọng kiên định. "Hoàn thiện bản phối, luyện tập trình diễn trực tiếp thật tốt. Nếu hắn thực sự có ý đồ xấu, cách tốt nhất để đối phó là làm cho bản thân mình mạnh mẽ đến mức không ai có thể lung lay được, dù bằng lời cảnh báo hay bất cứ thủ đoạn nào khác."
"Đồng ý," Linh gật đầu, cảm thấy an tâm hơn trước sự vững vàng của cậu.
Minh mở laptop, chuyển sang phần luyện tập trình diễn trực tiếp mà họ đã bắt đầu từ vài ngày trước. "Nào, thử lại đoạn cao trào một lần nữa. Lần này, tôi sẽ mô phỏng đúng điều kiện sân khấu thật, kể cả tiếng ồn nền của khán giả."
Cậu bật một đoạn âm thanh nền mô phỏng tiếng vỗ tay, tiếng xì xào của đám đông, để Linh làm quen với việc giữ tập trung ngay cả khi có sự xao nhãng xung quanh.
Linh nhắm mắt, hít một hơi sâu, rồi bắt đầu kéo đàn. Lần này, dù tiếng ồn giả lập vang lên bên tai, cô vẫn giữ được nhịp điệu ổn định, để cảm xúc dẫn dắt tay mình đúng như những gì cô đã học được suốt hơn một tháng qua.
Khi bản nhạc kết thúc, Minh vỗ tay nhẹ, ánh mắt đầy tự hào. "Tốt hơn nhiều so với tuần trước. Cậu đang tiến bộ với tốc độ đáng kinh ngạc."
"Nhờ có huấn luyện viên giỏi," Linh đáp, khóe môi cong lên thành nụ cười nhẹ.
"Đúng vậy," Minh gật đầu, không giấu vẻ tự mãn, khiến Linh bật cười thành tiếng, một âm thanh hiếm hoi mà chỉ có Minh mới có thể khơi gợi được từ cô trong suốt những tuần căng thẳng vừa qua.
Nhưng đằng sau những giây phút vui vẻ hiếm hoi đó, cả hai đều không thể hoàn toàn gạt bỏ cảm giác bất an mơ hồ về Ngô Vĩnh Phong, về những gì hắn thực sự đang toan tính phía sau lớp vỏ bọc "lời khuyên chân thành" mà hắn vừa đưa ra. Một cơn bão vẫn đang âm thầm tích tụ, chỉ chờ đúng thời điểm để ập đến, và không ai trong hai người biết chắc nó sẽ đến từ hướng nào trước.
***
Buổi tối hôm sau, khi tan buổi tập, Minh tiễn Linh ra tận cổng trường, một điều cậu chưa từng làm trước đây, vì thường cả hai vẫn cẩn thận tách nhau ra ở khu vực khuất tầm nhìn trước. Nhưng lần này, có lẽ vì câu chuyện về Vĩnh Phong vẫn còn lởn vởn trong đầu, cậu muốn chắc chắn cô về nhà an toàn.
"Cậu không cần phải lo lắng thái quá vậy đâu," Linh nói, khi nhận ra ánh mắt cậu cứ dõi theo mọi bóng người qua lại trên phố. "Vĩnh Phong không phải loại người sẽ làm gì nguy hiểm."
"Tôi không lo về sự an toàn thể chất của cậu," Minh đáp, giọng nghiêm túc. "Tôi lo về việc hắn có thể dùng những đòn tâm lý để khiến cậu tự nghi ngờ chính mình, ngay trước thềm vòng bán kết quan trọng nhất. Đó mới là thứ nguy hiểm thật sự."
Linh im lặng, nhận ra sự quan tâm sâu sắc ẩn sau lời nói tưởng như đơn giản đó. "Cảm ơn vì đã để ý đến điều đó."
"Đó là công việc của producer mà," Minh nhún vai, cố gắng pha trò để giảm bớt sự nghiêm trọng của không khí. "Bảo vệ tinh thần của nghệ sĩ chính cũng quan trọng không kém việc chỉnh sửa âm thanh."
Linh bật cười, cảm thấy nỗi lo lắng trong lòng vơi bớt phần nào. Họ đứng đó một lúc dưới ánh đèn đường vàng vọt, không ai vội vã rời đi, như thể cả hai đều muốn kéo dài thêm khoảnh khắc yên bình hiếm hoi này trước khi phải đối mặt với những thử thách còn ở phía trước.
"Vòng bán kết còn hai tuần nữa," Linh nói, phá vỡ sự im lặng. "Tôi nghĩ chúng ta nên tăng thêm một buổi luyện tập vào chiều Chủ nhật."
"Được," Minh gật đầu ngay không chút do dự. "Bất cứ điều gì cần thiết để cậu tự tin bước lên sân khấu đó."
"Cả hai chúng ta," Linh sửa lại, ánh mắt nhìn thẳng vào cậu. "Cậu cũng sẽ có mặt ở đó, dù đứng sau cánh gà, đúng không?"
Minh khựng lại một chút trước câu hỏi đó, rồi gật đầu chậm rãi. "Ừ. Tôi sẽ ở đó. Dù có chuyện gì xảy ra."
Lời hứa đó, tưởng như đơn giản, lại mang một sức nặng mà cả hai chưa hoàn toàn ý thức được vào lúc này, một sức nặng sẽ sớm bị thử thách bởi những biến cố còn đang chờ đợi ở những chương tiếp theo của câu chuyện họ đang cùng viết.