Bản Giao Hưởng Nổi Loạn
9 phút đọc

Chương 8

Chương 8 — Bản Giao Hưởng Nổi Loạn

Cập nhật 09/09/2026 9 phút đọc

Tối thứ Sáu, khi Linh đến phòng kho số 4 đúng giờ như mọi khi, cô phát hiện cánh cửa đã mở sẵn một khe nhỏ, và bên trong vang lên tiếng nói chuyện của hai người đàn ông, một là giọng Minh, còn giọng kia hoàn toàn xa lạ.

Cô khựng lại ngoài cửa, không dám bước vào ngay, chỉ đứng nép sát tường, lắng nghe.

"Lâu quá không gặp, Z," giọng người lạ vang lên, mang theo chút gì đó vừa thân mật vừa cợt nhả. "Hay tôi nên gọi mày là Nhật Minh nhỉ, học sinh đội sổ trường Royal High danh giá?"

"Kiên," giọng Minh đáp lại, căng thẳng rõ rệt. "Mày tìm ra tao bằng cách nào?"

"Đâu khó gì," người tên Kiên cười khẩy. "Mày nghĩ mày có thể biến mất khỏi Neon Tide một cách êm thấm vậy à? Tao theo dõi từng bản nhạc mày ra mắt dưới cái tên Z suốt tám tháng qua. Phong cách phối âm, cách mày dùng synth ở đoạn break, không ai qua mặt được tao đâu, thằng nhóc. Tao là người dạy mày những thứ cơ bản đầu tiên, nhớ không?"

Linh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Cô đứng im, không dám thở mạnh, tiếp tục lắng nghe.

"Mày muốn gì?" Minh hỏi, giọng lạnh hẳn đi, khác hẳn sự ấm áp cô vẫn thường nghe thấy khi cậu nói chuyện với cô mỗi tối.

"Đơn giản thôi," Kiên đáp, giọng chuyển sang nghiêm túc hơn. "Neon Tide đang cần một người viết nhạc chính thức trở lại. Từ ngày mày bỏ đi, cả nhóm không còn tạo ra được bản hit nào nữa. Anh Vũ, thằng Đạt, cả bọn đều nhớ mày. Bọn tao có một show lớn tháng sau, một câu lạc bộ underground mới mở mời hẳn Neon Tide làm khách mời chính. Đây là cơ hội để mày quay lại đúng vị trí của mình, không cần giấu giếm dưới cái tên Z mờ mịt nữa."

"Tao đã nói rồi," Minh đáp, giọng cương quyết. "Tao không quay lại Neon Tide."

"Vì sao?" Kiên gặng hỏi, giọng bắt đầu có chút bực dọc. "Vì bố mày à? Vì mày sợ ông ấy phát hiện à? Ngày xưa mày đâu có nhát gan như vậy."

"Không liên quan đến chuyện đó," Minh cắt ngang, giọng gay gắt hơn. "Có những chuyện mày không hiểu."

"Vậy giải thích cho tao nghe đi," Kiên nói, giọng giờ đã lộ rõ sự cay cú. "Tao tưởng chúng ta là anh em. Mày rời đi không một lời từ biệt, để cả nhóm phải tự xoay xở, còn mày thì lặng lẽ nổi tiếng một mình dưới cái tên khác. Mày biết cảm giác đó thế nào không, Minh?"

Một khoảng lặng dài trôi qua trước khi Minh đáp, giọng đã dịu lại một chút, mang theo sự mệt mỏi. "Tao xin lỗi vì cách tao rời đi. Nhưng tao không thể quay lại. Không phải bây giờ."

"Được thôi," Kiên nói, giọng lạnh hẳn. "Nhưng tao nói cho mày biết, thằng nhóc. Tao không dễ dàng bỏ cuộc đâu. Và nếu mày cứ tiếp tục lảng tránh tao như thế này, biết đâu một ngày nào đó, cái tên thật đằng sau 'Z' sẽ tự nhiên xuất hiện ở một nơi mày không ngờ tới."

Câu nói đó khiến Linh rùng mình. Đó không hẳn là một lời đe dọa trực tiếp, nhưng ẩn ý trong đó rõ ràng đến mức không thể nhầm lẫn.

Tiếng bước chân vang lên, tiến về phía cửa. Linh vội lùi lại, nép vào góc tối cuối hành lang đúng lúc một thanh niên cao gầy, tóc nhuộm màu bạc, mặc áo khoác da, bước ra khỏi phòng kho, đi ngang qua mà không nhận ra cô đang đứng đó.

Khi bóng dáng Kiên khuất hẳn sau góc hành lang, Linh mới dám bước vào phòng.

***

Minh ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm đầu, không nhận ra Linh đã đứng ở cửa từ lúc nào.

"Cậu ổn chứ?" Linh hỏi khẽ, bước lại gần.

Minh giật mình ngẩng lên, thấy cô, cậu vội vàng lấy lại vẻ bình thản, nhưng không kịp che giấu hết nỗi lo âu trong mắt. "Cậu nghe được bao nhiêu rồi?"

"Đủ để hiểu là có người đang đe dọa lộ danh tính của cậu," Linh đáp thẳng, không vòng vo. "Đó là ai vậy?"

Minh thở dài, biết không thể giấu cô thêm được nữa. "Đỗ Xuân Kiên. Bạn cũ, cũng là đồng sáng lập nhóm Neon Tide cùng tôi, hồi tôi mới mười lăm tuổi. Chúng tôi làm nhạc cùng nhau suốt hai năm, biểu diễn ở vài câu lạc bộ underground nhỏ. Rồi tôi quyết định rút lui, tách ra làm solo dưới tên Z, không báo trước cho ai trong nhóm."

"Tại sao cậu rời đi đột ngột như vậy?" Linh hỏi, ngồi xuống ghế đối diện cậu.

Minh im lặng một lúc lâu, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang cân nhắc có nên kể hết sự thật hay không. "Vì Neon Tide bắt đầu dính vào những thứ tôi không muốn dính líu. Anh Vũ, người đứng đầu nhóm, bắt đầu nhận những show diễn ở những câu lạc bộ không kiểm tra độ tuổi nghiêm ngặt, có rượu, có những thứ không nên xuất hiện ở nơi có học sinh vị thành niên như chúng tôi. Có một lần, suýt nữa cảnh sát ập vào kiểm tra, cả nhóm phải trốn qua cửa sau. Sau lần đó, tôi biết mình phải rời đi, trước khi mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát."

"Cậu có báo cho ai biết chuyện đó không? Về lý do thật sự?"

"Không." Minh lắc đầu. "Kiên và mấy người khác không nghĩ đó là vấn đề nghiêm trọng. Với họ, đó chỉ là cách để có show diễn lớn hơn, tiền cát-xê nhiều hơn. Tôi không muốn cãi nhau, chỉ lặng lẽ rút lui, để họ tự nghĩ tôi phản bội, còn hơn phải giải thích dài dòng mà chưa chắc họ đã tin."

Linh im lặng, cảm nhận rõ sức nặng của quyết định đó lên vai Minh suốt gần một năm qua. Cậu đã một mình gánh chịu tiếng xấu "kẻ phản bội" chỉ để bảo vệ bản thân khỏi những rủi ro mà cậu không muốn nhóm bạn cũ dính vào.

"Cậu nghĩ Kiên sẽ thực sự làm gì?" cô hỏi, giọng lo lắng. "Anh ta có biết chính xác cậu học ở trường nào, tên thật là gì không?"

"Có," Minh gật đầu, giọng nặng nề. "Anh ta biết hết. Chúng tôi từng là bạn thân trước khi là đồng nghiệp. Nhưng tôi không nghĩ anh ta thực sự muốn hại tôi. Tôi nghĩ, anh ta chỉ đang tổn thương vì cảm giác bị bỏ rơi, và dùng lời đe dọa như một cách để ép tôi quay lại."

"Nhưng nếu cậu không quay lại thì sao?" Linh hỏi, giọng càng lúc càng lo lắng hơn. "Nếu anh ta thực sự tức giận đến mức tiết lộ mọi thứ?"

Minh không trả lời ngay, chỉ nhìn xuống bàn tay mình, ngón tay siết chặt lại. "Tôi không biết," cuối cùng cậu nói, giọng trầm xuống. "Nhưng tôi biết một điều: tôi sẽ không quay lại Neon Tide chỉ vì sợ bị đe dọa. Nếu tôi làm vậy, mọi thứ tôi đã cố gắng xây dựng suốt tám tháng qua với cái tên Z, và cả những gì chúng ta đang xây dựng cùng nhau lúc này, sẽ chẳng còn ý nghĩa gì cả."

Linh nhìn cậu, trong lòng dấy lên một sự lo lắng mới, nhưng cũng có một niềm tin âm thầm vào sự kiên định của cậu.

"Chúng ta sẽ nghĩ cách," cô nói, giọng quyết đoán trở lại. "Nhưng bây giờ, đừng để chuyện này ảnh hưởng đến bản demo. Chúng ta chỉ còn vài ngày trước hạn nộp."

Minh gật đầu, cố gắng gạt bỏ nỗi lo âu sang một bên, mở lại phần mềm sản xuất nhạc trên laptop. Nhưng cả hai đều biết, cuộc gặp gỡ tối nay đã gieo xuống một hạt mầm bất an mà không ai trong số họ có thể lường trước được nó sẽ lớn lên thành điều gì.

Đêm đó, khi Linh về đến nhà, cô nằm trên giường rất lâu, nghĩ về giọng nói lạnh lùng của Kiên vọng qua cánh cửa phòng kho, về câu nói đầy ẩn ý của anh ta, và về gương mặt lo âu hiếm hoi của Minh khi đối diện với quá khứ mà cậu đã cố chôn giấu. Cô biết, dù không muốn thừa nhận, rằng bóng tối từ quá khứ của Minh giờ đây cũng đã trở thành một phần của câu chuyện chung mà cả hai đang cùng viết tiếp.

***

Sáng hôm sau, Minh đến lớp với vẻ mặt phờ phạc hơn thường ngày, đôi mắt thâm quầng như thể cả đêm không ngủ được. Cậu không gục xuống bàn ngủ như mọi khi, chỉ ngồi lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, tay xoay xoay cây bút không viết một chữ nào lên vở.

Bảo Châu, ngồi bàn trên chếch chéo, liếc nhìn cậu vài lần rồi quay sang thì thầm với Linh lúc cô giáo tạm ra ngoài. "Cậu bạn giả vờ hẹn hò với cậu trông không ổn chút nào. Có chuyện gì xảy ra à?"

"Chỉ là mệt thôi," Linh đáp, cố giữ giọng bình thản, dù trong lòng vẫn còn nặng trĩu chuyện tối qua.

"Linh này," Bảo Châu hạ giọng, ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy. "Tôi biết chuyện hẹn hò giữa hai người có gì đó không đúng lắm. Cậu không cần phải diễn với tôi. Nhưng nếu cậu đang gặp rắc rối thật sự, dù là chuyện gì, tôi vẫn ở đây."

Linh nhìn bạn thân, lòng dâng lên cảm giác áy náy vì phải giữ kín quá nhiều điều với người đã luôn tin tưởng và ủng hộ mình vô điều kiện. "Cảm ơn Châu. Thật sự, bây giờ tôi chưa thể nói hết được. Nhưng tôi hứa, khi mọi chuyện ổn hơn, cậu sẽ là người đầu tiên tôi kể."

Bảo Châu gật đầu, không ép buộc thêm, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai bạn. "Được. Tôi tin cậu."

Giờ ra chơi, Linh tranh thủ nhắn tin hỏi thăm Minh, nhưng cậu chỉ đáp lại vỏn vẹn hai chữ: "Tôi ổn." Cô biết đó không phải là sự thật, nhưng cũng hiểu rằng có những gánh nặng một người phải tự mình mang vác trước, trước khi có thể san sẻ cùng ai khác.

Chiều tan học, khi cả hai gặp lại nhau ở phòng kho số 4, Linh mang theo một hộp bánh ngọt nhỏ mua ở tiệm gần nhà, đặt lên bàn trước mặt Minh mà không nói gì.

"Cái này để làm gì?" Minh hỏi, có chút bất ngờ.

"Để cậu ăn gì đó," Linh đáp, giọng ngượng ngùng hơn cô tưởng. "Cậu trông như cả ngày chưa ăn gì."

Minh nhìn hộp bánh, rồi nhìn cô, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thành. "Cảm ơn, lớp trưởng."

"Đừng lo lắng quá về chuyện Kiên," Linh nói, ngồi xuống cạnh cậu. "Chúng ta sẽ tìm cách. Nhưng trước mắt, hãy tập trung hoàn thành bản demo đã. Đó là thứ duy nhất lúc này chúng ta có thể kiểm soát được."

Minh gật đầu, mở lại phần mềm sản xuất nhạc, nhưng lần này, khi ngón tay cậu lướt trên bàn phím MIDI, có một sự quyết tâm mới mẻ, như thể cậu đang cố chứng minh cho chính mình rằng, dù quá khứ có tìm đến gõ cửa, cậu vẫn có thể bước tiếp về phía trước.

Đã sao chép liên kết chương