Chương 22
Chương 22 — Bản Giao Hưởng Nổi Loạn
Giáo sư Trần Quang Vũ không phải người hành động hấp tấp. Suốt cả tuần sau khi nghe tin đồn từ đồng nghiệp, ông âm thầm điều tra, không nói một lời nào với Minh, chỉ lặng lẽ quan sát và thu thập bằng chứng theo đúng phong cách thận trọng, tỉ mỉ của một người từng đứng đầu khoa Tim mạch suốt nhiều năm.
Ông tìm cách xem qua điện thoại của con trai vào một buổi tối Minh vô tình để quên trên bàn ăn khi vào nhà tắm. Dù màn hình có mật khẩu, ông vẫn kịp thấy dòng thông báo hiện lên từ một ứng dụng email: "WaveSound Records: Chờ phản hồi của bạn về hợp đồng độc quyền."
Ông cũng lặng lẽ tìm xem đoạn video cũ của Neon Tide đang lan truyền trên mạng, phóng to từng khung hình để xác nhận khuôn mặt trong đó chính là con trai mình, dù đã qua chỉnh sửa gương mặt bằng những bộ lọc thời trang của giới trẻ.
Và cuối cùng, tối thứ Bảy, khi cả gia đình quây quần bên bàn ăn tối, ông đặt xuống bàn một chiếc máy tính bảng, màn hình mở sẵn kênh nhạc chính thức của "Z" với hàng triệu lượt nghe.
"Con giải thích cho bố nghe được không," ông nói, giọng lạnh như băng, "tại sao con lại xuất hiện trong đoạn video này, đứng cạnh dàn thiết bị âm nhạc điện tử, hai năm trước? Và tại sao gần đây, con lại nhận được thư mời hợp đồng từ một hãng thu âm, gửi cho một cái tên gọi là Z?"
Cả bàn ăn chìm trong im lặng chết chóc. Bà Đoàn Ngọc Diễm, mẹ Minh, tái mặt, đưa mắt nhìn con trai đầy lo lắng.
Minh đặt đũa xuống, hít một hơi thật sâu. Cậu đã chuẩn bị tinh thần cho khoảnh khắc này từ lâu, nhưng không ngờ nó lại ập đến đột ngột và tàn khốc đến vậy, không có cơ hội để cậu chủ động lựa chọn thời điểm và cách thức thích hợp.
"Vâng, thưa bố," Minh nói, giọng run nhưng kiên định. "Con chính là Z."
Một khoảng lặng dài trôi qua, nặng nề đến mức có thể nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường tích tắc từng giây.
"Con..." giáo sư Vũ nghiến răng, cơn giận dữ hiện rõ trên từng đường nét khuôn mặt. "Con đã lừa dối bố mẹ bao lâu rồi? Hai năm? Ba năm? Trong khi bố mẹ tin rằng con chỉ đang lười biếng, chểnh mảng học hành, thì thực chất con đang bí mật xây dựng một sự nghiệp âm nhạc sau lưng cả gia đình?"
"Con xin lỗi vì đã giấu bố mẹ," Minh nói, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh dù trong lòng đang bão tố. "Nhưng con không có lựa chọn nào khác. Mỗi lần con thử nói về đam mê âm nhạc, bố luôn gạt đi ngay lập tức, coi đó là thứ vô giá trị."
"Vì nó đúng là vô giá trị so với sự nghiệp y khoa mà cả dòng họ đã dày công xây dựng bốn đời!" giáo sư Vũ đập tay xuống bàn, giọng gầm lên. "Con biết ông nội con đã phải làm việc cực khổ như thế nào để trở thành bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất tỉnh không? Con biết bố đã hy sinh bao nhiêu năm tháng tuổi trẻ để đạt được vị trí trưởng khoa như hiện tại không? Tất cả những hy sinh đó, để cầu mong con nối tiếp truyền thống, chứ không phải để con biến thành một DJ hộp đêm giấu mặt!"
"Đó không phải DJ hộp đêm tầm thường, thưa bố," Minh phản bác, giọng bắt đầu run lên vì xúc động lẫn tức giận bị dồn nén từ lâu. "Con là một nhà sản xuất âm nhạc, được hàng triệu người trên khắp cả nước lắng nghe, ngưỡng mộ tài năng của con. Con đã tạo dựng được điều đó hoàn toàn bằng chính nỗ lực của mình, không nhờ vào danh tiếng gia đình, không nhờ vào bất kỳ đặc quyền nào."
"Điều đó không quan trọng!" giáo sư Vũ đứng bật dậy, giọng đầy uy quyền và tức giận. "Âm nhạc không phải là một con đường ổn định, bền vững. Con sẽ sống ra sao mười năm, hai mươi năm nữa, khi trào lưu qua đi, khi không còn ai nhớ đến cái tên Z nữa? Ngành Y mới là thứ mang lại giá trị thực sự, cứu người, được xã hội tôn trọng suốt đời."
"Vậy giá trị của con, theo bố, chỉ được đo bằng sự ổn định và danh tiếng xã hội thôi sao?" Minh hỏi, giọng nghẹn lại vì tổn thương. "Bố chưa từng một lần hỏi con thực sự muốn gì, thực sự hạnh phúc với điều gì. Bố chỉ áp đặt con phải trở thành phiên bản mà bố mong muốn."
"Vì bố là bố của con!" giáo sư Vũ gằn giọng. "Bố có trách nhiệm định hướng tương lai đúng đắn cho con, ngay cả khi con còn quá trẻ để hiểu được điều gì thực sự tốt cho mình."
Bà Ngọc Diễm cuối cùng cũng lên tiếng, giọng run rẩy nhưng cố gắng xoa dịu tình hình. "Anh Vũ à, có lẽ chúng ta nên bình tĩnh lại, ngồi xuống nói chuyện..."
"Em đừng can thiệp," giáo sư Vũ ngắt lời vợ, giọng vẫn còn đầy giận dữ, rồi quay sang nhìn con trai, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ. "Được. Bố sẽ cho con một tối hậu thư cuối cùng, Nhật Minh. Con chọn một trong hai con đường: từ bỏ hoàn toàn cái danh tính Z này, từ chối hợp đồng với hãng thu âm đó, tập trung toàn lực vào việc học để thi vào trường Y như kế hoạch của gia đình. Hoặc, nếu con vẫn khăng khăng theo đuổi con đường âm nhạc này, con sẽ phải tự lo liệu mọi thứ từ bây giờ, không còn được hưởng bất kỳ sự hỗ trợ tài chính nào từ gia đình, kể cả học phí, kể cả chi phí du học sau này nếu con có ý định đó."
"Bố!" Minh kêu lên, không tin nổi vào những gì mình vừa nghe.
"Bố đã quyết định," giáo sư Vũ nói, giọng không hề lay chuyển. "Con có một tuần để suy nghĩ và trả lời bố."
Ông đứng dậy, rời khỏi bàn ăn, bước lên phòng làm việc riêng, đóng sầm cửa lại, để lại Minh ngồi đó, sững sờ, cùng với bà Ngọc Diễm đang cố kìm nén nước mắt bên cạnh.
"Mẹ xin lỗi," bà Ngọc Diễm thì thầm, nắm lấy tay con trai. "Mẹ đã không đủ can đảm để đứng về phía con sớm hơn."
Minh nhìn mẹ, cảm nhận rõ sự bất lực và tổn thương trong ánh mắt bà. "Con không trách mẹ. Con hiểu mẹ cũng có những nỗi sợ của riêng mình."
"Con định làm gì?" bà hỏi, giọng đầy lo lắng.
Minh im lặng một lúc lâu, nhìn xuống đôi bàn tay mình, những bàn tay đã tạo ra hàng trăm bản nhạc, đã học cách dẫn dắt cây vĩ cầm của Linh bằng nhịp tim chân thật thay vì kỹ thuật khô cứng. "Con không biết, mẹ à. Nhưng con biết một điều: con không thể từ bỏ âm nhạc, ngay cả khi cái giá phải trả là mất đi sự hỗ trợ của gia đình."
Đêm đó, Minh rời khỏi nhà, đi bộ lang thang qua nhiều con phố không có đích đến cụ thể, đầu óc quay cuồng với tối hậu thư vừa nhận được. Cuối cùng, đôi chân cậu đưa cậu đến trước cổng trường Royal High, nơi khu nhà kho số 4 vẫn lặng lẽ nằm đó, chứng kiến toàn bộ hành trình cậu đã đi qua suốt hơn hai tháng vừa rồi.
Cậu đứng đó rất lâu dưới ánh đèn đường vàng vọt, tự hỏi liệu mình có đủ can đảm để đối mặt với một tương lai hoàn toàn không chắc chắn, không có sự bảo bọc của gia đình, chỉ để giữ lấy phần con người thật sự của chính mình.
Cậu rút điện thoại, định nhắn tin cho Linh, nhưng rồi lại thôi, không muốn cô phải lo lắng thêm vào đêm khuya thế này. Nhưng như thể có một sợi dây liên kết vô hình giữa hai người, điện thoại cậu rung lên ngay sau đó, hiện lên tên Linh gọi đến.
"Cậu ổn không?" giọng Linh vang lên đầy lo lắng ngay khi cậu bắt máy. "Tôi có linh cảm không lành cả buổi tối nay, không thể ngủ được."
Minh im lặng một lúc, rồi giọng cậu nghẹn lại. "Bố tôi biết hết rồi, Linh à. Ông đã cho tôi tối hậu thư. Từ bỏ âm nhạc hoàn toàn, hoặc mất hết sự hỗ trợ từ gia đình."
Một khoảng lặng dài vang lên từ đầu dây bên kia trước khi Linh đáp, giọng run run. "Cậu đang ở đâu? Tôi đến ngay."
"Không cần đâu, khuya rồi," Minh nói, dù trong lòng thực sự mong cô có mặt lúc này.
"Tôi đến ngay," Linh nhắc lại, giọng dứt khoát không chấp nhận phản đối, rồi cúp máy trước khi cậu kịp ngăn cản thêm.
Mười lăm phút sau, Linh xuất hiện trước cổng trường, thở hổn hển vì vừa đạp xe vội vã trong đêm tối, tóc tai hơi rối bời nhưng ánh mắt tràn đầy quan tâm chân thành. Cô không nói gì, chỉ bước đến, ôm chầm lấy Minh giữa con phố vắng người.
"Cậu không phải một mình," cô thì thầm bên tai cậu. "Dù bố cậu có nói gì, làm gì, tôi vẫn ở đây."
Minh siết chặt vòng tay ôm cô, cảm nhận được một chút bình yên hiếm hoi giữa cơn bão đang vây quanh cuộc đời mình. "Cảm ơn cậu đã đến."
Họ ngồi xuống bậc thềm trước cổng trường đã khóa, dưới ánh đèn đường mờ nhạt, không nói gì thêm trong một lúc lâu, chỉ đơn giản là hiện diện bên nhau, chia sẻ gánh nặng mà không cần phải diễn đạt thành lời. Linh biết, quyết định thực sự Minh phải đưa ra vẫn còn ở phía trước, nhưng ít nhất, ngay lúc này, cô muốn cậu biết rằng cậu không phải đối mặt với nó một mình.
"Một tuần," Minh cuối cùng lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. "Bố cho tôi một tuần để suy nghĩ và trả lời. Sau đó, tôi phải chọn, dứt khoát, không còn đường lùi."
"Cậu nghiêng về phía nào?" Linh hỏi khẽ, dù trong lòng đã lờ mờ đoán được câu trả lời.
Minh nhìn lên bầu trời đêm lấp lánh vài vì sao hiếm hoi còn sót lại giữa ánh đèn thành phố, im lặng hồi lâu trước khi đáp. "Tôi không biết liệu mình có quyền ích kỷ giữ lấy đam mê của bản thân, khi cái giá phải trả có thể là cả tương lai học vấn, cả mối quan hệ với bố mẹ. Nhưng tôi cũng không biết liệu mình có thể sống trọn vẹn nếu từ bỏ phần con người thật sự nhất của mình."
"Bất kể cậu chọn con đường nào," Linh nói, siết chặt tay cậu, "tôi sẽ ủng hộ cậu. Nhưng tôi mong cậu chọn vì chính cậu, không phải vì tôi, không phải vì cuộc thi, không phải vì bất kỳ ai khác."
Minh quay sang nhìn cô, ánh mắt tràn đầy một cảm xúc phức tạp giữa tình yêu, nỗi sợ hãi, và cả một tia hy vọng mong manh. "Cảm ơn cậu, vì luôn nhắc tôi nhớ rằng đây là cuộc đời của chính tôi."
Họ ngồi bên nhau đến gần nửa đêm, trước khi Linh nhất quyết giục cậu về nhà nghỉ ngơi, hứa sẽ luôn sẵn sàng lắng nghe bất cứ khi nào cậu cần, trong suốt một tuần cân nhắc đầy khó khăn còn ở phía trước.