Chương 24
Chương 24 — Bản Giao Hưởng Nổi Loạn
Ba ngày sau cuộc chia tay đau đớn trong phòng kho số 4, Linh vẫn cố gắng duy trì vẻ ngoài bình thường ở trường, nhưng ai tinh ý cũng có thể nhận ra sự khác lạ: đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ, nụ cười gượng gạo mỗi khi ai đó bắt chuyện, và đặc biệt, cây vĩ cầm nằm im lìm trong hộp suốt mấy ngày liền, không được mang đến trường như thường lệ.
"Cậu không thể cứ như thế này mãi được," Bảo Châu nói, kéo Linh ngồi xuống băng ghế đá sau giờ học, giọng đầy lo lắng. "Còn chưa đầy hai tuần nữa là vòng chung kết. Cậu định bỏ cuộc thật sao?"
"Tôi không biết mình còn sức để tiếp tục nữa," Linh đáp, giọng trống rỗng. "Mọi thứ trong bản phối đó đều gắn liền với Minh. Mỗi lần tôi định mở laptop ra luyện tập, tôi lại nhớ đến cách cậu ấy dạy tôi để cảm xúc dẫn dắt, nhớ đến nụ cười của cậu ấy khi nghe tôi chơi đúng ý muốn... Tôi không biết làm sao để tách bạch âm nhạc đó ra khỏi con người cậu ấy."
"Linh," Bảo Châu nắm chặt tay bạn, giọng nghiêm túc. "Tôi hiểu cậu đang đau khổ. Nhưng cậu đã nói với tôi, bản phối đó không chỉ là câu chuyện của cậu và Minh, mà còn là câu chuyện của mẹ cậu, của những giấc mơ dang dở được nối lại. Đừng để nỗi đau này khiến cậu đánh mất luôn cả phần đó của chính mình."
Linh im lặng, nước mắt lại trực trào. "Cậu ấy tự ý quyết định thay tôi, Châu à. Y hệt như lần trước với chuyện Kiên. Tôi tưởng chúng tôi đã học được cách tin tưởng nhau, vậy mà..."
"Có lẽ," Bảo Châu nói nhẹ nhàng, "cậu ấy không sai khi lo lắng cho cậu, chỉ là cách cậu ấy thể hiện điều đó sai mà thôi. Đôi khi, người ta yêu thương ai đó đến mức mất đi khả năng suy nghĩ sáng suốt, dẫn đến những quyết định vụng về, dù xuất phát từ ý tốt."
Linh không đáp, chỉ nhìn xuống đôi tay mình, những ngón tay từng lướt trên dây đàn với biết bao cảm xúc, giờ đây chỉ còn lại một sự trống rỗng khó tả.
***
Ở một góc khác của thành phố, Minh cũng đang trải qua những ngày tháng khó khăn không kém.
Cậu giữ đúng lời hứa với bố, không còn bén mảng đến phòng kho số 4, dành toàn bộ thời gian cho việc học, cố gắng cải thiện điểm số các môn khoa học tự nhiên. Nhưng đêm nào cậu cũng trằn trọc, tay vô thức tìm đến chiếc điện thoại cũ chứa những bản nhạc dang dở, dù cậu tự nhủ mình không được phép chạm vào chúng nữa.
"Con có vẻ không ổn," bà Ngọc Diễm nhận xét một tối, khi thấy con trai ngồi thẫn thờ trước bàn học, sách vở mở ra nhưng mắt nhìn vô định vào khoảng không.
"Con ổn, mẹ à," Minh đáp, giọng gượng gạo.
"Minh," bà ngồi xuống cạnh con trai, giọng dịu dàng nhưng đầy lo lắng. "Mẹ là mẹ của con. Mẹ nhìn là biết con đang không ổn chút nào. Có phải vì chuyện âm nhạc không?"
Minh im lặng một lúc lâu, rồi cuối cùng cũng buông vai xuống, để lộ sự mệt mỏi mà cậu đã cố che giấu suốt mấy ngày qua. "Con vừa chia tay với Linh, mẹ à. Con cũng đã từ chối hợp đồng với WaveSound Records. Con làm tất cả những điều đó để bảo vệ cô ấy, để làm bố vui lòng, nhưng giờ đây, con cảm thấy mình đã đánh mất tất cả mọi thứ quan trọng, mà chẳng có gì thực sự tốt đẹp hơn."
Bà Ngọc Diễm nghe con trai kể lại toàn bộ câu chuyện, ánh mắt bà dần trở nên đau xót. "Minh à, mẹ phải xin lỗi con vì đã không đủ can đảm đứng về phía con sớm hơn. Mẹ cũng từng phải từ bỏ giấc mơ dương cầm của mình vì áp lực gia đình, con biết không? Và suốt bao năm qua, mẹ luôn tự hỏi, liệu có phải mẹ đã sống một cuộc đời không trọn vẹn vì sự nhượng bộ đó."
Minh nhìn mẹ, ngạc nhiên trước sự thổ lộ hiếm hoi này. "Mẹ chưa từng kể cho con nghe chi tiết về chuyện đó."
"Vì mẹ sợ," bà thừa nhận, giọng nghẹn ngào. "Sợ nếu con biết, con sẽ nghĩ mẹ yếu đuối, không đủ can đảm bảo vệ đam mê của chính mình. Nhưng nhìn con bây giờ, mẹ nhận ra, mẹ không muốn con phải sống với cùng một nỗi hối tiếc như mẹ."
"Vậy mẹ nghĩ con nên làm gì?" Minh hỏi, giọng đầy hoang mang.
"Mẹ nghĩ," bà Ngọc Diễm nói, siết chặt tay con trai, "con cần tự hỏi lòng mình, quyết định con vừa đưa ra, có thực sự là vì lợi ích của Linh và của con, hay chỉ là một cách để con trốn tránh nỗi sợ hãi phải đối mặt trực tiếp với bố con? Đôi khi, cách chúng ta bảo vệ người mình yêu thương nhất lại vô tình trở thành cách chúng ta đẩy họ ra xa nhất."
Câu nói đó khiến Minh lặng người. Cậu nhận ra, có lẽ mẹ cậu đã chạm đúng vào một sự thật mà cậu chưa dám thừa nhận với chính mình: quyết định rút lui của cậu, dù được bao bọc bởi lý do "bảo vệ Linh", thực chất cũng mang theo nỗi sợ hãi của chính cậu khi phải đối mặt với những hệ lụy phức tạp phía trước.
***
Đêm đó, Minh mở lại chiếc điện thoại cũ, nghe lại bài hát cậu viết tặng Linh, để những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng rơi xuống. Cậu nhận ra, dù cố gắng thuyết phục bản thân rằng mình đang làm điều đúng đắn, trái tim cậu vẫn đau đớn khôn nguôi vì sự trống vắng mà quyết định đó để lại.
Cậu nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng khuya chiếu qua những tán cây ngoài sân, tự hỏi liệu Linh, ngay lúc này, có đang trải qua cùng một nỗi đau như cậu hay không. Cậu không biết cô đang khóc trên chiếc giường quen thuộc, ôm chặt lấy cây vĩ cầm của mẹ mình như một chỗ dựa duy nhất còn sót lại, cũng đang tự hỏi liệu có cách nào để hàn gắn lại những gì vừa vỡ vụn, trước khi vòng chung kết định mệnh ập đến, mang theo cả những cơ hội cuối cùng lẫn những rủi ro lớn nhất cho cả hai người.
***
Tin tức về việc "cặp đôi bí ẩn" của trường Royal High không còn đi cùng nhau nữa nhanh chóng lan ra trong giới học sinh, kéo theo không ít lời đồn đoán mới. Ngô Vĩnh Phong, khi nghe được tin này qua một người bạn chung, không giấu được vẻ hài lòng thoáng qua trên gương mặt, dù cậu ta cố che giấu nó sau vẻ lịch thiệp thường thấy.
"Nghe nói đối thủ nặng ký nhất của tôi vừa trải qua một cú sốc tình cảm," Phong nói với người bạn đó, giọng điệu tưởng như thờ ơ nhưng ẩn chứa một sự toan tính rõ rệt. "Có lẽ tâm lý không ổn định sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến phần trình diễn của cô ấy ở vòng chung kết."
Người bạn nhìn Phong với ánh mắt hơi khó hiểu. "Cậu nói nghe có vẻ như đang mong chuyện đó xảy ra vậy."
"Đâu có," Phong cười nhạt, xua tay, nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh một tia toan tính mà không ai xung quanh nhận ra được ý nghĩa thật sự đằng sau nó.
Cùng lúc đó, tại một góc phố khác, Đỗ Xuân Kiên cũng nghe được tin tức về việc Minh từ chối hợp đồng với WaveSound Records và tạm gác lại âm nhạc theo yêu cầu của gia đình. Trái với dự đoán của nhiều người, phản ứng của Kiên không phải là sự hả hê, mà là một nỗi day dứt bất ngờ.
"Thằng ngốc," Kiên lẩm bẩm một mình khi đọc được tin nhắn từ một người quen trong giới, tay siết chặt điếu thuốc lá điện tử. "Mày từ bỏ cơ hội lớn nhất đời mày, chỉ vì một tối hậu thư của ông bố cổ hủ à?"
Anh ta ngồi trầm ngâm rất lâu, nhớ lại những ngày tháng cùng Minh lăn lộn ở các sân khấu nhỏ, nhớ lại tài năng thiên bẩm của cậu bạn trẻ mà chính anh cũng phải công nhận là vượt trội hơn hẳn bất kỳ ai trong nhóm Neon Tide. Một cảm giác tội lỗi mơ hồ bắt đầu len lỏi trong lòng Kiên, khi anh tự hỏi liệu chính những lời đe dọa của mình trước đây có phải là một phần nguyên nhân đẩy Minh vào tình cảnh khó xử như hiện tại hay không.
Anh ta không biết, những cảm xúc lẫn lộn này sẽ sớm dẫn anh đến một quyết định bất ngờ trong những ngày sắp tới, một quyết định có thể thay đổi hoàn toàn cục diện của cả câu chuyện.
***
Trở lại nhà họ Phương, bà Đặng Lan Anh cũng nhận ra ngay sự thay đổi bất thường ở con gái. Suốt bữa tối, Linh gần như không đụng đũa, chỉ đẩy thức ăn qua lại trên đĩa, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không.
"Con và cậu bạn kia có chuyện gì à?" bà hỏi khẽ, sau khi ông Đạt đã rời bàn ăn lên phòng làm việc.
Linh ngẩng lên, không còn sức để giấu giếm nữa. "Chúng con chia tay rồi, mẹ à. Cậu ấy quyết định rút lui, nói là để bảo vệ con khỏi scandal."
Bà Lan Anh im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay con gái. "Con có nghĩ, đó thực sự là điều cậu ấy muốn, hay chỉ là điều cậu ấy nghĩ mình phải làm, vì sợ hãi?"
"Con không biết," Linh đáp, giọng nghẹn ngào. "Nhưng dù lý do là gì, cậu ấy cũng không cho con quyền được lựa chọn cùng cậu ấy."
"Vậy thì," bà Lan Anh nói, ánh mắt kiên định, "có lẽ điều con cần làm không phải là chờ đợi cậu ấy thay đổi quyết định, mà là tự mình đứng vững trước đã. Hãy hoàn thành bản phối đó, không phải vì cậu ấy, mà vì chính con, vì hành trình con đã đi qua. Sau đó, nếu tình cảm giữa hai đứa là thật, mọi thứ rồi sẽ tìm được đường quay về với nhau."
Linh nhìn mẹ, một tia sáng nhỏ nhoi của quyết tâm bắt đầu nhen nhóm trở lại giữa nỗi đau còn ngổn ngang trong lòng. Cô biết con đường phía trước, giờ đây, sẽ khó khăn hơn bao giờ hết khi phải một mình đối mặt với những chương cuối cùng của câu chuyện, nhưng cô cũng biết, mình không thể để nỗi đau này nhấn chìm hoàn toàn giấc mơ mà cô đã theo đuổi suốt cả cuộc đời.