Bản Giao Hưởng Nổi Loạn
8 phút đọc

Chương 27

Chương 27 — Bản Giao Hưởng Nổi Loạn

Cập nhật 09/09/2026 8 phút đọc

Kế hoạch của Linh đơn giản nhưng táo bạo: cô sẽ hẹn gặp Vĩnh Phong tại chính quán cà phê gần Nhạc viện Thành phố, nơi họ từng có cuộc trò chuyện "cảnh báo chân thành" trước đây, với lý do muốn "xin lời khuyên lần cuối trước vòng chung kết". Bảo Châu sẽ ngồi bàn kế bên, giả vờ như một người xa lạ, ghi âm toàn bộ cuộc trò chuyện bằng điện thoại. Minh sẽ đợi bên ngoài, sẵn sàng xuất hiện đúng thời điểm quan trọng nhất.

"Cậu chắc chắn về kế hoạch này chứ?" Minh hỏi, khi cả ba tập trung tại nhà Bảo Châu để rà soát lại lần cuối trước ngày hẹn.

"Chắc chắn," Linh gật đầu, ánh mắt kiên định. "Phong luôn tự tin rằng hắn thông minh hơn tất cả mọi người xung quanh. Điểm yếu lớn nhất của những kẻ tự tin thái quá như vậy chính là họ thường không kiềm chế được ham muốn khoe khoang sự khôn ngoan của mình, đặc biệt khi tưởng rằng đối phương đã hoàn toàn thua cuộc."

***

Chiều thứ Sáu, Linh đến quán cà phê đúng giờ hẹn, thấy Phong đã ngồi sẵn ở bàn quen thuộc, vẻ mặt điềm tĩnh, tự mãn như mọi khi.

"Cảm ơn vì đã đồng ý gặp tôi," Linh mở lời, ngồi xuống đối diện.

"Không có gì," Phong nhún vai, nhấp một ngụm cà phê. "Nghe nói cậu vừa trải qua giai đoạn khó khăn. Cả chuyện tình cảm lẫn chuyện điều tra từ ban tổ chức. Tôi thành thật lấy làm tiếc."

Linh mỉm cười nhạt, nhận ra ngay sự giả tạo trong lời chia buồn đó. "Cảm ơn. Nhưng thật ra, hôm nay tôi muốn hỏi cậu một chuyện."

"Hỏi gì?" Phong nhướn mày, vẻ tò mò.

"Cậu nghĩ ai đứng sau việc phát tán đoạn video cũ của người bạn giúp tôi phối nhạc?" Linh cố tình dò hỏi, quan sát kỹ phản ứng của Phong.

Phong khẽ nheo mắt, một thoáng cảnh giác lướt qua gương mặt trước khi lấy lại vẻ điềm tĩnh. "Sao tôi biết được? Có lẽ chỉ là một khán giả tò mò nào đó tình cờ phát hiện ra thôi."

"Tình cờ à," Linh gật đầu, giọng vẫn giữ vẻ nhẹ nhàng. "Vậy chắc cậu sẽ ngạc nhiên khi biết, người phát tán đoạn video đó không chỉ đăng nó lên một cách ngẫu nhiên, mà còn trả tiền cho một tài khoản khác để đảm bảo không ai lần ra được nguồn gốc thật sự."

Phong khựng lại một chút, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. "Nghe có vẻ nghiêm trọng đấy. Nhưng liên quan gì đến tôi?"

"Tôi không nói là liên quan đến cậu," Linh đáp, giọng vẫn điềm tĩnh, dù tim cô đang đập nhanh. "Tôi chỉ đang chia sẻ thông tin tôi biết được thôi. Người đó khá cẩn thận, chỉ để lại một sơ hở nhỏ: một tài khoản mạng xã hội phụ, dùng chung địa chỉ email khôi phục với tài khoản chính."

Phong im lặng, tay siết nhẹ vào cốc cà phê, nhưng vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh. "Nghe thú vị đấy. Nhưng tôi không hiểu vì sao cậu lại kể chuyện này cho tôi."

"Vì tôi nghĩ," Linh nói, giọng chậm rãi từng chữ, "cậu là người thông minh nhất tôi từng biết trong giới nghệ thuật cổ điển này, Vĩnh Phong à. Tôi tin cậu sẽ giúp tôi suy luận ra được ai có động cơ đủ mạnh để làm việc này. Ai đó, có lẽ, đang tuyệt vọng đến mức phải dùng đến thủ đoạn bẩn thỉu để loại bỏ đối thủ khỏi cuộc đua học bổng duy nhất trong đời."

Một khoảng lặng căng thẳng trôi qua. Rồi, đúng như Linh dự đoán, lòng tự tôn và sự tự mãn của Phong đã chiến thắng sự thận trọng.

"Nếu tôi là hắn," Phong nói, giọng bắt đầu để lộ một chút đắc ý không kiềm chế được, "tôi sẽ không bao giờ để lộ sơ hở ngớ ngẩn như dùng chung địa chỉ email khôi phục. Kẻ đó, dù có ý đồ tốt, rõ ràng thiếu kinh nghiệm trong việc che giấu dấu vết kỹ thuật số. Một sai lầm cơ bản mà bất kỳ ai am hiểu công nghệ đều biết cách tránh."

"Cậu nói như thể cậu biết chính xác kẻ đó đã làm gì sai vậy," Linh nói, giọng vẫn giữ vẻ nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt đã sắc lại.

Phong chợt nhận ra mình vừa lỡ lời, gương mặt thoáng biến sắc. "Tôi chỉ đang suy đoán theo logic kỹ thuật thôi."

Đúng lúc đó, Minh bước vào quán, ngồi xuống cạnh Linh, đặt lên bàn một tờ giấy in bản sao các bằng chứng Kiên đã thu thập được. "Có lẽ cậu nên xem kỹ hơn những gì 'suy đoán theo logic kỹ thuật' của cậu đã để lại, Vĩnh Phong."

Phong nhìn tờ giấy, mặt tái đi khi thấy rõ những bằng chứng được trình bày chi tiết: địa chỉ IP, tài khoản phụ, đoạn hội thoại về giao dịch thanh toán.

"Đây..." Phong lắp bắp, không còn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày. "Đây là bằng chứng giả. Các người dàn dựng để hãm hại tôi."

"Vậy thì cậu sẽ không phiền nếu chúng tôi trình bày chuyện này với ban tổ chức cuộc thi và ban giám hiệu Trường Nghệ thuật Thanh Âm để họ tự điều tra xác minh chứ?" Linh hỏi thẳng, ánh mắt không hề nao núng.

Phong im lặng, sắc mặt trắng bệch, biết rằng nếu sự việc đến tai nhà trường và ban tổ chức, sự nghiệp và danh tiếng của hắn sẽ hoàn toàn sụp đổ.

"Được rồi," cuối cùng hắn thở dài, giọng đã mất hết vẻ kiêu ngạo ban đầu, thay vào đó là sự mệt mỏi và cay đắng. "Đúng, tôi đã làm việc đó. Nhưng các người không hiểu đâu. Gia đình tôi đã năm đời theo đuổi dương cầm cổ điển, chưa một ai từng đạt được suất học bổng Juilliard. Bố tôi đặt cược cả danh dự gia tộc vào kỳ thi này. Nếu tôi thất bại, tôi sẽ là nỗi ô nhục của cả dòng họ."

"Vậy cậu nghĩ, hãm hại tôi sẽ giải quyết được áp lực đó sao?" Linh hỏi, giọng vừa giận dữ vừa có chút thương hại.

"Tôi không biết mình còn cách nào khác," Phong đáp, giọng nghẹn lại, lần đầu tiên để lộ sự yếu đuối thật sự đằng sau lớp vỏ tự tin. "Tôi đã cố gắng cả đời để đạt được sự hoàn hảo mà gia đình mong đợi, nhưng chưa bao giờ cảm thấy đủ. Khi thấy cậu, với một bản phối táo bạo, đầy cảm xúc, có khả năng vượt qua tôi một cách dễ dàng, tôi hoảng loạn. Tôi không muốn trở thành kẻ thất bại đầu tiên trong năm đời gia tộc."

Linh nhìn Phong, cơn giận trong lòng cô dần dịu lại, nhường chỗ cho một sự thấu hiểu phức tạp. Cô nhận ra, đằng sau sự kiêu ngạo và thủ đoạn của Phong, cũng là một người trẻ tuổi khác đang gánh chịu áp lực gia đình khủng khiếp không kém gì cô hay Minh.

"Vĩnh Phong," cô nói, giọng đã dịu lại. "Tôi sẽ không báo cáo chuyện này lên ban tổ chức, với một điều kiện: cậu phải tự nguyện rút khỏi vòng chung kết, và viết một lời xin lỗi chính thức gửi đến ban tổ chức, thừa nhận hành vi sai trái của mình, dù không cần công khai chi tiết. Đồng thời, cậu cần tìm đến một chuyên gia tâm lý để giải quyết áp lực mà cậu đang phải gánh chịu. Đừng để nỗi sợ hãi biến cậu thành một người mà chính cậu cũng không muốn trở thành."

Phong nhìn cô, kinh ngạc trước sự khoan dung bất ngờ này. "Tại sao cậu lại cho tôi cơ hội, sau những gì tôi đã làm?"

"Vì tôi hiểu cảm giác bị đè nặng bởi kỳ vọng của gia đình," Linh đáp, giọng chân thành. "Và vì tôi tin, mọi người đều xứng đáng có cơ hội để sửa sai, nếu họ thực sự muốn thay đổi."

Phong cúi đầu, những giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên má, gật đầu đồng ý với điều kiện của Linh, một sự sụp đổ hoàn toàn của lớp vỏ bọc kiêu ngạo mà hắn đã xây dựng suốt nhiều năm qua.

***

Khi Phong rời khỏi quán cà phê, Bảo Châu từ bàn bên cạnh bước sang, vẫn còn cầm chiếc điện thoại đã ghi âm toàn bộ cuộc trò chuyện, vẻ mặt vừa nhẹ nhõm vừa xúc động. "Tôi không ngờ mọi chuyện lại kết thúc theo cách này. Tôi cứ tưởng cậu sẽ báo cáo hắn lên ban tổ chức ngay lập tức."

"Tôi cũng định vậy lúc đầu," Linh thừa nhận, thở dài nhìn theo bóng dáng Phong khuất dần ngoài cửa kính. "Nhưng khi nghe hắn nói về áp lực gia đình, tôi chợt nhận ra, hắn cũng chỉ là một nạn nhân khác của những kỳ vọng quá sức, giống như tôi, giống như Minh. Trừng phạt hắn thật nặng có lẽ sẽ khiến tôi hả dạ nhất thời, nhưng không thực sự giải quyết được gốc rễ vấn đề."

Minh nắm lấy tay cô, ánh mắt đầy tự hào. "Cậu đã cho thấy một bản lĩnh và lòng bao dung mà không phải ai cũng có được, Linh à. Tôi tự hào về cậu."

"Vậy giờ chúng ta phải làm gì tiếp theo?" Bảo Châu hỏi, cất điện thoại vào túi. "Đoạn ghi âm này, chúng ta có cần dùng đến không?"

"Cứ giữ nó lại, phòng trường hợp Phong không giữ đúng lời hứa," Linh nói, giọng thực tế. "Nhưng tôi hy vọng sẽ không cần dùng đến. Bây giờ, điều quan trọng nhất là tập trung hoàn toàn cho vòng chung kết. Chúng ta chỉ còn chưa đầy một tuần nữa thôi."

Minh gật đầu, siết chặt tay cô. "Đúng vậy. Đã đến lúc gạt bỏ mọi thứ rối ren phía sau, để dồn hết tâm sức cho bản phối cuối cùng. Chúng ta có rất nhiều việc phải hoàn thiện, và không còn nhiều thời gian nữa."

Cả ba rời khỏi quán cà phê, bước ra con phố đông đúc buổi chiều tà, lòng mỗi người mang một cảm xúc khác nhau — sự nhẹ nhõm vì đã giải quyết được một mối đe dọa lớn, nhưng cũng đầy háo hức xen lẫn lo âu trước thử thách cuối cùng và quan trọng nhất đang chờ đợi ở phía trước: đêm chung kết định mệnh tại Nhà hát Hoàng Gia Thành Phố.

Đã sao chép liên kết chương