Chương 28
Chương 28 — Bản Giao Hưởng Nổi Loạn
Bốn ngày trước đêm chung kết, Minh và Linh dồn toàn bộ thời gian còn lại để hoàn thiện bản phối, làm việc không ngừng nghỉ tại phòng kho số 4, nơi giờ đây đã trở lại là tổ ấm âm nhạc quen thuộc của cả hai.
"Đoạn này," Minh nói, chỉnh sửa lại một chi tiết nhỏ trong phần âm thanh nền, "tôi muốn thêm vào một lớp âm thanh mới, lấy cảm hứng từ chính câu chuyện của chúng ta những tuần vừa qua. Từ sự chia ly, đến lúc tìm lại nhau."
Linh lắng nghe đoạn nhạc mới, cảm nhận rõ một chiều sâu cảm xúc mới mẻ, chân thực hơn bao giờ hết. "Đẹp lắm. Nó như kể lại toàn bộ hành trình của chúng ta vậy."
Trong khi họ đang say sưa làm việc, giáo sư Trần Quang Vũ, sau nhiều ngày trăn trở kể từ tối hậu thư đưa ra, quyết định tự mình đến trường Royal High để nói chuyện trực tiếp với con trai, thay vì tiếp tục chờ đợi câu trả lời qua tin nhắn lạnh lùng.
Ông hỏi thăm bảo vệ trường, và được biết Minh thường ở lại khu nhà kho cũ sau giờ học. Bước dọc theo hành lang tối tăm, ẩm thấp của khu nhà C, ông không khỏi ngạc nhiên trước sự tồi tàn của nơi con trai mình vẫn thường lui tới.
Khi đến gần phòng kho số 4, ông nghe thấy âm thanh vang ra từ bên trong — không phải tiếng nhạc ồn ào, chói tai như ông từng tưởng tượng về "nhạc điện tử", mà là một bản phối tinh tế, kết hợp giữa tiếng vĩ cầm da diết và những lớp âm thanh điện tử được xử lý một cách nghệ thuật, đầy cảm xúc.
Ông đứng lặng ngoài cửa, không dám bước vào ngay, lắng nghe trọn vẹn cả đoạn nhạc.
Đó là một bản nhạc kể một câu chuyện rõ ràng: mở đầu bằng sự cô đơn, u ám, dần dần chuyển sang những giai điệu đầy hy vọng, rồi đến một đoạn cao trào dữ dội như một cơn bão, trước khi lắng xuống thành một giai điệu bình yên, ấm áp ở đoạn kết. Ông không phải người am hiểu âm nhạc hiện đại, nhưng ông có thể cảm nhận được, đây không phải là một trò tiêu khiển nông cạn của tuổi trẻ, mà là một tác phẩm nghệ thuật thực thụ, chứa đựng một chiều sâu cảm xúc mà ông chưa từng ngờ tới từ chính con trai mình.
Khi bản nhạc kết thúc, ông nghe thấy giọng nói của Linh vang lên từ bên trong. "Cậu thực sự tài năng, Minh à. Tôi không thể tưởng tượng nổi, làm sao một người mới mười bảy tuổi lại có thể tạo ra thứ âm nhạc sâu sắc đến vậy."
"Tôi có một nguồn cảm hứng tuyệt vời," Minh đáp, giọng ấm áp. "Cậu, và cả câu chuyện của chính chúng ta."
Giáo sư Vũ đứng đó, tim ông se lại trước những gì mình vừa nghe được — không chỉ về tài năng âm nhạc của con trai, mà còn về cách cậu nói về Linh, về sự trân trọng và tình cảm chân thành trong giọng nói đó.
Ông chợt nhớ lại, đã bao lâu rồi ông chưa từng nghe con trai mình nói về bất cứ điều gì với sự say mê và chân thành đến vậy, kể cả khi ông cố gắng thúc ép cậu học các môn khoa học tự nhiên để chuẩn bị cho ngành Y.
***
Ông quyết định gõ cửa. Cả Minh và Linh đều giật mình quay lại khi thấy giáo sư Vũ đứng ở ngưỡng cửa, vẻ mặt không còn sự giận dữ lạnh lùng như những lần trước, mà là một sự trầm ngâm phức tạp.
"Bố?" Minh đứng dậy, sững sờ. "Bố đến đây làm gì?"
"Bố đến tìm con," giáo sư Vũ nói, giọng đã dịu đi nhiều so với thường ngày. "Bố tình cờ nghe được đoạn nhạc con vừa chơi."
Minh cứng người, không biết phải phản ứng thế nào. "Bố nghe... nghe hết rồi ạ?"
"Ừ," giáo sư Vũ gật đầu, ánh mắt nhìn quanh căn phòng kho, nhìn vào dàn máy móc, vào cây vĩ cầm của Linh, vào tất cả những gì làm nên thế giới bí mật của con trai ông suốt bao năm qua. "Bố phải thừa nhận, bố không hiểu nhiều về loại âm nhạc này. Nhưng bố có thể cảm nhận được, đó là một tác phẩm được tạo ra với tất cả tâm huyết và tài năng thực sự."
Linh đứng dậy, cúi đầu chào lễ phép. "Cháu chào bác. Cháu là Phương Linh, bạn học cùng lớp với Minh."
Giáo sư Vũ nhìn cô, ánh mắt dò xét nhưng không còn sự lạnh lùng như trước. "Cháu chính là người bạn Minh vẫn giúp phối nhạc cho cuộc thi phải không?"
"Vâng ạ," Linh đáp, giọng run nhưng vẫn giữ được sự lễ phép. "Minh đã giúp cháu rất nhiều, cả về mặt âm nhạc lẫn tinh thần."
Giáo sư Vũ im lặng một lúc lâu, nhìn qua nhìn lại giữa con trai mình và cô gái trẻ đứng trước mặt, rồi thở dài, ngồi xuống chiếc ghế nhựa cũ kỹ mà Minh vừa nhường lại.
"Bố đã suy nghĩ rất nhiều kể từ tối hôm đó," ông nói, giọng trầm xuống, không còn vẻ uy quyền áp đặt như thường lệ. "Bố nhận ra, có lẽ bố đã quá cứng nhắc trong việc định hướng tương lai của con, dựa trên những gì bố nghĩ là đúng, mà chưa bao giờ thực sự lắng nghe con muốn gì."
Minh nhìn bố, không dám tin vào những gì mình đang nghe. "Bố... bố nói vậy có nghĩa là gì ạ?"
"Bố không hứa sẽ hoàn toàn ủng hộ con đường âm nhạc này ngay lập tức," giáo sư Vũ nói, giọng thận trọng nhưng chân thành. "Bố vẫn còn rất nhiều lo lắng về sự ổn định, về tương lai lâu dài của con. Nhưng bố sẽ không ép con từ bỏ hoàn toàn nữa. Có lẽ, chúng ta cần thời gian để tìm ra một con đường dung hòa, nơi con vừa có thể theo đuổi âm nhạc, vừa đảm bảo một nền tảng học vấn vững chắc cho tương lai."
Nước mắt Minh bất giác dâng lên, một cảm giác nhẹ nhõm và biết ơn tràn ngập trong lòng cậu. "Cảm ơn bố. Con thực sự cảm ơn bố vì đã cho con cơ hội này."
Giáo sư Vũ gật đầu, rồi nhìn sang Linh, ánh mắt trở nên ấm áp hơn hẳn. "Cháu có vẻ là một cô gái tài năng và có ảnh hưởng tích cực đến con trai bác. Bác mong được nghe cháu trình diễn tại đêm chung kết sắp tới."
"Cháu sẽ cố gắng hết sức, thưa bác," Linh đáp, mỉm cười xúc động.
Trước khi rời đi, giáo sư Vũ dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn con trai một lần nữa. "Minh, bố xin lỗi vì đã không lắng nghe con sớm hơn. Nhưng từ giờ, bố hứa sẽ cố gắng."
Khi bóng dáng giáo sư Vũ khuất sau hành lang tối, Minh đứng lặng người, những giọt nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, không phải vì đau khổ, mà vì một niềm hạnh phúc mà cậu chưa từng dám mơ tới suốt bao năm sống trong sự giấu giếm và sợ hãi.
Linh bước đến, ôm chầm lấy cậu, chia sẻ niềm xúc động không lời. "Cậu thấy chưa," cô thì thầm, "đôi khi, chỉ cần được lắng nghe thật lòng một lần, mọi bức tường tưởng chừng kiên cố nhất cũng có thể bắt đầu sụp đổ."
Minh gật đầu, siết chặt vòng tay ôm cô, lòng tràn ngập hy vọng về một tương lai mà giờ đây, lần đầu tiên, cậu tin rằng mình có thể sống trọn vẹn là chính mình, không cần phải lựa chọn giữa hai thế giới nữa.
***
Tối hôm đó, khi giáo sư Vũ về đến nhà, ông tìm đến bà Ngọc Diễm, kể lại toàn bộ những gì mình đã chứng kiến ở phòng kho số 4. Bà nghe xong, mắt ngấn lệ, không giấu được sự xúc động.
"Anh thực sự đã đến gặp con và nghe con chơi nhạc sao?" bà hỏi, giọng run run vì bất ngờ.
"Ừ," giáo sư Vũ gật đầu, ánh mắt vẫn còn phảng phất sự trầm ngâm. "Em biết không, suốt bao năm qua, anh luôn nghĩ mình đang làm điều tốt nhất cho con, định hướng cho nó một con đường ổn định, được xã hội tôn trọng. Nhưng hôm nay, khi nghe con chơi thứ âm nhạc đó, anh mới nhận ra, con đã tạo dựng được một sự nghiệp thực sự bằng chính tài năng và nỗ lực của nó, mà anh chưa từng một lần công nhận."
Bà Ngọc Diễm nắm lấy tay chồng, giọng nghẹn ngào. "Em cũng có lỗi, vì đã không đủ can đảm đứng về phía con sớm hơn. Em sợ làm anh thất vọng, sợ phá vỡ sự hòa thuận trong nhà, nên chỉ biết âm thầm lo lắng mà không dám lên tiếng."
"Cả hai chúng ta đều cần thay đổi," giáo sư Vũ nói, giọng chân thành hiếm có. "Từ giờ, anh muốn chúng ta cùng nhau tìm hiểu thêm về con đường con đã chọn, thay vì áp đặt những gì chúng ta nghĩ là đúng lên cuộc đời nó."
Bà Ngọc Diễm gật đầu, một nụ cười nhẹ nhõm xuất hiện trên gương mặt bà lần đầu tiên sau nhiều tuần căng thẳng. "Vậy chúng ta nên đến xem đêm chung kết của con và cô bé Linh chứ? Em nghe nói sẽ được tổ chức tại Nhà hát Hoàng Gia Thành Phố, rất trang trọng."
"Chắc chắn rồi," giáo sư Vũ đáp, giọng đã có chút háo hức hiếm hoi. "Anh muốn tận mắt chứng kiến con trai mình tỏa sáng trên sân khấu, bằng chính con người thật của nó."
Cùng lúc đó, tại phòng kho số 4, Minh vừa kể lại cho Linh nghe tin nhắn ngắn gọn bố cậu vừa gửi: "Bố mẹ sẽ đến xem con biểu diễn tối thứ Bảy." Cậu đọc đi đọc lại dòng tin nhắn đó nhiều lần, như thể sợ nó chỉ là một giấc mơ sẽ tan biến bất cứ lúc nào.
"Cậu thấy chưa," Linh nói, mỉm cười nhìn cậu, "mọi thứ đang dần trở nên tốt đẹp hơn rồi."
"Ừ," Minh gật đầu, ánh mắt tràn đầy hy vọng. "Bây giờ, chúng ta chỉ còn một việc quan trọng nhất cần làm: hoàn thiện bản phối này thật xuất sắc, để không phụ lòng tất cả những người đã tin tưởng và ủng hộ chúng ta trên hành trình đầy chông gai vừa qua."