Chương 17
Chương 17 — Bản Giao Hưởng Nổi Loạn
Bí mật của Linh cuối cùng cũng đến tai bố cô, không phải vì cô bất cẩn, mà vì một sự trùng hợp không ai lường trước được.
Ông Phương Đình Đạt, trong một buổi họp phụ huynh bất thường được nhà trường triệu tập để bàn về việc chuẩn bị hồ sơ du học cho các học sinh xuất sắc, tình cờ ngồi cạnh mẹ của một bạn học cùng lớp với Linh. Người phụ nữ này, vốn không biết ông Đạt là bố của Linh, vô tình nhắc đến chuyện "cô lớp trưởng nổi tiếng hay hẹn hò với cậu bạn học kém trong lớp, suốt ngày tụ tập ở khu nhà kho bỏ hoang sau giờ học."
Ông Đạt về nhà tối đó với vẻ mặt lạnh như băng, khác hẳn sự điềm tĩnh thường ngày.
"Con có chuyện gì muốn nói với bố không?" ông hỏi khi Linh vừa bước vào phòng khách, giọng nói mang theo một sự kiềm chế đầy nguy hiểm.
Linh khựng lại, linh cảm không lành dâng lên. "Chuyện gì ạ?"
"Bố nghe nói," ông Đạt nói chậm rãi, từng chữ như dao cứa, "con đang hẹn hò với một học sinh cá biệt trong lớp. Và hai đứa thường xuyên gặp nhau ở một khu nhà kho bỏ hoang sau giờ học, đến tối muộn mới về."
Linh cứng người. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho ngày này từ lâu, nhưng không ngờ nó đến sớm và đột ngột đến vậy.
"Đó không phải là..." Linh bắt đầu, nhưng ông Đạt đã cắt ngang.
"Đừng chối," ông nói, giọng cao lên. "Bố đã kiểm tra lịch sử ra vào cổng trường của con qua thẻ từ. Ba tháng nay, gần như tối nào con cũng ở lại trường đến bảy, tám giờ tối, trong khi con luôn nói với bố là đi thư viện hoặc học nhóm với Bảo Châu. Bố đã gọi điện xác nhận với mẹ Bảo Châu. Con nói dối bố, Linh."
Linh cúi đầu, không thể phủ nhận sự thật trần trụi đó. "Con xin lỗi vì đã nói dối. Nhưng chuyện không đơn giản như bố nghĩ."
"Vậy thì giải thích cho bố nghe đi," ông Đạt nói, giọng vẫn giữ nguyên sự lạnh lùng đáng sợ. "Con đang làm gì trong cái nhà kho đó, với một đứa học sinh mà điểm số tệ đến mức suýt bị đuổi học?"
Linh hít một hơi sâu. Cô biết mình không thể tiết lộ danh tính Z của Minh, dù bố cô đang đứng trước mặt với vẻ giận dữ này. Đó là lời hứa cô nhất quyết phải giữ. "Con đang hợp tác với bạn ấy để hoàn thiện bản phối cho cuộc thi Sáng tạo Nghệ thuật Trẻ. Bạn ấy có năng khiếu đặc biệt về âm nhạc điện tử, giúp con tạo ra một bản phối kết hợp với vĩ cầm cổ điển. Đó là lý do bản demo của con được đánh giá cao ở vòng loại và vòng bán kết."
"Con đang nói," ông Đạt nhướn mày, giọng đầy hoài nghi, "rằng thành tích của con trong cuộc thi này phụ thuộc vào một đứa học sinh đội sổ?"
"Bạn ấy tài năng hơn bố nghĩ rất nhiều," Linh phản bác, giọng bắt đầu cứng lại. "Điểm số không phải là thước đo duy nhất cho tài năng thực sự, thưa bố."
"Đủ rồi," ông Đạt đứng dậy, giọng đanh lại. "Bố không quan tâm đứa học sinh đó có tài năng gì. Bố quan tâm đến việc con đang lãng phí thời gian quý báu, đúng vào giai đoạn quan trọng nhất để hoàn thiện hồ sơ du học, vào những chuyện không đâu. Con biết deadline nộp hồ sơ học bổng chỉ còn hai tháng nữa không?"
"Con biết ạ," Linh đáp, cố giữ giọng bình tĩnh. "Và con đang làm mọi thứ để chuẩn bị tốt nhất cho hồ sơ đó, thông qua chính cuộc thi này."
"Không," ông Đạt lắc đầu dứt khoát. "Bố đã suy nghĩ lại toàn bộ chuyện này, Linh à. Bố nghĩ con nên tập trung vào hồ sơ ngành Quản trị Kinh doanh tại các trường đại học Mỹ, thay vì theo đuổi con đường nghệ thuật bấp bênh này. Bố đã liên hệ với một trung tâm tư vấn du học uy tín, họ có thể giúp con chuẩn bị hồ sơ ngành Kinh doanh trong vòng một tháng tới."
Linh sững sờ. "Bố... bố đang định bắt con từ bỏ Juilliard sao?"
"Bố đang bảo vệ tương lai của con," ông Đạt đáp, giọng không hề lay chuyển. "Nghệ thuật là một con đường quá rủi ro, Linh à. Bố đã chứng kiến biết bao người tài năng phải sống chật vật vì theo đuổi đam mê không thực tế. Công ty của gia đình mình cần người kế thừa có tư duy kinh doanh vững vàng. Con là con gái duy nhất của bố, bố không thể để con mạo hiểm cả tương lai chỉ vì một đam mê nhất thời."
"Đó không phải nhất thời," Linh phản bác, giọng run lên vì xúc động lẫn tức giận. "Con đã chơi vĩ cầm từ năm bốn tuổi. Đó là một phần con người con, không phải một sở thích qua đường."
"Vậy thì con có thể tiếp tục chơi đàn như một thú vui, sau khi đã có nền tảng sự nghiệp vững chắc," ông Đạt nói, giọng như đã quyết định xong xuôi mọi chuyện. "Bố đã quyết định. Từ ngày mai, con sẽ ngừng gặp gỡ đứa học sinh đó, tập trung hoàn toàn vào việc chuẩn bị hồ sơ theo hướng bố đã sắp xếp."
"Không," Linh nói, giọng bất ngờ trở nên cứng rắn, dứt khoát hơn cả chính cô tưởng tượng được. "Con sẽ không từ bỏ. Con đã vào đến vòng chung kết cuộc thi này, và con sẽ hoàn thành nó, với chính con đường con đã chọn."
Ông Đạt nhìn con gái, sững sờ trước sự phản kháng chưa từng có này. Từ nhỏ đến giờ, Linh luôn là đứa con ngoan ngoãn, tuân theo mọi sắp xếp của bố mẹ mà không một lời oán thán.
"Con dám cãi lời bố?" ông hỏi, giọng vừa giận dữ vừa có chút hoang mang.
"Con không cãi lời bố," Linh đáp, giọng đã dịu lại nhưng vẫn kiên định. "Con chỉ đang bảo vệ ước mơ của chính mình, lần đầu tiên trong đời. Bố có thể không đồng ý, nhưng con mong bố tôn trọng quyết định này của con."
Không khí trong phòng khách trở nên căng thẳng đến ngột ngạt. Ông Đạt nhìn con gái rất lâu, rồi thở dài, giọng chùng xuống nhưng vẫn đầy uy quyền. "Bố cho con đến hết vòng chung kết. Nếu con không giành được suất học bổng đó, con sẽ chuyển hướng hồ sơ sang ngành Kinh doanh ngay lập tức, không thắc mắc gì thêm. Đó là tối hậu thư cuối cùng của bố."
Linh gật đầu, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang lo lắng. "Con đồng ý."
Ông Đạt quay người bước lên lầu, để lại Linh đứng đó một mình giữa phòng khách trống trải, tim đập thình thịch vì vừa trải qua cuộc đối đầu căng thẳng nhất trong đời với người bố mà cô luôn kính trọng và sợ hãi.
***
Đêm đó, bà Lan Anh tìm đến phòng Linh, gõ cửa nhẹ nhàng. "Con ổn không?"
"Con không biết," Linh đáp, giọng mệt mỏi, ngồi thu mình trên giường. "Bố đặt ra tối hậu thư, mẹ à. Nếu con không giành được học bổng, con phải từ bỏ hoàn toàn con đường nghệ thuật."
Bà Lan Anh ngồi xuống cạnh con gái, nắm lấy tay cô. "Mẹ nghe hết cuộc nói chuyện của hai bố con rồi. Mẹ xin lỗi vì đã không can thiệp sớm hơn."
"Mẹ nghĩ con nên làm gì?" Linh hỏi, giọng đầy hoang mang.
"Mẹ nghĩ," bà Lan Anh nói, giọng dịu dàng nhưng kiên định, "con nên chứng minh cho bố thấy, không phải bằng lời nói, mà bằng chính tài năng thực sự của con. Con đã đi được đến vòng chung kết rồi, đúng không? Đó đã là một minh chứng mạnh mẽ. Bây giờ, con chỉ cần dồn hết tâm sức để tỏa sáng thật rực rỡ trong đêm chung kết đó."
"Nhỡ con không thắng thì sao?" Linh hỏi, giọng run rẩy vì áp lực.
"Thì ít nhất," bà Lan Anh siết chặt tay con gái, ánh mắt đầy yêu thương, "con đã sống trọn vẹn với đam mê của mình, dù chỉ một lần trong đời. Đó là điều mẹ chưa từng làm được, và mẹ không muốn con phải hối tiếc như mẹ."
Linh gục đầu vào vai mẹ, để những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu tuôn rơi. Áp lực từ tối hậu thư của bố, nỗi lo về vòng chung kết sắp tới, và cả gánh nặng phải chứng minh bản thân trước cả gia đình lẫn xã hội, tất cả dồn nén lại thành một khối nặng trĩu trong lòng cô thiếu nữ mười bảy tuổi.
Nhưng giữa tất cả những áp lực đó, có một điều Linh biết chắc chắn: cô sẽ không từ bỏ, không phải sau tất cả những gì cô và Minh đã cùng nhau xây dựng, không phải sau khi đã nhìn thấy được con đường thực sự của chính mình, lần đầu tiên trong đời.
***
Sáng hôm sau, khi Linh kể lại toàn bộ chuyện tối qua cho Minh nghe trong giờ ra chơi, khuôn mặt cậu tối sầm lại, một cảm giác tội lỗi hiện rõ trong ánh mắt.
"Đây là lỗi của tôi," Minh nói, giọng trầm xuống. "Nếu tôi không kéo cậu vào chuyện của tôi ngay từ đầu, có lẽ cậu đã không phải đối mặt với tối hậu thư này."
"Đừng nói vậy," Linh phản bác ngay lập tức, nắm lấy tay cậu. "Đây là lựa chọn của tôi, không phải cậu ép buộc. Nếu không có cậu, có lẽ tôi vẫn đang chơi những bản nhạc an toàn, hoàn hảo nhưng vô hồn, và không bao giờ biết đến cảm giác thực sự sống với đam mê của mình là như thế nào."
Minh nhìn cô, ánh mắt phức tạp pha trộn giữa sự cảm động và lo lắng. "Nhưng nếu bố cậu thực sự bắt cậu từ bỏ hoàn toàn nếu không thắng vòng chung kết thì sao? Tôi không muốn cậu phải đánh đổi cả tương lai chỉ vì—"
"Vì vậy chúng ta phải thắng," Linh ngắt lời, giọng quyết đoán, ánh mắt lóe lên một tia lửa kiên định chưa từng thấy. "Không phải vì áp lực từ bố tôi, mà vì đây là cơ hội duy nhất để tôi chứng minh cho cả gia đình thấy, con đường nghệ thuật không phải là một sự mạo hiểm viển vông, mà là một lựa chọn xứng đáng để theo đuổi trọn đời."
Minh gật đầu, siết nhẹ tay cô, một cử chỉ động viên lặng lẽ nhưng đầy sức mạnh. "Vậy thì từ giờ đến ngày chung kết, tôi sẽ dồn hết tâm sức để giúp cậu tạo ra bản phối hoàn hảo nhất có thể. Không chỉ vì suất học bổng, mà vì cậu xứng đáng được sống với đam mê thật sự của mình, không phải nỗi sợ hãi của bất kỳ ai khác."
Linh mỉm cười, dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang lo lắng về tối hậu thư của bố, nhưng có Minh đứng bên cạnh, cô cảm thấy mình có đủ sức mạnh để đối mặt với bất cứ thử thách nào còn ở phía trước.