Chương 15
Chương 15 — Bản Giao Hưởng Nổi Loạn
Một tuần sau vòng bán kết, cuộc sống của Linh và Minh dần trở lại nhịp điệu quen thuộc, dù cả hai đều cảm nhận rõ điều gì đó đã thay đổi trong mối quan hệ giữa họ. Những buổi tối trong phòng kho số 4 không còn chỉ xoay quanh việc luyện tập nghiêm túc, mà đôi khi xen lẫn những khoảnh khắc trò chuyện thoải mái, những tiếng cười đùa nhẹ nhàng mà trước đây hiếm khi xuất hiện.
Một tối, khi đang chờ Minh sửa lại một đoạn hiệu ứng âm thanh, Linh tò mò cầm lấy chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình nứt một góc, mà cậu vẫn hay mang theo bên mình dù đã có điện thoại mới.
"Cái này là gì vậy?" cô hỏi, chỉ vào một thư mục nhạc có tên đơn giản là "Chưa đặt tên" trên điện thoại.
Minh ngẩng lên, thấy cô cầm chiếc điện thoại cũ, vẻ mặt thoáng chút bối rối. "À, cái đó... chỉ là mấy bản nháp cũ thôi. Không có gì đặc biệt."
"Cho tôi nghe được không?" Linh hỏi, ánh mắt tò mò không giấu giếm.
Minh do dự một lúc, rồi gật đầu, có lẽ vì lời hứa không giấu giếm nữa mà cậu đã tự đặt ra cho chính mình sau lần cãi vã vừa qua. "Được. Nhưng đừng cười tôi nhé."
Cậu mở một file nhạc, đưa tai nghe cho Linh. Âm thanh vang lên: chỉ có tiếng đàn piano đơn giản, không có bất kỳ lớp âm thanh điện tử phức tạp nào, giai điệu chậm rãi, đầy tâm sự.
"Bài này tôi viết năm mười sáu tuổi," Minh nói khẽ, mắt nhìn xuống bàn tay mình, không dám nhìn thẳng vào Linh. "Ngay sau khi tôi quyết định rời khỏi Neon Tide. Tôi không định cho ai nghe cả. Nó không phải để trở thành hit, không phải để chứng minh tài năng. Nó chỉ là... cách tôi tự nói chuyện với chính mình."
Linh nghe hết bài hát, cảm nhận rõ nỗi cô đơn, sự hoang mang của một cậu bé mười sáu tuổi phải tự đưa ra quyết định lớn lao một mình, không có ai để chia sẻ. Ở đoạn giữa bài, có một câu giai điệu lặp lại nhiều lần, như một câu hỏi không lời giải đáp.
"Đoạn này," cô chỉ vào phần lặp lại đó, "nó nghe như một câu hỏi vậy. Cậu đang tự hỏi điều gì?"
Minh im lặng một lúc lâu, rồi thở dài. "Tôi đang tự hỏi liệu mình có đang chọn sai đường không. Liệu việc rời bỏ bạn bè, tiếp tục giấu giếm bố mẹ, để theo đuổi thứ âm nhạc mà không ai trong gia đình tôi công nhận, có thực sự đáng giá hay không."
"Bây giờ cậu vẫn còn tự hỏi câu đó không?" Linh hỏi, giọng nhẹ nhàng.
Minh nhìn cô, một khoảng lặng dài trôi qua trước khi cậu đáp. "Không hẳn. Từ khi làm việc cùng cậu, tôi tìm thấy một câu trả lời khác, chắc chắn hơn nhiều. Rằng con đường này đáng giá, không chỉ vì âm nhạc, mà vì tôi đã tìm được người thực sự hiểu vì sao tôi chọn nó."
Tim Linh đập rộn lên trước câu nói đó. Cô cúi đầu, cố che giấu vẻ bối rối trên khuôn mặt mình. "Cậu nên phát hành bài này," cô nói, cố chuyển hướng câu chuyện. "Nó đẹp lắm, dù đơn giản."
"Không," Minh lắc đầu, giọng dứt khoát nhưng dịu dàng. "Bài này không dành cho công chúng. Nó là của riêng tôi. Nhưng..." Cậu ngập ngừng một lúc. "Tôi muốn viết một bài mới, dành riêng cho cậu, không phải để dự thi, không phải để công khai, chỉ đơn giản là một món quà."
Linh ngẩng lên nhìn cậu, không tin vào tai mình. "Cậu định viết một bài hát cho tôi?"
"Nếu cậu cho phép," Minh gật đầu, tai hơi đỏ lên vì ngượng ngùng, một biểu cảm hiếm hoi mà Linh chưa từng thấy ở cậu trước đây.
"Tôi cho phép," Linh đáp ngay, không chút do dự, khóe môi cong lên thành một nụ cười rạng rỡ.
***
Suốt những ngày sau đó, ngoài thời gian dành cho bản phối dự thi vòng chung kết, Minh còn âm thầm dành thêm nửa tiếng mỗi tối để viết bài hát riêng cho Linh. Cậu không cho cô nghe trước, chỉ nói rằng cô sẽ được nghe khi nó hoàn thành.
Điều đó khiến Linh tò mò đến mức cô bắt đầu để ý những chi tiết nhỏ trong cách Minh quan sát cô suốt những buổi tập — cách cậu ghi chú lại mỗi khi cô kể về một kỷ niệm nào đó, cách cậu hỏi cô thích loại âm thanh nào, màu sắc âm nhạc nào khiến cô cảm thấy bình yên nhất.
"Cậu đang thu thập dữ liệu để viết bài hát à?" cô trêu chọc một tối, khi thấy cậu ghi chép lại một câu cô vừa nói về việc yêu thích tiếng mưa rơi trên mái nhà.
"Có thể," Minh đáp, không phủ nhận, khóe môi cong lên đầy bí ẩn. "Một nhà sản xuất giỏi phải hiểu rõ nghệ sĩ của mình mà."
"Tôi là nghệ sĩ của cậu à?" Linh hỏi, giọng nửa đùa nửa thật.
Minh nhìn cô, ánh mắt bất chợt trở nên nghiêm túc. "Cậu là nhiều hơn thế, Linh à. Nhưng tôi chưa sẵn sàng nói hết ra lúc này. Hãy đợi bài hát hoàn thành."
Linh không hỏi thêm, nhưng trái tim cô đập rộn ràng suốt quãng đường về nhà tối hôm đó, mang theo một cảm giác hạnh phúc mơ hồ mà cô chưa từng trải qua trước đây, khác hẳn niềm vui từ những thành tích học tập hay các giải thưởng âm nhạc cô vẫn quen thuộc.
Cô bắt đầu nhận ra, giữa những buổi tập luyện nghiêm túc và áp lực từ cuộc thi, một điều gì đó dịu dàng hơn, sâu sắc hơn đã âm thầm lớn lên giữa cô và Minh, một thứ tình cảm mà cô chưa dám gọi tên, nhưng cũng không còn muốn phủ nhận nữa.
Tối đó, khi về đến nhà, Linh mở lại đoạn ghi âm bài hát cũ Minh từng viết năm mười sáu tuổi mà cậu đã đồng ý gửi cho cô giữ làm kỷ niệm. Cô nghe đi nghe lại, mỗi lần đều tìm thấy một lớp cảm xúc mới trong giai điệu đơn giản ấy. Cô hiểu, đây không chỉ là một bản nhạc, mà là một mảnh ghép chân thật nhất của con người Minh mà cậu đã tin tưởng trao cho cô, một sự tin tưởng mà cô tự hứa với lòng mình sẽ luôn trân trọng và bảo vệ.
***
Vài ngày sau, trong một buổi tập, Linh mang theo cây vĩ cầm của mẹ cô đến phòng kho số 4 — một cây đàn cũ hơn cây Guarneri cô vẫn thường dùng, nhưng mang một giá trị tinh thần đặc biệt.
"Đây là cây đàn mẹ tôi từng dùng thời còn học ở Nhạc viện," Linh giải thích khi thấy ánh mắt tò mò của Minh. "Bà tặng lại cho tôi tuần trước, sau khi biết chuyện tôi kể về bản phối của chúng ta. Bà nói, nếu tôi thực sự muốn theo đuổi con đường này một cách trọn vẹn, cây đàn này nên thuộc về tôi, không phải nằm im trong tủ kính nữa."
Minh cầm lấy cây đàn, ngắm nhìn với vẻ trân trọng. "Cây đàn đẹp thật. Cậu có định dùng nó cho vòng chung kết không?"
"Tôi đang cân nhắc," Linh đáp, ngồi xuống, đặt cây đàn cũ lên đùi. "Nó không hoàn hảo về mặt âm thanh như cây Guarneri, có vài chỗ hơi rè do năm tháng. Nhưng có lẽ, chính sự không hoàn hảo đó lại phù hợp với tinh thần bản phối của chúng ta."
Minh gật đầu, ánh mắt sáng lên đầy hứng thú. "Thử kéo vài nốt xem sao."
Linh kéo thử đoạn mở đầu bản phối trên cây đàn cũ. Âm thanh phát ra quả thực có phần khác biệt — ấm hơn, có chút khàn nhẹ ở những nốt cao, mang theo dấu vết của thời gian và những câu chuyện đã qua.
"Nghe như âm thanh này đã chứng kiến nhiều điều rồi," Minh nhận xét, giọng trầm trồ thật lòng. "Nó có một chiều sâu mà cây đàn mới không thể nào có được."
"Giống như câu chuyện của mẹ tôi vậy," Linh nói khẽ, tay vuốt ve thân đàn. "Một giấc mơ bị gác lại, nhưng chưa bao giờ thực sự biến mất."
Họ quyết định giữ lại một vài đoạn được chơi trên cây đàn cũ này, lồng ghép vào bản phối cuối cùng như một lớp âm thanh đặc biệt, một sự tri ân thầm lặng dành cho hành trình dang dở của bà Lan Anh, giờ đây được tiếp nối qua chính con gái mình.
Tối hôm đó, khi cả hai cùng ngồi nghe lại toàn bộ bản phối đã gần hoàn thiện, xen giữa những lớp âm thanh điện tử hiện đại và tiếng vĩ cầm mới, một đoạn ngắn vang lên từ cây đàn cũ kỹ của mẹ Linh, như một lời thì thầm từ quá khứ vọng về hiện tại.
"Bản nhạc này," Minh nói, giọng đầy xúc động hiếm hoi, "không chỉ là câu chuyện của cậu và tôi nữa. Nó đã trở thành câu chuyện của cả hai gia đình chúng ta, của những giấc mơ dở dang được nối lại."
Linh gật đầu, mắt nhòe lệ vì xúc động. Cô nhìn Minh, rồi nhìn xuống cây đàn cũ trên tay, cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn bao giờ hết với hành trình mà cô đang theo đuổi, không chỉ vì bản thân mình, mà vì tất cả những người đã âm thầm hy sinh để cô có được cơ hội này.
Cô lau vội giọt nước mắt, rồi bật cười nhẹ vì chính sự ủy mị bất chợt của mình. "Nhìn tôi này, mau nước mắt hơn cả lúc xem phim tình cảm với Bảo Châu."
"Không sao cả," Minh nói, đưa cho cô một tờ khăn giấy từ hộp để trên bàn, ánh mắt dịu dàng không giấu giếm. "Tôi thích thấy cậu như thế này. Chân thật hơn nhiều so với vẻ lạnh lùng hoàn hảo ngày đầu tôi gặp."
"Cậu đang chê tôi đấy à?" Linh hỏi, giọng nửa đùa nửa thật, lau khô nước mắt.
"Tôi đang khen cậu," Minh cười, đứng dậy vươn vai sau một buổi tối dài. "Thôi, khuya rồi, để tôi tiễn cậu ra cổng. Ngày mai chúng ta cần dậy sớm, còn phải hoàn thiện thêm phần phối khí trước khi gửi bản nháp cho thầy Hoàng góp ý lần cuối."
Linh gật đầu, cất cây đàn cũ vào hộp cẩn thận như một báu vật, rồi cùng Minh bước ra khỏi phòng kho, khóa cửa lại sau lưng. Ngoài trời, gió đêm mát lạnh thổi qua, mang theo hương hoa sữa thoang thoảng từ hàng cây trồng dọc lối đi, như một lời chúc phúc lặng lẽ cho hành trình còn nhiều thử thách phía trước của cả hai người.