Chương 11
Chương 11 — Quá Muộn Rồi, Bác Sĩ Vũ
Một quán ăn nhỏ nằm khuất trong con ngõ ở khu phố cổ, chỉ vài bàn gỗ đơn sơ, đủ xa khu vực bệnh viện để không ai trong giới y khoa hay tài chính có thể tình cờ bắt gặp và đặt câu hỏi không cần thiết — đó là nơi Đình Vũ chọn hẹn gặp Đặng Khắc Sơn vào cuối tuần, một người bạn học chung suốt thời phổ thông trước khi mỗi người rẽ sang một con đường sự nghiệp khác nhau, nay là chuyên viên phân tích tài chính doanh nghiệp cho một quỹ đầu tư trong nước. Chủ quán, một người phụ nữ lớn tuổi vẫn quen mặt cả hai từ hồi còn là học sinh hay ghé ăn sau giờ học thêm, đón họ bằng một nụ cười móm mém, nhớ rõ không cần hỏi lại món ăn hai người từng gọi ngày xưa.
"Lâu lắm rồi mới thấy cậu gọi điện cho tớ giữa tuần như vậy." Khắc Sơn cười, rót trà cho bạn. "Chắc là có chuyện quan trọng lắm đây, ông bác sĩ ngôi sao bận rộn của chúng ta."
Đình Vũ gượng cười trước câu đùa vô tình chạm đúng vào nỗi niềm anh đang mang, rồi vào thẳng vấn đề, không muốn kéo dài những câu chuyện xã giao khi tâm trí anh đang nặng trĩu bao điều cần giải đáp.
"Cậu nói muốn tìm hiểu về cơ cấu cổ phần và quyền biểu quyết trong một bệnh viện tư nhân đang chuẩn bị nhận vốn đầu tư nước ngoài?" Khắc Sơn hỏi lại sau khi nghe Đình Vũ trình bày yêu cầu một cách mơ hồ, cố tình không nêu đích danh Bệnh viện Ánh Dương. "Nghe có vẻ khá cụ thể đấy, không giống một câu hỏi nghiên cứu chung chung thông thường."
Đình Vũ do dự một lúc, rồi quyết định tin tưởng người bạn cũ, kể lại vắn tắt tình huống mà không đi sâu vào chi tiết cá nhân. "Tớ đang cần hiểu, trong trường hợp một quỹ đầu tư nước ngoài rót vốn vào một bệnh viện gia đình đang được vận hành bởi một hội đồng quản trị có nhiều thành viên nắm cổ phần khác nhau, việc pha loãng cổ phần sẽ ảnh hưởng thế nào đến quyền lực của từng cá nhân trong hội đồng đó."
Khắc Sơn gật đầu, lấy ra một tờ giấy, bắt đầu vẽ sơ đồ minh họa trong lúc giải thích. "Về cơ bản, khi có vốn đầu tư mới đổ vào, quỹ đầu tư thường sẽ yêu cầu một tỷ lệ cổ phần tương ứng, kéo theo việc tỷ lệ sở hữu của các cổ đông hiện hữu bị pha loãng theo tỷ lệ tương ứng. Nếu một cổ đông nào đó đang nắm giữ tỷ lệ cổ phần đủ lớn để có quyền phủ quyết một số quyết định quan trọng, việc bị pha loãng có thể khiến họ mất đi quyền lực đó vĩnh viễn, đặc biệt nếu nhà đầu tư mới yêu cầu có ghế trong hội đồng quản trị hoặc quyền biểu quyết đặc biệt như một điều kiện đầu tư."
"Vậy nếu một cổ đông như vậy muốn ngăn chặn thương vụ, nhưng không thể công khai phản đối vì áp lực từ đa số hội đồng, họ có thể làm gì?" Đình Vũ hỏi tiếp, ánh mắt anh dán chặt vào sơ đồ trên tờ giấy.
Khắc Sơn trầm ngâm một lúc, rồi đáp. "Có vài kịch bản khả thi. Một là họ có thể vận động các cổ đông khác cùng phản đối, nhưng cách này đòi hỏi phải thuyết phục được số đông và dễ bị lộ ý đồ. Hai là họ có thể tìm cách trì hoãn thương vụ bằng các thủ tục pháp lý, nhưng cách này cũng khó giữ được bí mật. Và ba, cách nguy hiểm và khó lường nhất — họ có thể tạo ra một biến cố bất ngờ đủ nghiêm trọng để khiến nhà đầu tư tự rút lui hoặc yêu cầu đàm phán lại toàn bộ điều khoản, từ đó tạo cơ hội để họ củng cố lại vị thế của mình trong bối cảnh hỗn loạn, thậm chí có thể đứng ra 'giải cứu' tình hình để giành lại quyền kiểm soát lớn hơn trước đó."
Đình Vũ ngồi lặng người, những lời của Khắc Sơn như một tia sáng chiếu rọi vào toàn bộ bức tranh mà anh đang cố gắng ghép nối suốt nhiều ngày qua. "Nếu biến cố đó liên quan đến một bê bối cá nhân của một nhân vật quan trọng trong bệnh viện — chẳng hạn một bác sĩ có vai trò biểu tượng trong chiến lược truyền thông — điều đó có đủ sức làm lung lay thương vụ không?"
"Hoàn toàn có thể." Khắc Sơn gật đầu chắc chắn. "Các nhà đầu tư, đặc biệt là những quỹ coi trọng yếu tố quản trị và uy tín thương hiệu, rất nhạy cảm với những bê bối có thể ảnh hưởng đến hình ảnh công khai của tổ chức họ sắp rót vốn vào. Nếu đúng lúc thẩm định mà xảy ra một scandal liên quan đến gương mặt đại diện chủ chốt, họ hoàn toàn có thể yêu cầu tạm dừng, đàm phán lại định giá, thậm chí rút lui hoàn toàn nếu cảm thấy rủi ro quản trị quá lớn. Và trong tình huống hỗn loạn đó, ai nắm được thông tin, ai có sẵn phương án 'ổn định tình hình', người đó sẽ có lợi thế đàm phán vượt trội so với những thành viên hội đồng khác đang bối rối."
Buổi gặp gỡ kết thúc, Đình Vũ cảm ơn bạn cũ rồi rời đi với tâm trạng nặng trĩu nhưng cũng rõ ràng hơn bao giờ hết. Toàn bộ động cơ của Vương Bá Khiêm giờ đây đã hiện ra gần như trọn vẹn trong đầu anh — nếu ông ta đang nắm giữ tỷ lệ cổ phần đáng kể nhưng lo sợ bị pha loãng quyền lực sau khi vốn đầu tư nước ngoài đổ vào, việc dàn dựng một bê bối liên quan đến hình ảnh "bác sĩ ngôi sao độc thân" của Đình Vũ đúng vào thời điểm đoàn thẩm định có mặt sẽ là một nước cờ hoàn hảo — vừa gây hỗn loạn đủ để trì hoãn hoặc làm chậm tiến độ đàm phán, vừa tạo cơ hội để ông ta thể hiện vai trò "người giải quyết khủng hoảng", từ đó củng cố quyền lực và có thể đàm phán lại các điều khoản đầu tư theo hướng có lợi hơn cho phe cánh của mình.
Trên đường lái xe về nhà, Đình Vũ gọi điện cho Phùng Đắc Nguyên, kể lại toàn bộ những gì anh vừa tìm hiểu được.
"Vậy là chúng ta đã có động cơ, có bằng chứng về việc truy cập trái phép vào hệ thống camera, và có danh tính người phụ nữ liên quan." Nguyên nói qua điện thoại, giọng anh nghiêm trọng. "Nhưng những bằng chứng này vẫn còn khá gián tiếp, chưa đủ để đối chất trực diện với Vương Bá Khiêm hay công khai trước Hội đồng quản trị. Ông ta hoàn toàn có thể phủ nhận, đổ lỗi cho lỗi kỹ thuật hay sự trùng hợp ngẫu nhiên."
"Tớ biết." Đình Vũ đáp, giọng anh trầm xuống nhưng không hề nao núng. "Chúng ta cần tìm được bằng chứng trực tiếp hơn — có thể là lời khai của chính Vương Tuyết Nhung, hoặc bằng chứng liên lạc giữa cô ta và Vương Bá Khiêm liên quan đến kế hoạch này. Đó sẽ là bước tiếp theo tớ cần thực hiện, dù tớ biết nó sẽ khó khăn và nguy hiểm hơn nhiều so với những gì chúng ta đã làm cho đến giờ."
"Cẩn thận, Vũ." Nguyên nhắc lại lời cảnh báo cũ, nhưng lần này giọng anh mang thêm một sự lo lắng sâu sắc hơn. "Nếu Vương Bá Khiêm nhận ra cậu đang tiến gần đến sự thật, ông ta có thể sẽ không ngồi yên. Một người đã tính toán kỹ lưỡng đến mức này, chắc chắn sẽ có phương án đối phó nếu cảm thấy bị đe dọa."
"Vậy chúng ta cần phải kín kẽ hơn nữa." Đình Vũ đáp, giọng anh trầm tĩnh nhưng đầy quyết đoán. "Từ giờ, mọi trao đổi giữa chúng ta chỉ nên thực hiện trực tiếp, không qua tin nhắn hay email của bệnh viện. Tớ cũng sẽ không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy mình đang điều tra trước mặt Vương Bá Khiêm hay bất kỳ ai trong Hội đồng quản trị. Chúng ta cần thời gian để thu thập đủ bằng chứng trước khi ông ta kịp nhận ra và xóa sạch mọi dấu vết còn sót lại."
"Đồng ý." Nguyên đáp. "Tớ sẽ tiếp tục nhờ người quen theo dõi thêm những giao dịch bất thường liên quan đến tài khoản của Vương Tuyết Nhung, xem có phát hiện thêm manh mối nào về khoản tiền cô ta nhận được từ Vương Bá Khiêm gần đây không. Đôi khi dòng tiền lại là thứ khó che giấu nhất."
Đình Vũ không trả lời ngay, chỉ nhìn ra khung cửa kính xe, nơi ánh đèn thành phố lướt qua trong bóng tối. Anh biết bạn mình nói đúng, và trong thâm tâm, anh cũng cảm nhận được rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, còn rất nhiều chông gai và cả những đòn hiểm phía trước đang chờ đợi anh, cùng những người anh yêu thương, phải cùng nhau vượt qua.
Về đến nhà, anh dành cả buổi tối ngồi trước bàn làm việc, phác thảo lại toàn bộ những gì đã thu thập được thành một bản tóm tắt mạch lạc — thời gian, địa điểm, những cái tên, những mối liên hệ. Anh hiểu rằng nếu muốn thuyết phục được bất kỳ ai, kể cả chính Lam Nhi, anh cần trình bày sự thật một cách có hệ thống và đầy đủ nhất có thể, chứ không chỉ là những suy đoán rời rạc. Anh cũng bắt đầu nghĩ đến việc phải tiếp cận Vương Tuyết Nhung theo một cách nào đó, dù chưa biết chính xác nên bắt đầu từ đâu, bởi tiếp cận trực diện có thể khiến cô ta cảnh giác và báo ngay cho Vương Bá Khiêm, làm hỏng toàn bộ kế hoạch trước khi có được bằng chứng cần thiết.
Ngoài kia, thành phố vẫn chìm trong nhịp sống thường nhật, không ai hay biết những sóng ngầm đang cuộn trào phía sau cánh cửa những phòng họp sang trọng của Bệnh viện Ánh Dương. Đình Vũ tắt đèn bàn làm việc lúc đã quá nửa đêm, nhưng trước khi lên giường, anh còn nán lại bên cửa sổ nhìn ra mặt hồ tối đen một lúc lâu, tự nhủ rằng mỗi ngày trôi qua mà sự thật chưa được phơi bày, là một ngày Lam Nhi và bé Miên còn phải sống trong hiểu lầm và tổn thương, và đó là điều anh không cho phép mình chậm trễ thêm nữa.