Chương 12
Chương 12 — Quá Muộn Rồi, Bác Sĩ Vũ
Đình Vũ không hỏi trực tiếp cô giáo chủ nhiệm cũ của bé Miên vì sợ làm lộ chuyện riêng tư của gia đình. Thay vào đó, anh nhờ một người quen làm trong ngành giáo dục liên hệ với ban giám hiệu trường cũ, viện lý do cần chuyển hồ sơ học bạ, từ đó lần ra được cơ sở trường mầm non mới bé Miên đang theo học, rồi âm thầm theo dõi từ xa vào một buổi chiều đưa đón để xác định chính xác nơi hai mẹ con đang sinh sống. Cả hành trình dò hỏi khéo léo ấy ngốn mất gần một tuần, và khi cuối cùng cũng có trong tay địa chỉ căn hộ mới của Lam Nhi, anh lại thấy mình đứng trước một nỗi sợ khác, lớn hơn cả nỗi sợ không tìm ra được cô.
Anh không đến ngay lập tức. Suốt hai ngày liền, anh đứng trước tòa chung cư cũ kỹ ở Cầu Giấy vào giờ nghỉ trưa hiếm hoi giữa lịch làm việc, tự hỏi liệu mình nên gõ cửa hay không, liệu sự xuất hiện đột ngột của anh có khiến Lam Nhi càng thêm tổn thương hay không. Nhưng cuối cùng, khi đã có trong tay đủ bằng chứng ban đầu về Vương Bá Khiêm và Vương Tuyết Nhung, anh quyết định không thể chờ đợi thêm nữa — mỗi ngày trôi qua là một ngày cô phải sống với một sự thật sai lệch, và anh không thể để điều đó tiếp diễn.
Tối thứ Sáu, sau khi kết thúc ca làm việc, Đình Vũ mang theo một tập hồ sơ dày cùng chiếc laptop chứa toàn bộ dữ liệu đã thu thập được, lái xe đến căn hộ nhỏ. Anh đứng trước cánh cửa sơn xanh đã bạc màu, hít một hơi thật sâu trước khi gõ cửa.
Lam Nhi mở cửa, và trong khoảnh khắc nhìn thấy anh đứng đó, gương mặt cô thoáng sững sờ rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ lạnh lùng phòng thủ. "Anh đến đây làm gì?"
"Anh cần nói chuyện với em. Chỉ mười lăm phút thôi." Đình Vũ nói, giọng anh cố giữ bình tĩnh dù trong lòng đang cuộn trào bao cảm xúc khi lần đầu tiên sau gần một tháng được nhìn thấy cô ở khoảng cách gần đến vậy.
"Em không nghĩ chúng ta còn gì để nói nữa." Lam Nhi đáp, tay vẫn giữ chặt cánh cửa, không có ý định mời anh vào.
"Anh biết em nghĩ vậy. Nhưng anh có bằng chứng, Nhi. Bằng chứng cho thấy đêm hôm đó là một vụ dàn dựng có chủ đích." Anh nói nhanh, sợ rằng nếu chậm trễ, cô sẽ đóng sập cửa lại ngay trước mặt anh.
Lam Nhi khựng lại, ánh mắt cô lộ ra một thoáng dao động, nhưng rồi cô lắc đầu, giọng vẫn kiên quyết. "Anh nghĩ em sẽ tin vào bất cứ điều gì anh nói lúc này sao? Sau năm năm nghe những lời hứa hẹn, giờ lại thêm một câu chuyện được dàn dựng để em tha thứ cho anh?"
"Anh không xin em tha thứ ngay bây giờ." Đình Vũ đáp, giọng anh trở nên tha thiết. "Anh chỉ xin em mười lăm phút để xem những gì anh đã tìm ra. Sau đó, nếu em vẫn muốn anh rời đi, anh sẽ không làm phiền em thêm một lần nào nữa, cho đến khi em sẵn sàng."
Lam Nhi im lặng hồi lâu, ánh mắt cô dò xét gương mặt anh, tìm kiếm điều gì đó — có lẽ là sự chân thành, có lẽ là dấu hiệu của một lời nói dối tinh vi khác. Cuối cùng, cô thở dài, mở rộng cửa hơn một chút.
"Mười lăm phút. Miên đang ngủ, anh nói khẽ thôi."
Đình Vũ bước vào căn hộ nhỏ, nhìn quanh không gian giản dị nhưng gọn gàng, ấm cúng theo cách riêng của Lam Nhi — vài chậu cây nhỏ trên bậu cửa sổ, một bức tranh bé Miên vẽ được dán lên tường bằng băng dính, chiếc sofa cũ nhưng được phủ một tấm khăn trải màu be sạch sẽ. Trên kệ tủ gỗ ép giản dị, anh nhận ra vài món đồ chơi quen thuộc của con gái được xếp ngay ngắn, cùng một khung ảnh nhỏ chụp riêng hai mẹ con cười rạng rỡ trong một buổi dã ngoại nào đó mà anh không nhớ rõ, có lẽ vì lúc ấy anh đang bận một ca trực và không có mặt. Chi tiết nhỏ ấy khiến lồng ngực anh thắt lại — cuộc sống của vợ con anh vẫn tiếp diễn, vẫn có những khoảnh khắc hạnh phúc riêng ngay cả khi không có anh ở đó, điều này vừa khiến anh nhẹ nhõm vì biết họ vẫn ổn, vừa khiến anh đau đớn vì nhận ra mình đã bỏ lỡ bao nhiêu năm tháng đáng lẽ phải được ở bên cạnh.
Anh cảm nhận được nỗi đau nhói lên trong lòng khi thấy vợ con mình phải sống trong một không gian khiêm tốn đến vậy, trong khi căn biệt thự rộng lớn của anh vẫn trống trải mỗi đêm, chỉ có tiếng bước chân cô độc của chính anh vang vọng trên sàn gỗ. Anh nhận ra, dù căn hộ này nhỏ bé hơn rất nhiều so với những gì Lam Nhi từng có, nó vẫn toát lên một sự ấm áp chân thật mà căn biệt thự sang trọng kia, dù đầy đủ tiện nghi đến đâu, cũng không thể nào sánh được, bởi đơn giản, nơi đây không cần giấu diếm bất cứ điều gì.
Anh ngồi xuống ghế sofa theo lời mời lạnh nhạt của cô, mở laptop, bắt đầu trình bày từng mảnh bằng chứng một cách có hệ thống — dữ liệu camera bị vô hiệu hóa từ tài khoản quản trị của Vương Bá Khiêm, thông tin về Vương Tuyết Nhung và mối quan hệ họ hàng cùng khoản nợ với ông ta, và cả những phân tích về động cơ liên quan đến thương vụ đầu tư mà Khắc Sơn đã giúp anh làm rõ.
Lam Nhi ngồi đối diện, lắng nghe trong im lặng, gương mặt cô không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng đôi tay đan chặt vào nhau trên đùi tố cáo sự căng thẳng cô đang cố kìm nén.
"Vậy là anh muốn em tin rằng, tất cả những gì em nhìn thấy hôm đó chỉ là một màn kịch được ai đó dàn dựng?" Cô lên tiếng khi anh trình bày xong, giọng cô vẫn còn đầy hoài nghi. "Anh có nghĩ điều đó nghe có vẻ quá thuận lợi cho anh không, Đình Vũ? Một câu chuyện hoàn hảo để giải thích cho mọi lỗi lầm, đổ hết trách nhiệm cho một âm mưu bí ẩn nào đó?"
"Anh hiểu vì sao em nghi ngờ." Đình Vũ đáp, giọng anh không hề tức giận trước sự hoài nghi của cô, chỉ có sự kiên nhẫn và thấu hiểu. "Nếu anh ở vị trí của em, có lẽ anh cũng sẽ phản ứng như vậy. Nhưng Nhi, em hãy tự hỏi mình — nếu anh thực sự có quan hệ với người phụ nữ đó, tại sao anh lại phải đi tìm hiểu về danh tính, về mối quan hệ của cô ta với Vương Bá Khiêm, về động cơ liên quan đến thương vụ đầu tư? Nếu đó thực sự là ngoại tình, anh chỉ cần thừa nhận hoặc chối bỏ, không cần phải điều tra sâu đến vậy."
Lam Nhi im lặng, những lời anh nói có phần logic mà cô không thể phủ nhận hoàn toàn, nhưng vết thương trong lòng cô vẫn còn quá tươi mới, quá đau đớn để có thể mở lòng tin tưởng ngay lập tức.
"Em cần thời gian." Cô nói cuối cùng, giọng cô mệt mỏi. "Em không nói là em không tin bất kỳ điều gì anh vừa trình bày, nhưng em cũng chưa thể tin ngay được. Quá nhiều chuyện đã xảy ra, Đình Vũ ạ. Anh không thể mong em gạt bỏ hết mọi tổn thương chỉ sau một buổi tối với vài tài liệu trên máy tính."
"Anh hiểu." Đình Vũ gật đầu, dù trong lòng không khỏi thất vọng vì đã hy vọng nhiều hơn vào cuộc gặp gỡ này. "Anh sẽ không ép em. Anh chỉ mong em giữ những tài liệu này để suy nghĩ thêm." Anh đưa cho cô một bản in tóm tắt những gì anh đã trình bày. "Và Nhi, dù em có tin anh hay không, anh vẫn muốn em biết một điều — anh chưa từng, và sẽ không bao giờ phản bội em. Dù chuyện gì đã xảy ra đêm đó, đó không phải là lựa chọn của anh."
Lam Nhi cầm lấy tập tài liệu, không nói gì thêm, chỉ tiễn anh ra cửa trong im lặng. Trước khi bước ra ngoài, Đình Vũ dừng lại, quay đầu nhìn về phía phòng ngủ nơi con gái đang say giấc.
"Anh có thể nhìn con một chút được không? Chỉ đứng ở cửa thôi, anh sẽ không đánh thức con dậy."
Lam Nhi do dự một lúc, rồi gật đầu, dẫn anh đến cửa phòng ngủ hé mở. Đình Vũ đứng lặng nhìn con gái đang ngủ say, gương mặt bé nhỏ bình yên trong ánh đèn ngủ dịu nhẹ, lòng anh nghẹn lại vì nhớ nhung và ân hận. Anh không dám bước vào, chỉ đứng đó một lúc lâu, rồi khẽ thì thầm "bố xin lỗi" trước khi quay người rời đi.
Đóng cửa lại sau lưng anh, Lam Nhi tựa lưng vào cánh cửa, nhắm mắt lại, để mặc những cảm xúc phức tạp cuộn trào trong lòng — sự hoài nghi, nỗi đau chưa nguôi, nhưng cũng có một tia hy vọng mong manh mà cô không dám thừa nhận với chính mình. Cô cầm tập tài liệu anh để lại, ngồi xuống bàn ăn, bắt đầu đọc lại từng trang một cách cẩn thận hơn, dù miệng vẫn nói rằng mình chưa sẵn sàng tin tưởng.
Cô đọc đến gần một giờ sáng, xem đi xem lại những dòng dữ liệu kỹ thuật mà cô không hoàn toàn hiểu hết, những cái tên xa lạ như Vương Bá Khiêm, Vương Tuyết Nhung, những con số về tỷ lệ cổ phần và quyền biểu quyết. Có những đoạn cô phải đọc lại ba, bốn lần mới nắm được ý, và mỗi lần đọc, một phần trong cô lại lung lay thêm một chút trước lập luận logic mà Đình Vũ đã trình bày. Nhưng ngay khi cảm giác ấy vừa nhen nhóm, hình ảnh người phụ nữ lạ bước ra từ phòng ngủ với vẻ mặt tự nhiên đến đáng sợ lại ùa về, dập tắt mọi sự lung lay vừa mới hình thành.
Cô gấp tập tài liệu lại, cất vào ngăn kéo tủ, tự nhủ với chính mình rằng dù những gì anh nói có phần hợp lý, cô vẫn cần thời gian, cần thêm bằng chứng chắc chắn hơn trước khi cho phép trái tim mình mở lòng trở lại. Đêm đó, lần đầu tiên kể từ ngày rời khỏi biệt thự, Lam Nhi trằn trọc không ngủ được vì một lý do khác — không phải vì đau khổ tuyệt vọng như trước, mà vì trong lòng cô đã bắt đầu xuất hiện một câu hỏi cô chưa dám đối diện: nếu như tất cả những gì Đình Vũ nói là sự thật, thì cô đã rời bỏ oan uổng người đàn ông cô yêu thương nhất, và đẩy cả gia đình nhỏ vào cảnh chia lìa không cần thiết.