Chương 7
Chương 7 — Quá Muộn Rồi, Bác Sĩ Vũ
Đợt thẩm định của Quỹ Meridian Healthcare kết thúc tốt đẹp vào cuối tuần, với những đánh giá tích cực ban đầu từ đoàn khảo sát khiến cả ban lãnh đạo bệnh viện thở phào nhẹ nhõm. Chủ tịch Tôn Bá Thành tổ chức một bữa tiệc nhỏ ăn mừng ngay tại phòng họp tầng cao nhất, không quên gửi lời khen ngợi đặc biệt đến Đình Vũ vì đã thể hiện xuất sắc trong vai trò gương mặt đại diện.
Nhưng Đình Vũ không còn tâm trí để tận hưởng thành công ấy. Suốt mấy ngày qua, anh cảm nhận được một điều gì đó khác lạ trong thái độ của Lam Nhi — không phải sự lạnh nhạt rõ ràng, mà là một khoảng cách vô hình, một bức tường mỏng manh nhưng chắc chắn đã dựng lên giữa hai người. Anh định hỏi cô nhiều lần, nhưng công việc bận rộn của đợt thẩm định cuốn anh đi, và mỗi lần định mở lời, anh lại tự trấn an mình rằng có lẽ cô chỉ đang mệt mỏi vì áp lực công việc những ngày qua.
Tối Chủ nhật, sau khi tiệc mừng kết thúc, Đình Vũ trở về biệt thự Tây Hồ với tâm trạng nhẹ nhõm, dự định sẽ dành trọn buổi tối cuối tuần này cho vợ con, bù đắp cho những ngày bận rộn vừa qua. Anh mua một bó hoa nhỏ trên đường về, cùng chiếc bánh kem hình công chúa mà bé Miên vẫn ao ước, định tạo một bất ngờ nho nhỏ cho gia đình.
Nhưng khi bước vào nhà, anh nhận ra một sự im lặng khác thường. Không có tiếng bé Miên chạy ra reo hò như mọi khi, không có ánh đèn ấm áp từ phòng bếp, không có mùi thức ăn quen thuộc. Căn nhà tối om, lạnh lẽo một cách bất thường.
Anh bật đèn, bước lên tầng hai, đẩy cửa phòng ngủ của con gái. Tủ quần áo trống trơn, chỉ còn lại vài bộ đồ mùa đông không vừa vặn với con nữa. Chiếc giường nhỏ xinh với ga trải hình công chúa vẫn còn đó, nhưng con gấu bông yêu thích của bé Miên, thứ nó không bao giờ rời xa, đã biến mất.
Tim Đình Vũ thắt lại. Anh vội vã chạy xuống phòng ngủ chính, mở tủ quần áo của Lam Nhi — trống rỗng, chỉ còn lại vài chiếc móc áo trơ trọi đung đưa. Trên bàn trang điểm, nơi cô vẫn để những món đồ trang sức nhỏ và ảnh gia đình, giờ chỉ còn lại một phong bì trắng đặt ngay ngắn, bên trên ghi tên anh bằng nét chữ quen thuộc của Lam Nhi.
Đình Vũ ngồi sụp xuống mép giường, tay run run mở phong bì. Bên trong là một lá thư viết tay, không dài, nhưng từng câu chữ như những nhát dao cứa vào lòng anh.
"Anh Vũ,
Khi anh đọc được lá thư này, em và Miên đã rời đi. Em không cần anh phải giải thích gì cả, vì em nghĩ mình đã hiểu đủ rồi. Sáng hôm sau, ngay sau cái đêm đoàn thẩm định vừa rời khỏi nhà mình, em quay lại lấy đồ cho con và nhìn thấy một người phụ nữ bước ra từ phòng ngủ của chúng ta. Em không hỏi cô ấy là ai, không cần biết chuyện gì đã xảy ra, vì dù lý do là gì, em cũng không còn đủ sức để tiếp tục sống trong một cuộc hôn nhân mà em không bao giờ được công nhận, nơi em phải giấu diếm chính con gái mình như một bí mật xấu hổ.
Năm năm qua, em đã tin tưởng anh, đã chờ đợi anh, đã hy sinh mọi thứ vì tin rằng một ngày nào đó chúng ta sẽ được sống như một gia đình bình thường, công khai, không cần giấu diếm. Nhưng em nhận ra, có lẽ ngày đó sẽ không bao giờ đến. Em không trách anh, vì em biết anh cũng có những áp lực riêng của mình. Nhưng em không thể để Miên tiếp tục lớn lên trong một lời nói dối nữa.
Em đã nộp đơn xin nghỉ việc ở bệnh viện. Em và Miên sẽ ổn thôi, xin anh đừng cố gắng tìm chúng em. Em cần thời gian và không gian để suy nghĩ về mọi chuyện, và em nghĩ anh cũng cần thời gian để sắp xếp lại cuộc sống của mình.
Hồ sơ ly hôn em đã chuẩn bị xong, luật sư sẽ liên hệ với anh trong thời gian tới.
Lam Nhi."
Đình Vũ ngồi bất động rất lâu, lá thư trong tay run rẩy, tâm trí anh quay cuồng cố gắng ghép nối lại những mảnh thông tin rời rạc. Người phụ nữ trong phòng ngủ? Anh hoàn toàn không biết gì về chuyện này. Đêm hôm đó, sau khi đoàn thẩm định rời đi, anh đã ở lại bệnh viện xử lý một ca cấp cứu bất ngờ kéo dài đến gần sáng, rồi tranh thủ chợp mắt vài tiếng trong phòng trực trước khi vào ca mổ trình diễn lúc bảy giờ ba mươi. Anh chưa từng về nhà đêm đó.
Vậy ai đã ở trong nhà anh? Ai đã vào được phòng ngủ của anh, mặc áo sơ mi của anh, để lại dấu vết khiến Lam Nhi hiểu lầm nghiêm trọng đến vậy?
Anh lập tức gọi điện cho Lam Nhi, nhưng đầu dây bên kia chỉ có tiếng tút dài báo hiệu số điện thoại đã bị chặn. Anh nhắn tin, gọi qua các ứng dụng khác, tất cả đều vô vọng. Anh gọi cho Bích Vân, người bạn thân duy nhất của Lam Nhi mà anh biết, nhưng chỉ nhận được câu trả lời ngắn gọn, lạnh lùng.
"Xin lỗi bác sĩ Vũ, Nhi dặn tôi không được nói cô ấy đang ở đâu. Cô ấy cần thời gian riêng."
"Bích Vân, tôi biết cô hiểu chuyện gì đang xảy ra." Đình Vũ cố kìm nén sự nôn nóng trong giọng nói, nhưng vẫn không giấu được vẻ khẩn cầu. "Tôi thề với cô, tôi không hề biết người phụ nữ đó là ai. Đêm hôm đó tôi không hề về nhà, tôi có thể chứng minh bằng hồ sơ trực ca cấp cứu của bệnh viện. Xin cô, ít nhất hãy cho tôi biết Miên có ổn không."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, rồi Bích Vân thở dài. "Con bé ổn, bác sĩ Vũ ạ, đừng lo cho nó quá. Nhưng chuyện giữa hai người, tôi nghĩ không phải việc của tôi để can thiệp. Nhi cần thời gian, xin bác sĩ đừng cố tìm cách liên lạc qua tôi nữa, tôi sẽ không nói gì thêm đâu." Nói rồi cô cúp máy, để lại Đình Vũ đứng chôn chân giữa phòng khách với chiếc điện thoại còn nóng hổi trong tay.
Anh thử gọi đến vài người bạn chung khác của cả hai, đến cả trường mầm non của bé Miên, nhưng nơi nào cũng chỉ nhận được những câu trả lời né tránh hoặc thực sự không biết gì. Dường như Lam Nhi đã tính toán kỹ lưỡng, cắt đứt mọi đầu mối có thể dẫn anh đến chỗ cô, một sự chuẩn bị chu đáo đến mức khiến Đình Vũ vừa đau lòng vừa không khỏi ngỡ ngàng — người vợ dịu dàng luôn nhường nhịn anh suốt bao năm qua hóa ra cũng có thể quyết liệt đến vậy khi cần thiết.
Đình Vũ ngồi lặng trong bóng tối căn phòng ngủ trống rỗng, chiếc bánh kem hình công chúa vẫn còn nguyên trong hộp trên bàn, bó hoa anh mua vội trên đường về giờ nằm chỏng chơ trên sàn nhà nơi anh đã buông rơi nó lúc chạy vào. Cả căn biệt thự rộng lớn, ấm áp bao năm qua giờ chỉ còn lại sự trống trải đến nghẹt thở.
Anh cố gắng lục lại trí nhớ, cố gắng hiểu ai có thể đã làm điều này, và vì sao. Anh nghĩ đến những đồng nghiệp trong bệnh viện, đến những người có chìa khóa hoặc mã cổng vào nhà — ngoài anh và Lam Nhi, chỉ có người giúp việc theo giờ và đội bảo vệ khu biệt thự mới có quyền truy cập hệ thống an ninh. Một cảm giác bất an mơ hồ nhưng sắc bén bắt đầu hình thành trong đầu anh — đây không giống một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Có ai đó đã cố tình sắp đặt tất cả, đúng vào thời điểm nhạy cảm nhất, đúng vào đêm anh vắng nhà vì lý do bất khả kháng.
Nhưng ai? Và vì mục đích gì?
Đình Vũ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ nhìn ra mặt hồ Tây tối đen, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh phản chiếu trên mặt nước phẳng lặng như chưa từng có gì xảy ra. Anh nắm chặt lá thư trong tay, quai hàm siết lại đầy quyết tâm. Dù chuyện gì đã xảy ra, dù ai đứng sau tất cả những điều này, anh sẽ tìm ra sự thật, sẽ tìm lại vợ con mình, dù có phải trả giá bằng chính vị trí và sự nghiệp mà anh đã dày công xây dựng suốt bao năm qua.
Đêm đó, lần đầu tiên sau năm năm, Đình Vũ ngủ một mình trong căn biệt thự rộng lớn, nhưng anh không hề chợp mắt. Anh ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế sofa trong phòng khách, nơi chỉ vài hôm trước bé Miên còn nằm lăn ra cười khanh khách khi xem hoạt hình cùng anh, nơi Lam Nhi vẫn thường ngồi gấp quần áo cho con trong lúc chờ anh về. Mọi ngóc ngách của căn nhà giờ đây đều gợi lên một mảnh ký ức, và mỗi mảnh ký ức ấy lại như một nhát dao khoét sâu thêm vào nỗi ân hận đang cồn cào trong lòng anh.
Anh tự hỏi, phải chăng chính sự chần chừ của mình suốt năm năm qua đã đẩy Lam Nhi đến bước đường này. Nếu như ngay từ đầu anh đã đủ dũng cảm để công khai mọi chuyện, đã không để nỗi sợ đánh mất vị trí, đánh mất hình ảnh mà bản thân dày công xây dựng lấn át trách nhiệm với gia đình nhỏ của mình, có lẽ đã không có cơ hội cho bất kỳ kẻ nào lợi dụng khoảng trống ấy để gây ra chuyện này. Càng nghĩ, anh càng thấy rõ, người phụ nữ lạ mặt kia không phải nguyên nhân sâu xa nhất — nguyên nhân sâu xa nhất chính là sự im lặng anh đã lựa chọn duy trì suốt bấy nhiêu năm.
Gần sáng, khi ánh bình minh bắt đầu len lỏi qua khung cửa sổ, Đình Vũ đứng dậy, rửa mặt bằng nước lạnh để tỉnh táo hơn, rồi ngồi vào bàn làm việc, mở laptop. Anh ngồi trước máy tính đến tận sáng, cố gắng truy xuất lại dữ liệu camera an ninh của ngôi nhà trong đêm định mệnh ấy, quyết tâm tìm ra manh mối đầu tiên trong hành trình minh oan cho chính mình, dù chưa biết con đường phía trước sẽ dẫn anh đến đâu, hay liệu Lam Nhi có còn cho anh cơ hội để chứng minh sự trong sạch của mình hay không.