Quá Muộn Rồi, Bác Sĩ Vũ
9 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Quá Muộn Rồi, Bác Sĩ Vũ

Cập nhật 06/09/2026 9 phút đọc

Một ngày trước buổi họp Hội đồng quản trị mở rộng, một biến cố bất ngờ khiến toàn bộ kế hoạch của Đình Vũ và Lam Nhi suýt chút nữa đổ vỡ. Vương Bá Khiêm, dù không biết chính xác mức độ bằng chứng mà đối phương đang nắm giữ, vẫn cảm nhận được những dấu hiệu bất thường — Vương Tuyết Nhung đột nhiên mất liên lạc suốt vài ngày, không trả lời điện thoại, không xuất hiện tại những địa điểm quen thuộc.

Linh cảm nguy hiểm mách bảo, ông ta lập tức triển khai phương án phòng thủ. Sáng sớm thứ Tư, ông ta chủ động triệu tập một cuộc họp khẩn cấp với các thành viên thân cận trong Hội đồng quản trị, không thông qua Tôn Bá Thành, viện lý do "có vấn đề nghiêm trọng cần báo cáo gấp liên quan đến uy tín bệnh viện".

Trong cuộc họp khẩn ấy, Vương Bá Khiêm đưa ra một câu chuyện hoàn toàn khác — ông ta tuyên bố đã phát hiện bác sĩ Kha Đình Vũ có hành vi lừa dối nghiêm trọng, che giấu một cuộc hôn nhân bí mật suốt năm năm với chính trợ lý riêng của mình, vi phạm nghiêm trọng các quy tắc đạo đức nghề nghiệp và niềm tin mà bệnh viện đã đặt vào hình ảnh đại diện của anh.

"Đây là hành vi lừa dối có hệ thống, kéo dài suốt năm năm, ngay trước mắt tất cả chúng ta." Ông ta nói, giọng đầy vẻ phẫn nộ giả tạo trước các thành viên hội đồng đang sững sờ. "Không chỉ vậy, tôi còn nghi ngờ cô Chử Lam Nhi đã lợi dụng vị trí trợ lý riêng để tiếp cận và ràng buộc bác sĩ Vũ vì mục đích cá nhân, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh chuyên nghiệp mà bệnh viện đã dày công xây dựng trước thềm thương vụ đầu tư quan trọng nhất trong lịch sử."

Một vài thành viên hội đồng, vốn tin tưởng tuyệt đối vào sự chính trực của Vương Bá Khiêm sau nhiều năm cộng tác, tỏ ra hoang mang và lo lắng trước những cáo buộc nghiêm trọng này. Ông ta khéo léo tận dụng sự hoang mang đó, đề xuất một phương án "giải quyết khủng hoảng" — tạm đình chỉ vai trò gương mặt đại diện của Đình Vũ ngay trước buổi họp với nhà đầu tư, đồng thời trao cho ông ta quyền tạm thời điều hành các vấn đề truyền thông và quan hệ với Quỹ Meridian Healthcare, với lý do "cần một người có kinh nghiệm và uy tín để trấn an nhà đầu tư trong tình huống khủng hoảng".

Một thành viên hội đồng lớn tuổi, người từng nhiều năm làm việc cùng cha của Đình Vũ trước khi ông qua đời, lên tiếng phản đối nhẹ nhàng giữa cuộc họp khẩn ấy. "Chúng ta không nên vội vàng đưa ra quyết định chỉ dựa trên lời tố cáo một chiều như vậy, Phó Chủ tịch Khiêm ạ. Bác sĩ Vũ đã cống hiến cho bệnh viện này nhiều năm, ít nhất cũng nên cho anh ấy cơ hội giải trình trước khi chúng ta hành động." Nhưng tiếng nói đơn lẻ ấy nhanh chóng bị át đi bởi sự quyết liệt và lập luận sắc bén mà Vương Bá Khiêm đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước, khiến phần lớn các thành viên còn lại nghiêng về phía ủng hộ phương án "giải quyết khủng hoảng" của ông ta.

Tin tức về cuộc họp khẩn cấp này nhanh chóng đến tai Nguyên thông qua một đồng nghiệp có mặt trong phòng họp, người vốn cảm thấy có gì đó không ổn với cách Vương Bá Khiêm trình bày vấn đề. Nguyên lập tức gọi điện báo cho Đình Vũ, giọng anh gấp gáp đầy lo lắng.

"Vũ, ông ta ra tay trước rồi. Vương Bá Khiêm vừa tổ chức một cuộc họp khẩn, tố cáo cậu lừa dối bệnh viện và bôi nhọ cả Nhi, đang cố gắng thuyết phục hội đồng trao quyền kiểm soát tạm thời cho ông ta trước buổi họp với nhà đầu tư."

Đình Vũ đứng sững trong phòng làm việc, cảm giác như mặt đất dưới chân đang chao đảo. Đây chính là điều anh và Lam Nhi lo sợ nhất — kẻ chủ mưu ra tay phản đòn trước khi họ kịp trình bày sự thật, đảo ngược hoàn toàn thế cờ theo hướng có lợi cho hắn.

"Ông ta đang cố tình đẩy nhanh mọi chuyện để chiếm thế chủ động." Đình Vũ nói, giọng anh trầm xuống nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết. "Nếu ông ta thành công thuyết phục hội đồng đình chỉ vai trò của tớ trước buổi họp chính thức, tớ sẽ mất đi tư cách để trình bày bằng chứng trước mặt nhà đầu tư."

Ngay lập tức, Đình Vũ gọi điện cho Lam Nhi thông báo tình hình. Nghe xong, cô im lặng một lúc, rồi lên tiếng bằng giọng bình tĩnh đến bất ngờ. "Anh Vũ, đây chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy chúng ta đang đi đúng hướng. Nếu ông ta không cảm thấy bị đe dọa, ông ta đã không cần phải phản ứng vội vã và lộ liễu đến vậy. Chúng ta không được hoảng loạn, phải giữ vững kế hoạch ban đầu."

Lời trấn an của cô, dù bản thân cô cũng đang cố gắng kìm nén sự lo lắng của chính mình, giúp Đình Vũ lấy lại được sự bình tĩnh cần thiết. Cả hai cùng liên lạc khẩn cấp với luật sư Trịnh Bảo Hân để tìm phương án đối phó pháp lý kịp thời. Bảo Hân khuyên họ nên yêu cầu quyền được giải trình trực tiếp trước toàn thể hội đồng, viện dẫn quy chế hoạt động của bệnh viện quy định rõ mọi quyết định kỷ luật nhân sự cấp cao đều phải qua một quy trình xem xét công bằng, không thể chỉ dựa trên cáo buộc một chiều từ một cá nhân.

Đình Vũ lập tức soạn một văn bản chính thức gửi đến toàn thể Hội đồng quản trị, yêu cầu được quyền trình bày đầy đủ trước khi bất kỳ quyết định kỷ luật nào được đưa ra, đồng thời đề nghị buổi giải trình này được tổ chức ngay trong khuôn khổ buổi họp mở rộng đã lên lịch trước đó với sự tham dự của nhà đầu tư — đúng như kế hoạch ban đầu của anh, dù giờ đây bối cảnh đã trở nên căng thẳng và cấp bách hơn nhiều.

Tôn Bá Thành, sau khi nhận được cả báo cáo của Vương Bá Khiêm lẫn văn bản yêu cầu giải trình của Đình Vũ, tỏ ra bối rối và lo lắng trước tình huống phức tạp bất ngờ xảy ra ngay trước thềm sự kiện quan trọng nhất. Ông triệu tập một cuộc gọi riêng với cả hai bên, cố gắng tìm hiểu rõ ràng sự việc trước khi buổi họp chính thức diễn ra.

"Bác sĩ Vũ, những gì Phó Chủ tịch Khiêm cáo buộc có đúng sự thật không?" Ông Thành hỏi thẳng, giọng ông nghiêm nghị nhưng vẫn giữ được sự công tâm nhất định.

"Về việc tôi kết hôn bí mật, điều đó là sự thật, thưa chủ tịch." Đình Vũ đáp, giọng anh không hề né tránh. "Nhưng về những cáo buộc rằng vợ tôi lợi dụng vị trí công việc, đó hoàn toàn là sự vu khống. Tôi xin phép được trình bày đầy đủ toàn bộ sự thật, bao gồm cả động cơ thực sự đằng sau việc này, trong buổi họp chính thức sắp tới. Tôi tin rằng ngài, và cả Hội đồng quản trị, xứng đáng được biết toàn bộ câu chuyện trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào."

Tôn Bá Thành trầm ngâm một lúc lâu, cảm nhận được sự thành khẩn trong giọng nói của Đình Vũ, khác hẳn với thái độ nôn nóng, gấp gáp muốn giành quyền kiểm soát ngay lập tức của Vương Bá Khiêm. Cuối cùng, ông đưa ra quyết định.

"Được. Tôi sẽ giữ nguyên chương trình buổi họp như dự kiến, cho phép anh trình bày đầy đủ trước khi bất kỳ quyết định kỷ luật nào được xem xét. Nhưng bác sĩ Vũ, tôi mong anh hiểu, đây là cơ hội cuối cùng để anh chứng minh sự trong sạch và trách nhiệm của mình trước toàn thể hội đồng và cả nhà đầu tư."

Cúp máy, Đình Vũ thở phào nhẹ nhõm trong chốc lát, nhưng ngay sau đó, một cảm giác căng thẳng mới lại ập đến — buổi họp giờ đây không còn đơn thuần là một cơ hội để anh chủ động công bố sự thật theo kế hoạch, mà đã biến thành một cuộc đối đầu trực diện, nơi anh phải chiến đấu để bảo vệ chính danh dự và sự nghiệp của mình trước một đối thủ đã ra tay trước và đang nắm giữ lợi thế tâm lý trong tay phần lớn hội đồng quản trị.

Tối hôm đó, Đình Vũ gọi điện báo tin cho Lam Nhi và Nguyên, cả ba cùng ngồi lại rà soát lại một lần nữa toàn bộ kế hoạch trình bày, tính toán trước những câu hỏi hóc búa hay phản bác có thể đến từ phía Vương Bá Khiêm hoặc những thành viên hội đồng đang nghiêng về phía ông ta. Nguyên đề xuất nên sắp xếp trình tự trình bày bắt đầu từ động cơ tài chính, rồi mới đến bằng chứng cụ thể, để hội đồng hiểu rõ bối cảnh trước khi tiếp nhận những chi tiết nhạy cảm hơn.

"Nhưng nếu ông ta phủ nhận đoạn ghi âm, bảo rằng đó chỉ là giọng nói bị cắt ghép, hoặc quay sang nói Tuyết Nhung không đáng tin vì đang mắc nợ ông ta, chúng ta sẽ lấy gì để chặn đường lui cuối cùng của ông ta?" Lam Nhi hỏi, giọng cô trầm ngâm. Cô là người đã trực tiếp ngồi đối diện Tuyết Nhung, đã chứng kiến tận mắt sự day dứt thật sự trong ánh mắt cô ấy, nên hơn ai hết, cô hiểu rằng bằng chứng giấy tờ dù chắc chắn đến đâu cũng khó lay động lòng người bằng một lời thú nhận trực tiếp. "Nếu để Tuyết Nhung tự mình đứng ra nói trước hội đồng, ngay tại chỗ, thì ông ta sẽ không còn cách nào chối cãi hay đổ vấy được nữa."

Nguyên gật đầu tán thành, xem đó là phương án dự phòng cuối cùng, chỉ tung ra khi thật sự cần thiết để không đánh mất yếu tố bất ngờ. Đêm đó cả ba thống nhất: Nguyên sẽ liên lạc riêng với Tuyết Nhung, người đã đồng ý hợp tác hoàn toàn kể từ buổi gặp ở quán cà phê, để cô có mặt sẵn tại một căn phòng nhỏ liền kề hội trường vào đúng sáng hôm họp, lặng lẽ chờ đợi, chỉ bước ra khi nhận được tín hiệu — một biện pháp phòng hờ mà cả ba đều hy vọng sẽ không cần dùng đến, nhưng vẫn phải chuẩn bị kỹ lưỡng như mọi khả năng khác có thể xảy ra.

"Chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất để làm đúng." Đình Vũ nói, ánh mắt anh nhìn quanh hai người bạn đồng hành quan trọng nhất trong hành trình này. "Không được phép sai sót ở bất kỳ khâu nào."

Lam Nhi đặt tay lên vai anh, ánh mắt cô kiên định không kém. "Chúng ta đã đi xa đến mức này rồi, không có lý do gì để lùi bước nữa. Dù ngày mai có chuyện gì xảy ra, em vẫn sẽ đứng cạnh anh, như một gia đình thực sự, không còn phải giấu diếm bất cứ điều gì." Nguyên nhìn hai người, khẽ mỉm cười trước sự gắn kết ấy, rồi cũng gật đầu góp thêm một câu động viên trước khi cả ba chia tay, ai về nhà nấy chuẩn bị tinh thần cho ngày quyết định sắp tới, mang theo trong lòng cả sự lo lắng lẫn niềm tin rằng sự thật, dù có bị trì hoãn hay bóp méo đến đâu, cuối cùng cũng sẽ tìm được đường để lên tiếng.

Đã sao chép liên kết chương