Chương 17
Chương 17 — Quá Muộn Rồi, Bác Sĩ Vũ
Buổi họp Hội đồng quản trị mở rộng, đánh dấu giai đoạn cuối cùng trước khi ký kết chính thức hợp đồng đầu tư với Quỹ Meridian Healthcare, được ấn định vào thứ Năm tuần sau, với sự tham dự trực tiếp của ông Lý Thành Đạt cùng đội ngũ pháp lý và tài chính của quỹ. Đây sẽ là dịp toàn bộ ban lãnh đạo bệnh viện, các cổ đông lớn và đại diện nhà đầu tư cùng có mặt để hoàn tất những điều khoản cuối cùng, một sự kiện được xem là bước ngoặt quan trọng nhất trong lịch sử phát triển của Bệnh viện Ánh Dương.
Trước ngày họp ba hôm, Đình Vũ quyết định đến gặp Chủ tịch Tôn Bá Thành riêng, không phải để tố cáo Vương Bá Khiêm ngay lập tức — anh hiểu rằng cần phải cẩn trọng, tránh làm rối loạn tình hình trước khi có đủ sự chuẩn bị — mà để xin phép được có một phần trình bày đặc biệt trong buổi họp sắp tới, viện lý do muốn chia sẻ về "định hướng phát triển hình ảnh và giá trị cốt lõi" của bệnh viện trước nhà đầu tư.
Tôn Bá Thành, dù có phần ngạc nhiên trước yêu cầu bất thường này, vẫn đồng ý, tin rằng đó chỉ là một phần trình bày bổ sung về chuyên môn và tầm nhìn phát triển, hoàn toàn không hay biết về cơn bão sắp ập đến ngay trong chính buổi họp mà ông đã dày công chuẩn bị.
"Anh có gì đặc biệt muốn chia sẻ vậy, bác sĩ Vũ?" Ông Thành hỏi, ánh mắt tò mò nhưng cũng có phần hài lòng, nghĩ rằng có lẽ vị bác sĩ ngôi sao của mình muốn chuẩn bị thêm một bài phát biểu ấn tượng để củng cố hình ảnh trước nhà đầu tư. "Tôi tin tưởng anh, cứ chuẩn bị theo ý mình, miễn là giữ đúng tinh thần chuyên nghiệp của buổi họp."
Đình Vũ chỉ gật đầu, không nói thêm gì, trong lòng anh vừa cảm thấy áy náy vì chưa thể tiết lộ toàn bộ sự thật ngay lúc này, vừa cảm thấy nhẹ nhõm vì biết rằng chỉ còn vài ngày nữa thôi, mọi sự mập mờ sẽ được giải quyết triệt để, không còn phải sống trong tình trạng nửa thật nửa giả như thế này thêm một ngày nào nữa.
Tối hôm đó, Đình Vũ trở về căn hộ nhỏ ở Cầu Giấy — nơi anh đã bắt đầu ghé thăm thường xuyên hơn trong những ngày gần đây, dù chưa chính thức dọn về sống cùng Lam Nhi và bé Miên — để bàn bạc lần cuối về kế hoạch cho buổi họp sắp tới.
"Anh chắc chắn muốn làm điều này chứ?" Lam Nhi hỏi, ánh mắt cô đầy lo lắng khi nhìn anh sắp xếp lại tập tài liệu bằng chứng lần cuối cùng. "Một khi anh công khai mọi chuyện trước nhà đầu tư, kể cả nếu bằng chứng chống lại Vương Bá Khiêm có thuyết phục đến đâu, việc lộ ra rằng anh đã giấu giếm hôn nhân suốt năm năm cũng có thể khiến ông Lý Thành Đạt e ngại về tính minh bạch của cả ban lãnh đạo bệnh viện. Thương vụ đầu tư có thể sẽ đổ vỡ."
"Anh đã nghĩ đến điều đó." Đình Vũ đáp, giọng anh bình thản nhưng kiên định. "Nhưng Nhi, anh không thể tiếp tục xây dựng bất cứ điều gì — sự nghiệp, danh tiếng, hay cả tương lai của bệnh viện này — trên một nền tảng dối trá. Nếu ông Lý Thành Đạt là một nhà đầu tư thực sự coi trọng giá trị cốt lõi và sự bền vững, ông ấy sẽ đánh giá cao sự trung thực hơn là một hình ảnh hào nhoáng nhưng giả tạo. Còn nếu ông ấy chỉ quan tâm đến vẻ bề ngoài, có lẽ đó không phải đối tác phù hợp để bệnh viện gắn bó lâu dài."
Lam Nhi im lặng, ngẫm nghĩ về những lời anh nói, cảm nhận được sự trưởng thành và quyết đoán trong con người anh, khác hẳn với sự do dự, chần chừ của năm năm trước. "Em tự hào về anh, Đình Vũ. Dù kết quả có ra sao, em cũng tự hào vì anh đã dám lựa chọn sự thật."
"Cảm ơn em đã tin tưởng anh một lần nữa." Anh nắm lấy tay cô, ánh mắt tràn đầy yêu thương. "Và anh muốn em có mặt trong buổi họp đó, Nhi. Không phải với tư cách trợ lý riêng nữa, mà với tư cách là vợ anh, đứng cạnh anh khi anh công khai sự thật. Anh đã diễn vai một người đàn ông độc thân đủ lâu rồi, anh muốn cả thế giới nhìn thấy người phụ nữ thực sự đứng sau mọi thành công của anh."
Lam Nhi sững người trước lời đề nghị ấy, trái tim cô đập nhanh vì xúc động lẫn hồi hộp. "Anh chắc chắn chứ? Đây sẽ là lần đầu tiên em xuất hiện công khai với danh phận thật sự trước toàn thể ban lãnh đạo."
"Anh chưa bao giờ chắc chắn về điều gì hơn thế." Đình Vũ đáp, giọng anh không hề dao động. "Đã đến lúc chấm dứt Quá Muộn Rồi, Bác Sĩ Vũ này rồi, Nhi. Anh muốn cả thế giới biết em là vợ anh, là người phụ nữ tuyệt vời nhất anh từng có may mắn được yêu thương."
Những ngày tiếp theo, cả hai cùng Nguyên chuẩn bị kỹ lưỡng cho buổi trình bày — sắp xếp lại toàn bộ bằng chứng theo trình tự logic, chuẩn bị các đoạn ghi âm, hình ảnh minh chứng rõ ràng, thậm chí nhờ luật sư Trịnh Bảo Hân tư vấn thêm về khía cạnh pháp lý để đảm bảo mọi thông tin được trình bày đúng quy định, tránh những rủi ro pháp lý không cần thiết có thể phát sinh.
"Trước khi các anh chị công bố, tôi khuyên nên gửi trước một bản sao bằng chứng đến bộ phận pháp chế độc lập của bệnh viện, đóng dấu thời gian rõ ràng." Bảo Hân tư vấn trong một buổi gặp gỡ ba người. "Điều này sẽ đảm bảo tính minh bạch, tránh việc sau này Vương Bá Khiêm có thể cáo buộc ngược lại rằng bằng chứng bị dàn dựng hay chỉnh sửa sau khi sự việc xảy ra."
Đình Vũ và Lam Nhi làm theo lời khuyên đó, gửi một bản sao đầy đủ đến văn phòng pháp chế độc lập được bệnh viện thuê ngoài, đồng thời sao lưu thêm nhiều bản dự phòng ở các vị trí an toàn khác nhau, đề phòng mọi tình huống bất trắc có thể xảy ra.
Nguyên cũng đề xuất thêm một phương án dự phòng khác — nhờ một đồng nghiệp đáng tin cậy trong ban truyền thông chuẩn bị sẵn một bản thông cáo trung lập, chỉ được sử dụng trong trường hợp buổi họp diễn biến quá phức tạp và cần thông tin chính thức đến toàn thể nhân viên ngay sau đó, tránh để những tin đồn thất thiệt lan truyền không kiểm soát như đợt bài đăng giả mạo trước đó.
"Tớ nghĩ chúng ta đã chuẩn bị kỹ đến mức có thể rồi." Nguyên nói, gấp lại tập hồ sơ cuối cùng vào buổi tối trước ngày họp. "Phần còn lại phụ thuộc vào cách cậu trình bày, và cả bản lĩnh của cậu khi đối mặt trực tiếp với Vương Bá Khiêm trước mặt tất cả mọi người."
"Tớ đã sẵn sàng." Đình Vũ đáp, giọng anh không còn chút do dự nào. "Suốt năm năm qua tớ đã sống trong sự run sợ trước những gì người khác nghĩ, trước nguy cơ đánh mất vị trí của mình. Giờ đây, tớ không còn gì để sợ hãi nữa, vì thứ quý giá nhất tớ từng sợ mất đã suýt tuột khỏi tay tớ một lần rồi."
Đêm trước buổi họp quan trọng, Lam Nhi không thể chợp mắt, nằm bên cạnh bé Miên đang ngủ say, tâm trí cô quay cuồng với vô số suy nghĩ về những gì sắp diễn ra. Cô nghĩ về hành trình năm năm đã qua, về nỗi đau của những ngày tháng gần đây, và về ngưỡng cửa mới đang chờ đợi phía trước — một tương lai nơi cô không còn phải giấu diếm, không còn phải sống trong bóng tối của bất kỳ ai.
Điện thoại cô rung nhẹ, là tin nhắn từ Đình Vũ: "Dù ngày mai có chuyện gì xảy ra, anh cũng đã sẵn sàng đối mặt, vì anh biết mình không còn đơn độc nữa. Cảm ơn em vì đã ở bên anh trong hành trình này. Ngủ ngon, Nhi. Hẹn gặp em ngày mai, khi Quá Muộn Rồi, Bác Sĩ Vũ của chúng ta cuối cùng cũng được gọi đúng tên của nó."
Lam Nhi đọc dòng tin nhắn, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Cô nhắn lại một dòng ngắn gọn: "Em cũng đã sẵn sàng. Ngày mai, chúng ta cùng nhau đối mặt với tất cả."
Cô đặt điện thoại xuống bàn, nhưng vẫn không sao ngủ được, bèn khẽ khàng ngồi dậy, bước đến bên cửa sổ nhìn ra khoảng sân chung cư tối đen bên dưới. Cô nghĩ về mẹ mình ở quê, người vẫn luôn tin rằng con gái đang có một cuộc hôn nhân hạnh phúc với một bác sĩ giỏi giang, không hề hay biết những gì cô đã phải trải qua suốt năm năm qua. Cô nghĩ đến việc ngày mai, khi mọi chuyện được công khai, cô sẽ có thể gọi điện cho mẹ, kể cho bà nghe toàn bộ sự thật mà không cần phải giấu diếm thêm bất kỳ điều gì nữa.
Cô cũng nghĩ đến bé Miên, đến việc từ ngày mai, con bé sẽ không còn phải gọi cha mình là "chú Vũ" trước mặt người lạ nữa, sẽ được tự hào giới thiệu về gia đình mình như bao đứa trẻ khác. Nghĩ đến đó, lòng cô dâng trào một niềm hạnh phúc khó tả, đủ để xua tan phần nào nỗi lo lắng về những gì có thể xảy ra vào ngày mai. Cô quay lại giường, nằm xuống bên cạnh con gái, khẽ ôm lấy bé, rồi cuối cùng cũng chìm vào một giấc ngủ chập chờn nhưng bình yên hơn cô tưởng, trong đầu vẫn còn văng vẳng câu nói của Đình Vũ về việc Quá Muộn Rồi, Bác Sĩ Vũ của họ, sau ngày mai, cuối cùng cũng sẽ được gọi đúng tên của nó trước tất cả mọi người.