Quá Muộn Rồi, Bác Sĩ Vũ
8 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Quá Muộn Rồi, Bác Sĩ Vũ

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Hai tuần trôi qua kể từ ngày Lam Nhi chuyển đến căn hộ nhỏ ở Cầu Giấy, cuốn sổ chi tiêu cô từng viết những dòng đầy hy vọng bên bờ hồ giờ đã kín đặc những con số bị gạch xóa, cộng đi trừ lại không biết bao nhiêu lần trong những đêm cô ngồi một mình bên bàn ăn sau khi con đã ngủ. Cuộc sống độc lập mà cô từng hình dung sẽ mang lại cảm giác nhẹ nhõm lại hóa ra chất chồng nhiều khó khăn hơn cô tưởng tượng. Khoản tiền tiết kiệm ít ỏi mang theo đang cạn dần với tốc độ đáng lo ngại, khi phải trang trải tiền thuê nhà, tiền học cho bé Miên ở ngôi trường mới, cùng vô số chi phí sinh hoạt phát sinh mà trước đây cô chưa bao giờ phải tự mình cân đối một cách chi tiết đến từng đồng.

Cô đã nộp hồ sơ xin việc điều dưỡng tại ba bệnh viện tư nhân khác trong thành phố, mang theo tấm bằng chuyên môn vững vàng cùng nhiều năm kinh nghiệm thực tế. Nhưng kết quả không như mong đợi. Buổi phỏng vấn đầu tiên tại một bệnh viện đa khoa ở quận Đống Đa diễn ra suôn sẻ cho đến khi người phỏng vấn hỏi về lý do rời khỏi Bệnh viện Quốc tế Ánh Dương sau nhiều năm gắn bó.

"Chị làm trợ lý riêng cho bác sĩ Kha Đình Vũ suốt bốn năm, đúng không?" Người phỏng vấn, một trưởng phòng nhân sự trung niên, nhìn vào hồ sơ với ánh mắt dò xét. "Vị trí đó khá đặc biệt, thường chỉ dành cho những người có mối quan hệ thân thiết hoặc được tin tưởng đặc biệt. Chị có thể chia sẻ thêm lý do vì sao đột ngột nghỉ việc không? Chúng tôi cần đảm bảo không có vấn đề gì về mặt chuyên môn hay đạo đức nghề nghiệp trước khi tuyển dụng."

Lam Nhi cứng người trong giây lát, không thể tiết lộ sự thật về mối quan hệ hôn nhân bí mật, cũng không muốn nói dối trắng trợn. Cô chỉ có thể đưa ra một lý do mơ hồ về việc muốn thay đổi môi trường làm việc, khiến người phỏng vấn không khỏi nghi ngại. Cuộc phỏng vấn kết thúc với lời hứa hẹn "sẽ liên hệ lại sau", nhưng Lam Nhi đủ nhạy cảm để hiểu rằng cơ hội ấy gần như đã khép lại.

Buổi phỏng vấn thứ hai và thứ ba cũng diễn ra tương tự, với những câu hỏi xoay quanh vị trí công việc "nhạy cảm" trước đây của cô, khiến Lam Nhi ngày càng thấm thía một sự thật cay đắng — năm năm giấu kín thân phận vợ của một bác sĩ nổi tiếng, giờ đây lại trở thành rào cản khiến cô khó lòng chứng minh năng lực chuyên môn thực sự của mình trước những nhà tuyển dụng mới.

Tối hôm đó, sau khi dỗ bé Miên ngủ, Lam Nhi ngồi tính toán lại sổ chi tiêu trên bàn ăn, gương mặt cô hiện rõ vẻ mệt mỏi dưới ánh đèn vàng nhạt. Cô mở ứng dụng ngân hàng, nhìn số dư tài khoản đang teo tóp dần, rồi thở dài, gấp cuốn sổ lại.

Điện thoại reo lên, là cuộc gọi từ Bích Vân.

"Nhi à, cậu tìm được việc chưa?" Bích Vân hỏi, giọng lo lắng.

"Vẫn chưa." Lam Nhi đáp, cố giữ giọng bình thản. "Nhưng tớ không sao, tớ sẽ tìm được thôi. Có thể tớ sẽ nhận làm điều dưỡng tại nhà cho vài bệnh nhân cao tuổi trước mắt, trong lúc chờ cơ hội tốt hơn."

"Hay là để tớ hỏi anh Vũ xem có thể—"

"Đừng." Lam Nhi ngắt lời ngay lập tức, giọng cô trở nên kiên quyết. "Tớ không muốn dính líu gì đến anh ấy nữa, kể cả chuyện tiền bạc. Tớ muốn tự mình đứng vững, Vân ạ. Nếu tớ nhận sự giúp đỡ của anh ấy lúc này, tớ sợ mình sẽ lại mềm lòng, lại quay về với những gì tớ vừa mới quyết tâm rời bỏ."

Bích Vân im lặng một lúc, rồi nhẹ giọng. "Tớ hiểu. Nhưng cậu cũng đừng cố gắng quá sức, có gì cứ gọi tớ, đừng ngại."

Cúp máy, Lam Nhi ngồi lặng nhìn ra khung cửa sổ tối đen, ánh đèn đường hắt vào tạo thành những vệt sáng mờ nhạt trên sàn nhà. Cô nghĩ đến việc chấp nhận một sự thỏa hiệp nào đó, có lẽ chỉ cần gọi cho Đình Vũ, giải thích khó khăn hiện tại, anh chắc chắn sẽ sẵn sàng hỗ trợ ngay lập tức. Nhưng mỗi khi ý nghĩ đó xuất hiện, cô lại nhớ đến hình ảnh người phụ nữ lạ bước ra từ phòng ngủ của anh, và sự kiên định trong cô lại được củng cố thêm một lần nữa.

Sáng hôm sau, một biến cố nhỏ khiến tình hình càng thêm căng thẳng — bé Miên bị sốt nhẹ, có lẽ do chưa kịp thích nghi với môi trường mới và thời tiết giao mùa. Lam Nhi phải xin nghỉ buổi phỏng vấn thứ tư đã hẹn trước để ở nhà chăm sóc con, một lần nữa đánh mất cơ hội tìm việc mà cô đã chuẩn bị kỹ lưỡng.

Cô ngồi bên giường, đặt khăn ướt lên trán con, nhìn gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì sốt, lòng cô se lại vì thương xót. "Con có mệt lắm không?" Cô hỏi khẽ, vuốt ve mái tóc con.

"Con nhớ nhà cũ, mẹ ơi." Bé Miên thều thào, đôi mắt lim dim. "Con nhớ bố. Con nhớ phòng con có nhiều đồ chơi hơn."

Lam Nhi nghẹn lòng, không biết phải đáp lại con thế nào. Cô ôm con vào lòng, cố kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào, tự nhủ với chính mình rằng đây chỉ là giai đoạn khó khăn tạm thời, rồi mọi thứ sẽ dần ổn định trở lại.

Buổi chiều, khi bé Miên đã hạ sốt và ngủ thiếp đi, Lam Nhi ngồi một mình trong phòng khách, mở laptop tìm kiếm thêm các cơ hội việc làm khác. Cô bắt gặp một tin tuyển dụng vị trí điều dưỡng chăm sóc tại nhà cho một trung tâm y tế cộng đồng nhỏ, mức lương không cao nhưng phù hợp với hoàn cảnh hiện tại, không đòi hỏi phải giải thích quá nhiều về lý lịch công việc trước đây. Cô nộp đơn ngay lập tức, dù trong lòng không khỏi chạnh lòng khi nghĩ đến khoảng cách giữa vị trí này với công việc trợ lý riêng cho một bác sĩ hàng đầu mà cô từng đảm nhiệm.

Vài ngày sau, trung tâm y tế cộng đồng gọi điện mời cô đến phỏng vấn. Người quản lý ở đó, một phụ nữ trung niên phúc hậu, không mấy quan tâm đến lý lịch công việc trước kia mà chỉ hỏi về kỹ năng chăm sóc bệnh nhân cao tuổi và khả năng linh hoạt thời gian. Lam Nhi trả lời trôi chảy, thể hiện rõ kinh nghiệm dày dặn của mình, và được nhận vào làm ngay trong buổi phỏng vấn đầu tiên, dù mức lương chỉ bằng một phần ba so với những gì cô từng nhận được ở Bệnh viện Ánh Dương. Cô không hề than vãn, chỉ thầm cảm ơn vì cuối cùng cũng đã có một công việc ổn định, dù khiêm tốn, để có thể tự lo cho hai mẹ con mà không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai.

Công việc mới đòi hỏi cô phải di chuyển đến nhà riêng của từng bệnh nhân để chăm sóc, đo huyết áp, thay băng, hướng dẫn dùng thuốc, những công việc quen thuộc nhưng giờ đây được thực hiện trong một bối cảnh hoàn toàn khác — không còn phòng ốc hiện đại, không còn trang thiết bị tối tân, chỉ có những căn nhà nhỏ giản dị và những người bệnh cao tuổi neo đơn cần một bàn tay chăm sóc tận tâm. Có những hôm cô phải dậy từ năm giờ sáng để kịp đưa bé Miên đến trường trước khi bắt đầu ca làm việc đầu tiên cách nhà gần mười cây số, rồi lại tất tả quay về đón con vào cuối giờ chiều, cơ thể mệt nhoài nhưng cô chưa bao giờ để lộ sự kiệt sức ấy trước mặt con gái.

Đêm đó, khi ngồi một mình bên bàn ăn sau khi đã dọn dẹp xong mọi thứ, Lam Nhi mở lại hộp kỷ vật nhỏ cô mang theo từ biệt thự — vài bức ảnh gia đình, chiếc nhẫn cưới giản dị cô đã tháo ra nhưng không nỡ vứt bỏ, và cuốn nhật ký cô từng viết trong những năm đầu hôn nhân. Cô lật giở từng trang, đọc lại những dòng chữ tràn đầy hạnh phúc và hy vọng của một cô gái trẻ tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu và tương lai của mình.

Cô gấp cuốn nhật ký lại, đặt tay lên đó một lúc lâu, rồi tự nhủ với chính mình bằng một giọng điệu kiên quyết hơn bao giờ hết: "Dù khó khăn đến đâu, mình cũng không quay lại. Không phải vì mình không còn yêu anh ấy, mà vì mình cần chứng minh cho Miên thấy, một người phụ nữ có thể đứng vững bằng chính đôi chân của mình, không cần phải sống trong bóng tối của bất kỳ ai."

Cô cất hộp kỷ vật vào ngăn tủ, tắt đèn, bước vào phòng ngủ nơi con gái đang say giấc. Nằm xuống bên cạnh con, cô nhìn lên trần nhà, lắng nghe tiếng thở đều đặn của bé Miên, và tự nhủ rằng dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, cô vẫn sẽ kiên trì bước tiếp, từng bước một, để xây dựng một cuộc sống mới cho cả hai mẹ con — một cuộc sống không còn phải giấu diếm hay chờ đợi bất kỳ ai.

Trong bóng tối, ánh sáng màn hình điện thoại bất chợt rọi lên gương mặt cô khi cô lướt ngón tay qua danh bạ theo thói quen, rồi khựng lại đúng một giây ở cái tên cô đã tự tay chặn số từ cái đêm rời khỏi biệt thự. Ngón tay cô lơ lửng trên màn hình đủ lâu để chính cô cũng giật mình vì sự do dự vô cớ ấy — cô đâu còn gì để nói với anh, đâu còn gì để hỏi. Cô tắt màn hình, úp điện thoại xuống mặt bàn cạnh giường, quay lưng lại phía cửa sổ chưa treo rèm, nơi ánh đèn đường vẫn lặng lẽ hắt vào một vệt sáng mờ trên sàn gỗ, y như đêm hôm qua, y như sẽ còn tiếp diễn không biết bao nhiêu đêm nữa.

Đã sao chép liên kết chương