Quá Muộn Rồi, Bác Sĩ Vũ
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Quá Muộn Rồi, Bác Sĩ Vũ

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Lam Nhi dành cả một buổi sáng để suy nghĩ về cách tiếp cận Vương Tuyết Nhung sao cho tự nhiên nhất, không khiến đối phương cảnh giác. Cuối cùng, cô quyết định nhắn tin trực tiếp cho Tuyết Nhung qua một tài khoản mạng xã hội cũ, giả vờ như đang tìm người tổ chức sự kiện cho một hoạt động từ thiện nhỏ của trung tâm y tế cộng đồng nơi mình đang làm việc — một lý do hoàn toàn hợp lý, vì Tuyết Nhung vẫn đang hoạt động trong lĩnh vực truyền thông sự kiện.

"Chị Nhung ơi, không biết chị còn nhớ em không, Lam Nhi đây, trước làm điều dưỡng bên Bệnh viện Ánh Dương, mình từng gặp nhau trong sự kiện gây quỹ hai năm trước ấy." Cô nhắn, cố giữ giọng điệu tự nhiên, thân thiện như một người quen cũ tình cờ liên lạc lại.

Phải mất gần một ngày, Tuyết Nhung mới trả lời, những dòng tin nhắn ngắn gọn, có phần dè dặt. Nhưng sau vài lượt trao đổi về công việc, Lam Nhi khéo léo đề nghị gặp mặt trực tiếp để "bàn về hợp tác sự kiện", một cuộc hẹn tại một quán cà phê công cộng, đông người qua lại, đủ an toàn cho cả hai bên.

Trước buổi gặp, Lam Nhi và Đình Vũ đã dành cả một buổi tối để lên kế hoạch chi tiết, tính toán từng tình huống có thể xảy ra. Đình Vũ muốn tự mình đi cùng ngay từ đầu, nhưng Lam Nhi thuyết phục anh rằng sự xuất hiện của cả hai người sẽ khiến Tuyết Nhung cảnh giác ngay lập tức, trong khi một mình cô, với tư cách một người quen cũ vô hại, sẽ dễ dàng tiếp cận hơn nhiều. Cuối cùng họ thống nhất phương án Đình Vũ và Nguyên sẽ ngồi quan sát từ xa, chỉ can thiệp khi thực sự cần thiết.

Buổi gặp diễn ra vào chiều thứ Sáu, Đình Vũ và Nguyên ngồi ở một bàn cách đó không xa, giả vờ như những vị khách bình thường, sẵn sàng can thiệp nếu tình huống trở nên bất ổn. Lam Nhi ngồi đối diện Tuyết Nhung, cố gắng giữ cuộc trò chuyện ở mức độ nhẹ nhàng ban đầu, hỏi thăm về công việc, về cuộc sống, dần dần xây dựng lại sự tin tưởng như những người quen cũ.

Giữa cuộc trò chuyện, khi Tuyết Nhung có phần thả lỏng hơn, Lam Nhi khẽ khàng chuyển hướng câu chuyện. "Chị Nhung này, dạo gần đây em có nghe vài chuyện không hay liên quan đến bác sĩ Vũ, không biết chị có biết gì không?"

Tuyết Nhung khựng lại, tay cầm tách cà phê run nhẹ, ánh mắt cô thoáng lộ vẻ hoảng loạn trong tích tắc trước khi cố gắng lấy lại vẻ bình thản. "Em... em không rõ lắm, sao tự nhiên hỏi vậy?"

Lam Nhi quan sát kỹ phản ứng của đối phương, nhận ra ngay dấu hiệu của một người đang che giấu điều gì đó, một sự bối rối không thể nào giấu diếm hoàn toàn. Cô quyết định đánh liều, hạ giọng, ánh mắt cô trở nên chân thành hơn.

"Chị Nhung, em biết chị đã đến nhà bác sĩ Vũ đêm hôm đó." Cô nói khẽ, không mang theo sự buộc tội gay gắt, mà là một sự thấu hiểu nhẹ nhàng. "Em cũng biết chị đang gặp khó khăn về tài chính, và có lẽ chị không có nhiều lựa chọn. Em không trách chị, em chỉ muốn biết sự thật, vì đó là gia đình của em, là con gái em đang phải chịu ảnh hưởng từ tất cả những chuyện này."

Tuyết Nhung im lặng rất lâu, đôi mắt cô ngấn nước, cả người run lên như thể một gánh nặng đã đè nén quá lâu cuối cùng cũng tìm được lối thoát. "Chị xin lỗi." Cô thì thầm, giọng nghẹn ngào. "Chị không muốn làm chuyện này, nhưng chú Khiêm... chú ấy nắm giữ khoản nợ của gia đình chị, chú ấy đe dọa nếu chị không làm theo, sẽ khiến gia đình chị mất hết mọi thứ."

Lam Nhi nắm lấy tay Tuyết Nhung qua bàn, một cử chỉ an ủi chân thành. "Chị có thể kể cho em nghe toàn bộ sự thật không? Đây là cơ hội để chị thoát khỏi sự kiểm soát của ông ta, và cũng là cách duy nhất để chấm dứt mọi chuyện."

Tuyết Nhung do dự một lúc lâu, liên tục nhìn quanh như sợ có ai đang theo dõi, rồi cuối cùng gật đầu, bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện bằng giọng run rẩy — cách Vương Bá Khiêm tiếp cận cô, đưa ra khoản vay để giải quyết nợ nần của gia đình, rồi dần dần ép buộc cô tham gia vào kế hoạch dàn dựng, từ việc lẻn vào biệt thự đêm hôm đó bằng chìa khóa dự phòng mà ông ta có được thông qua mối quan hệ với công ty bảo trì an ninh, đến việc chuẩn bị những bức ảnh, tin nhắn giả mạo gần đây.

"Đêm đó, chú Khiêm đưa cho chị mã cổng và một chiếc áo sơ mi, dặn chị mặc vào cho giống như vừa ngủ dậy." Tuyết Nhung kể tiếp, giọng cô càng lúc càng run rẩy hơn khi hồi tưởng lại. "Chị có hỏi ông ta lấy áo ở đâu ra, ông ta chỉ cười bảo 'không khó, người giúp việc theo giờ ở biệt thự đó nhận thêm tiền thì việc gì cũng làm được', chị đoán ông ta đã nhờ người giúp việc lấy trộm một chiếc áo cũ trong giỏ đồ chờ giặt, chứ không phải áo chị vẫn mặc hằng ngày." "Ông ta dặn chị chỉ cần ở trong nhà đến sáng, tạo ra vẻ như vừa qua đêm ở đó, rồi cố tình để ai đó bắt gặp khi rời đi. Chị không biết người đó lại chính là vợ của bác sĩ Vũ, nếu biết trước, có lẽ chị đã không đủ can đảm để làm chuyện này, dù bị đe dọa đến đâu."

Lam Nhi nghe đến đây, tay siết chặt lấy quai túi xách trên đùi, vừa xót xa cho hoàn cảnh bị ép buộc của Tuyết Nhung, vừa đau nhói khi hình dung lại chi tiết tỉ mỉ của kế hoạch đã khiến cô tổn thương sâu sắc đến vậy. Nhưng bờ vai cô cũng dần buông lỏng, hơi thở nhẹ hẳn đi — mảnh ghép cuối cùng của bức tranh sự thật cuối cùng đã được đặt đúng vị trí.

"Chị có giữ lại bất kỳ bằng chứng nào về việc ông ta chỉ đạo chị không?" Lam Nhi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù các ngón tay cô đang siết chặt vào nhau dưới gầm bàn.

Tuyết Nhung gật đầu chậm rãi. "Chị có ghi âm lại vài cuộc gọi, phòng trường hợp sau này ông ta chối bỏ trách nhiệm và không xóa khoản nợ như đã hứa. Chị cũng còn giữ những tin nhắn ông ta gửi hướng dẫn chị cách thực hiện kế hoạch."

Đây chính là bước đột phá mà Lam Nhi và Đình Vũ đã chờ đợi suốt nhiều tuần qua. Lam Nhi nhẹ nhàng thuyết phục Tuyết Nhung cung cấp những bằng chứng ấy, hứa hẹn sẽ giúp cô ta được pháp luật xem xét khoan hồng nếu hợp tác thành thật, đồng thời cam kết sẽ tìm cách hỗ trợ giải quyết khoản nợ một cách hợp pháp, tách biệt hoàn toàn khỏi sự kiểm soát của Vương Bá Khiêm.

Sau buổi gặp, khi Tuyết Nhung đã rời đi, Đình Vũ và Nguyên tiến đến bàn của Lam Nhi, cả ba người ngồi lại cùng nhau, không giấu được sự phấn khích trước bước tiến quan trọng này.

"Em làm rất tốt, Nhi." Đình Vũ nói, ánh mắt anh tràn đầy sự tự hào và cảm kích. "Anh không nghĩ có ai khác có thể khiến cô ta mở lòng nhanh như vậy."

"Chỉ vì em hiểu cảm giác bị mắc kẹt trong một hoàn cảnh không lối thoát là như thế nào." Lam Nhi đáp, giọng cô trầm xuống, nghĩ đến năm năm sống trong bí mật của chính mình. "Em nhận ra, Tuyết Nhung cũng chỉ là một nạn nhân khác trong toàn bộ âm mưu này, không khác gì chúng ta."

Tối hôm đó, khi Tuyết Nhung gửi qua email toàn bộ file ghi âm và ảnh chụp màn hình tin nhắn cho Lam Nhi theo như đã thỏa thuận, cả ba người cùng ngồi nghe lại từng đoạn ghi âm trong căn phòng làm việc của Nguyên tại bệnh viện, cẩn thận sao lưu thành nhiều bản để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho bằng chứng quan trọng này.

Giọng nói của Vương Bá Khiêm vang lên rõ ràng trong đoạn ghi âm, chỉ đạo Tuyết Nhung từng bước một cách chi tiết, không còn chỗ cho bất kỳ sự chối cãi nào. Đình Vũ nghe xong, nắm chặt tay, ánh mắt anh lóe lên một sự quyết tâm sắc lạnh chưa từng thấy.

"Chúng ta đã có đủ bằng chứng." Anh nói, giọng anh trầm thấp nhưng đầy sức nặng. "Đã đến lúc đối mặt trực tiếp với sự thật, trước toàn thể Hội đồng quản trị, trước cả nhà đầu tư. Tôi sẽ không để ông ta có thêm bất kỳ cơ hội nào để gây hại cho gia đình mình hay cho bất kỳ ai khác nữa."

Nguyên gật đầu đồng tình, nhưng vẫn giữ được cái đầu lạnh cần thiết trong tình huống này. "Chúng ta cần lên kế hoạch cẩn thận về thời điểm và cách thức công bố. Nếu làm không khéo, Vương Bá Khiêm hoàn toàn có thể phản đòn, tìm cách vô hiệu hóa bằng chứng hoặc đổ hết trách nhiệm lên đầu Tuyết Nhung, biến cô ấy thành người duy nhất chịu tội trong khi bản thân ông ta vẫn an toàn."

"Anh nói đúng." Đình Vũ trầm ngâm, xoa cằm suy nghĩ. "Chúng ta cần một thời điểm mà ông ta không thể trốn tránh hay chối cãi — một nơi có đông đủ nhân chứng quan trọng, đặc biệt là sự hiện diện của phía nhà đầu tư, để mọi việc được minh bạch tuyệt đối, không còn chỗ cho bất kỳ sự che đậy nào nữa."

Lam Nhi ngồi lắng nghe hai người bàn bạc, hai bàn tay đan chặt vào nhau trên đùi, vừa lo lắng vừa quyết tâm. Cô biết bước tiếp theo sẽ là bước ngoặt quan trọng nhất, không chỉ quyết định số phận của Vương Bá Khiêm, mà còn quyết định tương lai của cả gia đình nhỏ họ đang cố gắng hàn gắn, và cả sinh kế của hàng trăm nhân viên đang gắn bó với Bệnh viện Ánh Dương.

"Vậy chúng ta sẽ nhắm đến buổi họp Hội đồng quản trị mở rộng sắp tới, đúng lúc phía nhà đầu tư có mặt để ký kết những điều khoản cuối cùng." Cô lên tiếng, giọng cô chắc chắn hơn cô tưởng. "Đó sẽ là thời điểm không ai có thể lảng tránh sự thật, và cũng là cơ hội để mọi chuyện được giải quyết dứt điểm một lần cho tất cả."

Đã sao chép liên kết chương