Chương 13
Chương 13 — Quá Muộn Rồi, Bác Sĩ Vũ
Trong văn phòng riêng trên tầng cao nhất của Bệnh viện Ánh Dương, Vương Bá Khiêm ngồi sau bàn làm việc gỗ gụ bóng loáng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo một nhịp điệu căng thẳng. Trước mặt ông ta, trên màn hình điện thoại, là dòng tin nhắn vừa nhận được từ một người trong bộ phận an ninh mà ông ta đã âm thầm cài cắm từ lâu — thông tin cho biết bác sĩ Kha Đình Vũ gần đây có những biểu hiện bất thường, thường xuyên hỏi han về hệ thống camera an ninh và tỏ ra quan tâm đến cơ cấu cổ phần của Hội đồng quản trị.
Ông ta cau mày, gọi điện ngay cho Vương Tuyết Nhung.
"Cô có chắc là không để lại dấu vết gì không?" Giọng ông ta trầm thấp, đầy cảnh giác qua điện thoại. "Bác sĩ Vũ dạo này có vẻ đang điều tra khá sâu, thậm chí có vẻ như đã nghi ngờ đến hệ thống camera bị can thiệp."
"Cháu đã làm đúng theo những gì chú dặn." Tuyết Nhung đáp, giọng cô có phần lo lắng. "Nhưng chú Khiêm, cháu không thoải mái với chuyện này lắm nữa. Nếu bác sĩ Vũ thực sự đang điều tra, mọi chuyện có thể sẽ vỡ lở, và cháu—"
"Cô đừng lo." Vương Bá Khiêm ngắt lời, giọng ông ta trở nên lạnh lẽo, mang theo một sự đe dọa ngầm không thể nhầm lẫn. "Khoản nợ của gia đình cô vẫn còn đó, Tuyết Nhung ạ. Tôi chỉ cần cô làm thêm một việc nhỏ nữa, rồi mọi chuyện sẽ kết thúc, khoản nợ coi như được xóa sạch."
Tuyết Nhung im lặng ở đầu dây bên kia, cảm giác bị mắc kẹt trong một cái bẫy ngày càng siết chặt khiến cô nghẹt thở, nhưng nỗi sợ hãi về khoản nợ khổng lồ của gia đình vẫn lớn hơn cả lương tâm đang cắn rứt.
"Chú muốn cháu làm gì?" Cô hỏi, giọng cô đã chùng xuống, mất đi vẻ phản kháng ban đầu.
"Người vợ của bác sĩ Vũ, cô ta đang bắt đầu dao động, có khả năng sẽ tin tưởng trở lại nếu tình hình cứ tiếp diễn thế này." Vương Bá Khiêm nói, giọng đầy toan tính. "Chúng ta cần một đòn quyết định hơn, đủ để khiến cô ta không còn bất kỳ khoảng trống nào cho sự nghi ngờ có lợi cho bác sĩ Vũ nữa. Tôi cần cô chuẩn bị thêm một số hình ảnh, tin nhắn giả mạo, đủ thuyết phục để tung ra đúng thời điểm, khiến câu chuyện càng thêm rối ren và không thể cứu vãn."
Cúp máy, Vương Bá Khiêm đứng dậy, bước đến bên cửa sổ văn phòng nhìn xuống toàn cảnh khuôn viên bệnh viện phía dưới — những dãy nhà cao tầng khang trang, bãi đỗ xe rộng rãi, tất cả những gì ông ta đã góp phần xây dựng suốt hơn hai mươi năm gắn bó, kể từ ngày còn là một cổ đông nhỏ lẻ cho đến khi trở thành Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị đầy quyền lực. Ông ta không cho rằng mình đang làm điều sai trái; trong tâm trí đã bị quyền lực và nỗi sợ mất mát làm cho méo mó, ông ta tự thuyết phục bản thân rằng mình chỉ đang bảo vệ những gì lẽ ra thuộc về mình, những gì ông ta đã bỏ công sức cả đời để gây dựng, trước nguy cơ bị pha loãng và gạt ra rìa bởi dòng vốn ngoại sắp đổ vào.
Ba ngày sau, một tài khoản mạng xã hội ẩn danh bắt đầu đăng tải một loạt bài viết, kèm theo những bức ảnh đã qua chỉnh sửa tinh vi cho thấy Đình Vũ và một người phụ nữ giống hệt Tuyết Nhung trong nhiều bối cảnh thân mật khác nhau — tại một nhà hàng sang trọng, trong một khách sạn, thậm chí có cả những đoạn tin nhắn được ghép nối khéo léo từ những cuộc trò chuyện có thật nhưng bị cắt xén ngữ cảnh, biến những câu nói bình thường thành những lời lẽ ngọt ngào ám chỉ một mối quan hệ ngoài luồng kéo dài.
Những bài đăng ấy nhanh chóng lan truyền trong một nhóm kín gồm các nhân viên y tế và người quen biết trong ngành, trước khi lọt đến tai của chính những đồng nghiệp cũ của Lam Nhi tại Bệnh viện Ánh Dương. Ôn Bích Vân là người đầu tiên nhìn thấy, vội vàng gọi điện báo cho Lam Nhi trong tâm trạng hoảng hốt.
"Nhi, cậu phải xem cái này ngay." Bích Vân nói, giọng cô run rẩy khi gửi những đường link qua tin nhắn. "Có ai đó đang tung tin đồn về bác sĩ Vũ và người phụ nữ đó, kèm cả ảnh và tin nhắn, trông rất thật."
Lam Nhi mở điện thoại, tay cô run lên khi lướt qua từng bức ảnh, từng đoạn tin nhắn được dàn dựng. Dù trong đầu cô vẫn còn ghi nhớ những lập luận Đình Vũ đã trình bày về khả năng có kẻ dàn dựng đứng sau, nhưng đứng trước một lượng "bằng chứng" dồn dập và tinh vi đến vậy, cô không khỏi cảm thấy hoang mang tột độ, mọi tia hy vọng mong manh vừa nhen nhóm trong lòng cô mấy ngày qua lại bị dập tắt.
Tệ hơn nữa, một trong những bài đăng còn nhắc đến cả tên cô, ám chỉ rằng "người trợ lý cũ" của bác sĩ Vũ đã "bỏ trốn cùng con" sau khi phát hiện sự thật, kèm theo những bình luận ác ý cho rằng có lẽ cô đã lợi dụng vị trí công việc để tiếp cận và ràng buộc một bác sĩ nổi tiếng, giờ đây khi bị phát hiện mối quan hệ thật sự của anh với người khác thì mới giả vờ đau khổ bỏ đi.
Trung tâm y tế cộng đồng nơi Lam Nhi đang làm việc cũng không tránh khỏi những lời đàm tiếu. Một vài đồng nghiệp mới bắt đầu nhìn cô bằng ánh mắt dò xét, thì thầm bàn tán sau lưng mỗi khi cô đi ngang qua. Người quản lý trung tâm, dù không trực tiếp nói ra, cũng tỏ ra dè dặt hơn khi giao các ca chăm sóc bệnh nhân quan trọng cho cô, viện lý do "cần thời gian để sắp xếp lại lịch trình".
Tối hôm đó, sau khi đưa bé Miên đi ngủ, Lam Nhi ngồi một mình trong bóng tối phòng khách, điện thoại vẫn còn hiển thị những hình ảnh đau lòng kia. Cô cảm thấy như mình đang bị nhấn chìm giữa hai luồng thông tin trái ngược — một bên là những bằng chứng logic, có hệ thống mà Đình Vũ đưa ra; một bên là những hình ảnh trực quan, dồn dập, đánh thẳng vào nỗi đau và sự bất an sâu thẳm nhất trong lòng cô.
Cô nhấc điện thoại lên, định gọi cho Đình Vũ để chất vấn, nhưng rồi lại đặt xuống. Một phần trong cô muốn tin anh, nhưng một phần khác lại sợ hãi việc tiếp tục tin tưởng chỉ để rồi lại bị tổn thương thêm một lần nữa, sâu sắc hơn cả lần trước.
Cô gọi cho Bích Vân, giọng cô nghẹn lại. "Vân, tớ không biết phải tin vào điều gì nữa. Những bức ảnh kia trông thật đến đáng sợ, nhưng những gì anh Vũ đưa ra hôm trước cũng có logic không thể chối cãi. Tớ cảm giác như mình đang bị kéo về hai phía, không biết đâu mới là sự thật."
"Cậu có nhận ra điều gì bất thường trong những bức ảnh đó không?" Bích Vân hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh để trấn an bạn. "Đôi khi ảnh chỉnh sửa sẽ có những chi tiết sai lệch nếu nhìn kỹ — ánh sáng không khớp, bóng đổ sai hướng, hoặc nền bối cảnh có gì đó không tự nhiên."
Lam Nhi mở lại những bức ảnh, phóng to từng chi tiết theo lời gợi ý của bạn. Quả thực, khi nhìn kỹ, cô nhận thấy trong một bức ảnh chụp tại nhà hàng, bóng của hai người đổ về hai hướng khác nhau một cách kỳ lạ, điều không thể xảy ra nếu cả hai cùng đứng dưới một nguồn sáng. Một tia hy vọng nhỏ nhoi lóe lên trong lòng cô, nhưng ngay sau đó lại bị nỗi sợ hãi quen thuộc dập tắt — cô đã quá mệt mỏi để tiếp tục phân tích, tiếp tục hy vọng rồi lại có thể một lần nữa thất vọng.
Cùng lúc đó, tại văn phòng riêng của mình, Đình Vũ cũng đang xem lại những bài đăng vừa xuất hiện với vẻ mặt giận dữ pha lẫn lo lắng. Anh lập tức gọi cho Phùng Đắc Nguyên, giọng anh gấp gáp khác thường.
"Chúng đang leo thang, Nguyên. Đây rõ ràng là một đòn phản công có tính toán, nhắm thẳng vào Nhi để dập tắt hoàn toàn khả năng cô ấy tin tưởng lại tớ." Đình Vũ nói, tay anh siết chặt điện thoại. "Chúng ta cần hành động nhanh hơn, trước khi tình hình vượt khỏi tầm kiểm soát."
"Tớ đồng ý." Nguyên đáp, giọng cũng đầy lo lắng. "Nhưng cậu cần bình tĩnh, Vũ. Nếu bây giờ cậu phản ứng công khai, có thể sẽ chỉ khiến mọi chuyện thêm rối ren, và kẻ chủ mưu sẽ càng có cớ để đẩy câu chuyện đi xa hơn. Chúng ta cần bằng chứng thật sự vững chắc trước khi ra tay, nếu không, chính cậu sẽ là người chịu thiệt nhiều nhất."
Đình Vũ ngồi lặng người, nắm chặt hai bàn tay, cảm giác bất lực dâng lên trong lòng khi biết rằng kẻ đứng sau tất cả những chuyện này đang ngày càng táo bạo và tàn nhẫn hơn, sẵn sàng lợi dụng cả nỗi đau của một người phụ nữ vô tội để đạt được mục đích của mình. Anh tự nhủ, dù phải trả giá bằng bất cứ điều gì, anh cũng sẽ tìm ra đủ bằng chứng để chấm dứt tất cả, trước khi Vương Bá Khiêm có thể gây thêm bất kỳ tổn thương nào khác cho những người anh yêu thương.
Đêm khuya hôm ấy, Đình Vũ soạn một tin nhắn gửi đến Lam Nhi qua số điện thoại mới anh vừa xin được từ Nguyên, người đã liên lạc lại được với Bích Vân trong một tình huống khẩn cấp. Anh viết đi viết lại nhiều lần, xóa đi rồi lại gõ, cố gắng tìm ra những từ ngữ có thể xoa dịu phần nào nỗi hoang mang của cô mà không tỏ ra ép buộc. Cuối cùng anh chỉ gửi một dòng ngắn gọn: "Anh biết em vừa nhìn thấy những bức ảnh đó. Anh không thể chứng minh ngay lúc này, nhưng anh xin em một điều — nếu có bất kỳ nghi ngờ nào, hãy hỏi thẳng anh trước khi tin vào bất cứ điều gì khác. Anh sẽ luôn trả lời em, bất kể là mấy giờ." Gửi tin nhắn đi, anh đặt điện thoại xuống bàn, không biết liệu cô có đọc được hay không, chỉ có thể chờ đợi trong vô vọng như đã từng chờ đợi suốt những tuần qua.