Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về
8 phút đọc

Chương 1

Chương 1 — Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Tiếng còi xe cứu thương xa xăm len qua lớp cửa kính vỡ, rồi tắt hẳn. Lục Yên Chi mở mắt, việc đầu tiên cô nhận ra không phải ánh sáng mà là mùi. Mùi thuốc khử trùng bệnh viện đã biến mất, thay vào đó là mùi nệm bông hơi ẩm quen thuộc, mùi tinh dầu bạc hà cô vẫn xịt lên gối để tỉnh táo trước mỗi buổi tập, mùi của căn phòng ký túc xá đội tuyển mà cô đã sống suốt bốn năm.

Cô nằm im rất lâu, tim đập những nhịp dồn dập không phải vì sợ hãi mà vì một thứ cảm giác trống rỗng đang từ từ được lấp đầy bởi ký ức. Ký ức của một đời khác. Của một Lục Yên Chi hai mươi bốn tuổi, bị hội đồng kỷ luật giải đấu tuyên bố cấm thi đấu vĩnh viễn vì tội danh "sử dụng phần mềm hỗ trợ trái phép" — một tội danh cô không hề phạm phải. Của những tháng ngày sau đó, khi số điện thoại của cô bị chặn khỏi mọi nhóm chat đội, khi cha mẹ cô nhìn cô bằng ánh mắt của người xa lạ, khi cô ngồi một mình trong căn phòng trọ tồi tàn, sốt cao suốt ba ngày không ai hay biết, và cuối cùng ngã gục trên sàn nhà lạnh ngắt lúc căn bệnh viêm phổi biến chứng đã âm thầm tàn phá cơ thể suy kiệt vì mất ngủ, vì trầm cảm, vì bị cả thế giới quay lưng.

Cô đã chết. Cô nhớ rõ cảm giác đó — không đau đớn, chỉ là một sự nhẹ bẫng lạ lùng khi ý thức tan ra như khói.

Và giờ cô đang nằm đây, trong chiếc giường tầng của phòng ký túc xá đội Bạch Ưng Gaming, ánh đèn ngoài hành lang hắt qua khe cửa đúng như cái đêm cô nhớ — cái đêm trước ngày họp gia đình định đoạt "chuyện nhường suất".

Yên Chi ngồi bật dậy, hai tay siết chặt tấm chăn mỏng. Cô đưa mắt nhìn quanh phòng: chiếc bàn phím cơ cô tự mua bằng tiền thưởng giải đấu năm ngoái, tấm huy chương bạc treo lệch trên tường, cuốn sổ tay ghi chi tiết từng pha giao tranh (team fight) của đối thủ mà cô luôn mang theo bên mình. Mọi thứ đều ở đúng chỗ của bốn năm về trước. Cô với tay lấy điện thoại trên đầu giường, màn hình khóa hiện ngày tháng — đúng là ngày ấy, ngày mà cô nhớ như một vết sẹo không bao giờ lành: còn đúng mười hai tiếng nữa là buổi họp gia đình sẽ diễn ra tại nhà, nơi cha mẹ cô sẽ đặt trước mặt cô một tờ giấy có tiêu đề "Đơn xin nhường vị trí tuyển thủ chính", và chờ cô đặt bút ký.

Kiếp trước, cô đã ký. Không phải vì bị ép bằng vũ lực, mà vì suốt hai mươi năm cuộc đời, cô đã được dạy dỗ theo một khuôn mẫu: là chị, phải nhường em. Em gái sinh non, yếu ớt, từ nhỏ đã được cha mẹ bao bọc như một món đồ sứ dễ vỡ, còn cô — đứa con khỏe mạnh, tự lập, giỏi giang — luôn được nhắc nhở rằng "con mạnh mẽ hơn em, con phải hiểu cho em". Yên Chi đã tin điều đó là chân lý. Cô đã tin đến mức khi ban huấn luyện thông báo Lục Ý Nhi — em gái ruột của cô, cũng là tuyển thủ đường giữa cùng học viện — muốn tranh suất thi đấu chính thức, cô đã tự nguyện lùi lại, tự nhủ rằng nhường một mùa giải cũng không sao, em cần cơ hội để tự tin hơn.

Kết quả của sự nhường nhịn ấy là gì? Là Ý Nhi thi đấu bết bát suốt nửa mùa giải, kéo cả đội tuột dốc không phanh. Là khi người hâm mộ và ban lãnh đạo bắt đầu đặt câu hỏi, Ý Nhi — thay vì thừa nhận yếu kém — đã quay sang đổ hết trách nhiệm cho chị gái, tung tin rằng chính Yên Chi vì ghen tị đã cố tình phá hoại tinh thần đội, thậm chí bí mật để lộ chiến thuật cho đối thủ. Là khi Yên Chi đứng ra thanh minh, không một ai tin cô — kể cả cha mẹ cô. Bằng chứng giả được dàn dựng tinh vi sau đó chỉ là nhát dao cuối cùng kết liễu những gì còn sót lại của sự nghiệp cô.

Yên Chi siết chặt điện thoại trong tay đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Cô hít một hơi thật sâu, cảm giác không khí tràn vào lồng ngực — một cảm giác sống động đến kỳ lạ, như thể cơ thể này chưa từng biết đến cảm giác kiệt sức của một người sắp chết.

Cô có cơ hội thứ hai. Và cô sẽ không lặp lại sai lầm cũ.

Không phải vì cô ghét em gái. Ký ức kiếp trước vẫn còn nguyên những buổi chiều hai chị em cùng ngồi luyện tập, cùng ăn mì gói lúc nửa đêm sau giờ tập gian nan, cùng cười khúc khích khi xem lại đoạn clip thi đấu vụng về thời mới vào nghề. Tình chị em ấy là thật. Nhưng thật không có nghĩa là nó miễn nhiễm với đố kỵ, và sự thật cay đắng nhất mà Yên Chi phải đối diện là: tình thân không phải lý do để cô đánh đổi cả sự nghiệp, cả danh dự, cả mạng sống của chính mình.

Cô đứng dậy, bước tới bên cửa sổ. Bên ngoài, ánh đèn thành phố vẫn sáng dù đã gần ba giờ sáng — khu vực gần trung tâm huấn luyện luôn có vài quán ăn đêm phục vụ dân văn phòng và cả những tuyển thủ esports thức khuya luyện tập. Yên Chi nhìn xuống, thấy chính mình phản chiếu mờ nhạt trên mặt kính: gương mặt hai mươi tuổi, chưa có nếp nhăn của lo âu kéo dài, đôi mắt còn ánh lên thứ ngọn lửa mà kiếp trước đã bị dập tắt từ rất lâu trước khi cô thực sự chết.

"Lần này," cô nói khẽ với chính mình, giọng đủ vang để làm chắc lại quyết tâm, "tao sẽ không ký."

Cô quay lại giường, mở laptop, tìm lại những bản ghi thi đấu (replay) của chính mình từ mùa giải trước — những trận đấu mà kiếp trước cô đã thi đấu trước khi nhường suất, những trận đấu chứng minh phong độ của cô đang ở đỉnh cao chứ không hề sa sút như những gì gia đình cô sẽ viện cớ sau này để thuyết phục cô rút lui. Cô cẩn thận sao lưu toàn bộ dữ liệu ấy vào một ổ cứng rời, cất trong ngăn kéo có khóa — kiếp trước cô chưa từng nghĩ tới việc phải tự bảo vệ bằng chứng cho chính mình, vì cô chưa bao giờ tưởng tượng nổi có ngày người thân sẽ quay lưng.

Kiếp này, cô sẽ không ngây thơ như vậy nữa.

Ba giờ sáng, Yên Chi rón rén ra khỏi phòng, đi dọc hành lang ký túc xá tối om của đội. Cô đứng trước phòng tập, nhìn qua ô cửa kính vào dàn máy tính cấu hình cao đã tắt màn hình, ánh đèn LED xanh nhạt của bộ nguồn vẫn nhấp nháy trong bóng tối như những con mắt thức. Đây là nơi cô đã dành phần lớn tuổi trẻ của mình, nơi cô đã từng — và sẽ lại — chứng minh giá trị bản thân không phải bằng lời nói mà bằng từng đường di chuột, từng pha combo kỹ năng chuẩn xác đến từng mili giây.

Cô đẩy cửa bước vào, ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc, bật máy. Màn hình sáng lên, giao diện đăng nhập game hiện ra. Yên Chi gõ tài khoản, nhìn con số rank hiển thị góc trên — thứ hạng cao nhất máy chủ, thành quả của không biết bao nhiêu đêm mất ngủ.

Cô mở một trận đấu xếp hạng đơn, không phải để luyện tập theo nghĩa thông thường, mà để tự nhắc mình một điều: giá trị của cô nằm ở đây, trong những con số này, trong kỹ năng này — không nằm ở việc cô có sẵn lòng hy sinh cho ai đó hay không.

Trận đấu kéo dài băm hai phút. Yên Chi chơi với một sự tập trung gần như tàn nhẫn, không để bất kỳ xao động cảm xúc nào — về gia đình, về em gái, về ký ức kiếp trước — len vào từng quyết định trên bản đồ. Cô thắng, với chỉ số xuất sắc đến mức hệ thống tự động gắn cho cô danh hiệu "Xuất sắc nhất trận".

Đóng máy, nhìn đồng hồ đã hơn năm giờ sáng, Yên Chi thấy lòng mình bình thản lạ thường. Không phải sự bình thản của một người đã buông bỏ, mà là sự bình thản của một người đã có quyết định rõ ràng và không còn gì để do dự.

Buổi họp gia đình sẽ diễn ra vào chiều nay. Cha cô — Lục Thành Nam, người đàn ông tin tưởng tuyệt đối vào trật tự "chị nhường em" — chắc chắn sẽ mang tờ đơn ấy ra một lần nữa. Mẹ cô — Hoàng Thị Nga — sẽ ngồi cạnh, ánh mắt đầy lo lắng dồn hết về phía đứa con út. Và Ý Nhi, em gái cô, sẽ ngồi đó với vẻ mặt tủi thân quen thuộc, thứ vẻ mặt đã từng khiến Yên Chi tự nguyện gật đầu không chút do dự.

Lần này sẽ khác.

Yên Chi đứng dậy, vươn vai, cảm nhận từng cơ bắp căng ra sau đêm dài không ngủ nhưng đầu óc lại tỉnh táo đến kỳ lạ. Cô nhìn ra cửa sổ phòng tập, ánh bình minh đầu tiên đang nhuộm hồng những tòa nhà cao tầng phía xa — nơi vài giờ nữa, nhà thi đấu Thiên Trường sẽ chật kín khán giả cho vòng loại giải VCC mùa mới.

Cô sẽ có mặt ở đó. Với tư cách tuyển thủ chính thức. Không phải vì ai ban phát, mà vì đó là vị trí cô đã giành được bằng chính đôi tay mình.

"Kiếp này," Yên Chi thì thầm, ánh mắt cứng rắn phản chiếu trong lớp kính cửa sổ, "tao sẽ giữ lấy những gì thuộc về mình. Tất cả."

Cô rời phòng tập, bước những bước chân chắc nịch trở về phòng ngủ, chuẩn bị cho một ngày sẽ viết lại toàn bộ số phận — không chỉ của riêng cô, mà của cả những kẻ từng nghĩ rằng sự lương thiện của cô là thứ có thể mặc sức lợi dụng.

Đã sao chép liên kết chương