Chương 5
Chương 5 — Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về
Sáng thứ Hai, toàn đội Bạch Ưng Gaming tập trung tại phòng họp chiến thuật để nghe thông báo chính thức về nhân sự quản lý mới. Yên Chi ngồi ở hàng ghế thứ hai, tay khoanh trước ngực, quan sát người đàn ông đang đứng trước bảng chiến thuật cùng HLV trưởng Tống Việt Hùng.
Người đó cao ráo, dáng đứng thẳng như vẫn còn giữ thói quen kỷ luật của một vận động viên chuyên nghiệp, gương mặt điềm tĩnh với ánh mắt sắc sảo quét qua từng thành viên trong phòng như đang phân tích một bàn cờ. Yên Chi không cần nghe giới thiệu cũng nhận ra ngay: đây chính là kiểu người mà một sân đấu chuyên nghiệp cần — không phải một nhà quản lý chỉ biết lo đối ngoại và làm hài lòng nhà tài trợ.
"Xin chào mọi người," người đàn ông cất tiếng, giọng trầm và rõ ràng. "Tôi là Chử Bách Khang, quản lý mới của Bạch Ưng Gaming. Trước khi làm quản lý, tôi từng là tuyển thủ chuyên nghiệp thi đấu vị trí đường rừng trong năm năm, buộc phải giải nghệ sớm vì chấn thương cổ tay. Tôi hiểu rõ cảm giác đứng trên sân khấu dưới ánh đèn, và tôi cũng hiểu rõ cảm giác bị buộc phải rời xa nó vì những lý do ngoài ý muốn. Vì vậy, nguyên tắc làm việc của tôi rất đơn giản: mọi quyết định về đội hình, tôi sẽ dựa hoàn toàn vào số liệu và phong độ thi đấu, không có ngoại lệ, không có thiên vị."
Câu nói ấy khiến Yên Chi hơi nhíu mày, không phải vì nghi ngờ mà vì ngạc nhiên. Kiếp trước, cô chưa từng có cơ hội nghe được một tuyên bố như vậy từ bất kỳ ai trong ban quản lý đội. Đinh Quốc Vượng, người tiền nhiệm, luôn ưu tiên sự êm ấm quan hệ hơn là sự công bằng chuyên môn.
Buổi họp kết thúc, cả đội chuyển sang khu vực phòng tập để bắt đầu buổi luyện tập đầu tiên dưới sự giám sát của quản lý mới. Bách Khang đứng phía sau dàn máy, tay cầm tablet ghi chép số liệu, quan sát từng trận đấu tập giữa các tuyển thủ. Khi đến lượt Yên Chi thi đấu đối kháng với Ý Nhi trong một trận nội bộ mô phỏng — bài kiểm tra không chính thức mà HLV trưởng sắp xếp để đánh giá phong độ hai chị em trước vòng loại — cả phòng tập bỗng chốc im lặng, ai cũng biết đây là màn "đọ sức" mà kết quả có thể ảnh hưởng trực tiếp đến quyết định đội hình chính thức.
Trận đấu diễn ra trong bốn mươi phút. Yên Chi thi đấu với một sự tập trung tuyệt đối, đọc vị đối phương chính xác, kiểm soát nhịp độ trận đấu từ những phút đầu tiên. Ý Nhi, dù cố gắng, vẫn bộc lộ những khoảng trống rõ rệt trong khả năng đọc bản đồ và ra quyết định dưới áp lực — những khoảng trống mà kiếp trước đã bị người ta cố tình lờ đi vì lý do ngoài chuyên môn.
Khi trận đấu kết thúc với chiến thắng áp đảo nghiêng về Yên Chi, Bách Khang gõ vài dòng ghi chú cuối cùng vào tablet, rồi ngẩng lên nhìn cô với ánh mắt tán thưởng rõ rệt — thứ ánh mắt mà Yên Chi chưa từng nhận được từ bất kỳ ai trong ban quản lý ở kiếp trước.
"Chỉ số kiểm soát bản đồ của cậu cao hơn trung bình giải đấu tới hai mươi phần trăm," Bách Khang nói, giọng khách quan nhưng không giấu được sự đánh giá cao. "Cách cậu đọc được thời điểm giao tranh ở phút thứ hai mươi hai, khi đối phương vừa hết chiêu khống chế, là một quyết định cực kỳ chính xác. Tôi đã xem qua dữ liệu thi đấu của cậu trong sáu tháng qua trước khi nhận việc ở đây — cậu là một trong những đường giữa có chỉ số ổn định nhất mà tôi từng thấy ở giải đấu nội địa."
Yên Chi hơi sững lại trước lời nhận xét thẳng thắn và chi tiết đến vậy. "Cảm ơn anh," cô đáp, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng dâng lên một cảm giác lạ — cảm giác lần đầu tiên được nhìn nhận đúng với giá trị thật của mình, không qua lăng kính của bất kỳ áp lực gia đình hay dư luận nào.
Ý Nhi đứng gần đó, gương mặt tối sầm lại khi nghe những lời khen dành cho chị gái. Cô cố nặn ra một nụ cười gượng gạo. "Chị Yên Chi giỏi thật đấy, chắc lần này em lại phải nhường tiếp rồi."
"Không ai cần nhường ai cả," Bách Khang đáp, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát, mắt nhìn thẳng vào Ý Nhi. "Ở đội này, vị trí thi đấu được quyết định bởi số liệu, không phải bởi sự nhường nhịn. Nếu cậu muốn cải thiện, tôi sẵn sàng thiết kế một giáo trình huấn luyện riêng để cậu nâng cao khả năng đọc bản đồ và ra quyết định dưới áp lực. Nhưng tôi sẽ không đề xuất bất kỳ thay đổi đội hình nào không dựa trên thành tích thực tế."
Câu nói ấy khiến Ý Nhi im bặt, ánh mắt thoáng qua một tia gì đó khó chịu trước khi cô kịp giấu đi bằng vẻ mặt cam chịu quen thuộc. "Vâng, em hiểu rồi ạ," cô đáp, giọng nhỏ nhẹ, nhưng Yên Chi — người đã quá quen với cách em gái mình phản ứng — nhận ra ngay dưới vẻ ngoài ấy là một sự bất mãn đang âm thầm tích tụ.
Sau buổi tập, Yên Chi tình cờ gặp lại Bách Khang ở hành lang khi cô đang trên đường về phòng thay đồ. Anh dừng lại, nhìn cô một lúc rồi nói, giọng có phần nghiêm túc hơn bình thường.
"Tôi nghe phong thanh về chuyện gia đình cậu đang gây áp lực để cậu nhường vị trí cho em gái. Tôi không muốn xen vào chuyện riêng tư của cậu, nhưng với tư cách quản lý đội, tôi muốn cậu biết rõ một điều: tôi sẽ không để bất kỳ áp lực ngoài chuyên môn nào ảnh hưởng đến quyết định đội hình của đội này, kể cả khi áp lực đó đến từ chính gia đình một tuyển thủ."
Yên Chi nhìn anh, trong lòng dâng lên một cảm giác biết ơn khó diễn tả thành lời. Đây là lần đầu tiên, ở cả hai kiếp sống, cô gặp được một người có quyền quyết định trong đội sẵn sàng đứng về phía sự thật một cách công khai và dứt khoát đến vậy.
"Cảm ơn anh đã nói thẳng như vậy," cô đáp. "Thành thật mà nói, tôi đã chuẩn bị tinh thần để tự mình chiến đấu một mình trong chuyện này."
"Cậu không cần phải chiến đấu một mình," Bách Khang nói, ánh mắt nhìn cô có phần dịu lại. "Tôi được thuê về đây để xây dựng một đội tuyển dựa trên thực lực, không phải để làm hài lòng bất kỳ ai. Nếu cậu xứng đáng với vị trí đó — và dựa trên những gì tôi thấy hôm nay, cậu hoàn toàn xứng đáng — tôi sẽ đảm bảo cậu được thi đấu."
Yên Chi gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng hiếm hoi nở trên môi cô — nụ cười đầu tiên kể từ khi trùng sinh mà không phải là sự gượng ép hay cứng rắn phòng thủ. "Vậy thì, tôi cũng mong anh sẽ chứng kiến tôi chứng minh điều đó bằng kết quả thi đấu thật sự, không chỉ bằng lời nói."
"Tôi tin là vậy," Bách Khang đáp, rồi khẽ gật đầu chào trước khi quay người bước đi.
Yên Chi đứng lại một mình trong hành lang, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của người quản lý mới, lòng dấy lên một cảm giác mà cô chưa từng có ở kiếp trước: cảm giác không còn đơn độc trong cuộc chiến bảo vệ chính mình. Cô biết con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai — gia đình vẫn chưa từ bỏ, Ý Nhi vẫn còn đó những toan tính chưa lộ diện — nhưng ít nhất, lần này, cô có một đồng minh thực sự tin tưởng vào giá trị của cô, không phải vì tình thân, không phải vì nghĩa vụ, mà đơn giản vì anh nhìn thấy sự thật và tôn trọng nó.
Cô trở về phòng, lòng nhẹ nhõm hơn hẳn so với những ngày trước. Buổi tối hôm đó, khi ngồi xem lại đoạn ghi hình trận đấu tập vừa qua, Yên Chi tự nhủ rằng, dù con đường phía trước có bao nhiêu sóng gió, cô sẽ không còn phải một mình gánh vác tất cả như kiếp trước nữa.
Trong lúc rà lại từng khung hình, cô để ý thấy Bách Khang đã ghi chú rất tỉ mỉ không chỉ những pha xử lý xuất sắc của cô, mà cả những lỗi nhỏ hiếm hoi cô mắc phải — một dấu hiệu cho thấy anh không nhìn cô qua lăng kính thần tượng hóa mù quáng, mà bằng con mắt phân tích khách quan của một người từng đứng trên sân khấu ấy. Điều đó, với Yên Chi, còn đáng quý hơn bất kỳ lời khen sáo rỗng nào. Cô mở một tài liệu mới trên laptop, bắt đầu ghi lại những điểm anh đã chỉ ra, tự nhủ sẽ khắc phục trước vòng loại sắp tới.
Gần mười giờ tối, HLV trưởng Tống Việt Hùng gọi cô lên văn phòng, thông báo ngắn gọn: dựa trên kết quả trận đấu tập và đề xuất của quản lý mới, ban huấn luyện chính thức xác nhận Yên Chi sẽ là tuyển thủ đường giữa chính thức cho vòng loại giải VCC sắp tới. Ông cũng không giấu vẻ nhẹ nhõm khi nói thêm: "Trước đây tôi từng phải chiều theo áp lực ngoài chuyên môn không ít lần, kết quả ra sao chắc con tự biết. Lần này có Bách Khang đứng ra chịu trách nhiệm giải trình với ban lãnh đạo, tôi có thể yên tâm quyết định dựa hoàn toàn vào số liệu."
Yên Chi cúi đầu cảm ơn, bước ra khỏi văn phòng với một cảm giác vững chắc chưa từng có. Cô biết đây mới chỉ là bước đầu tiên trong hành trình dài, nhưng lần đầu tiên sau hai kiếp người, cô cảm nhận được rằng công lý, đôi khi, có thể được xây dựng không phải bằng sự chịu đựng, mà bằng việc dám đứng lên đòi hỏi nó.
Đêm đó, trước khi ngủ, cô nhắn cho Trịnh Gia Linh vài dòng ngắn gọn báo tin vui. Gia Linh nhắn lại ngay, kèm theo một tràng biểu tượng cảm xúc ăn mừng: "Đã bảo là cậu xứng đáng mà! Mai cả đội phải ăn mừng cho cậu mới được." Yên Chi mỉm cười, đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại, để cho cảm giác bình yên hiếm hoi ấy ru cô vào giấc ngủ sâu đầu tiên kể từ ngày trùng sinh.