Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về
8 phút đọc

Chương 9

Chương 9 — Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Văn phòng của Tập đoàn Giải trí Ánh Kim nằm trên tầng hai mươi lăm của một tòa cao ốc trung tâm thành phố, nơi Lâm Đắc Uy — CEO của tập đoàn, đồng thời là nhà tài trợ chính của Bạch Ưng Gaming — vẫn thường ngồi lại làm việc đến tối muộn. Ông đang xem lại báo cáo doanh thu chiến dịch quảng cáo hình ảnh gắn liền với Lục Ý Nhi thì cô gõ cửa bước vào, gương mặt không giấu nổi vẻ bực bội.

"Chú Đắc Uy," Ý Nhi cất tiếng, giọng có phần gằn lại, "chị Yên Chi vừa thắng trận vòng loại đầu tiên rồi. Ban huấn luyện càng lúc càng tin tưởng chị ấy hơn. Cứ đà này, cháu sẽ không bao giờ có cơ hội thi đấu chính thức."

Lâm Đắc Uy đặt tách trà xuống bàn, nhìn Ý Nhi với ánh mắt tính toán quen thuộc của một người làm kinh doanh lâu năm. "Ta biết. Nhưng cháu cũng phải hiểu, ta không thể can thiệp thô bạo vào quyết định chuyên môn của ban huấn luyện, nhất là khi có ông quản lý mới kia đang giám sát rất chặt chẽ mọi quyết định đội hình."

"Vậy chú định để cháu ngồi yên nhìn cơ hội tuột mất sao?" Ý Nhi hỏi, giọng đầy oán trách. "Chú đã ký hợp đồng hình ảnh riêng với cháu, hứa hẹn cháu sẽ trở thành gương mặt đại diện chính cho dòng sản phẩm mới của tập đoàn. Nếu cháu không được thi đấu chính thức, làm sao hợp đồng đó có giá trị quảng bá như chú mong muốn?"

Lâm Đắc Uy im lặng một lúc, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn kính, ánh mắt đầy toan tính. Số tiền đầu tư vào hợp đồng hình ảnh với Ý Nhi không hề nhỏ, và toàn bộ chiến dịch marketing của dòng sản phẩm mới đã được xây dựng xoay quanh hình ảnh "nữ tuyển thủ đầy triển vọng" của cô. Nếu Ý Nhi không thể chứng minh được vị thế tuyển thủ chính thức, cả chiến dịch hàng chục tỷ đồng ấy sẽ trở thành một canh bạc thua lỗ.

"Được rồi," ông nói, giọng trầm xuống, "ta sẽ tìm cách gây sức ép lên ban lãnh đạo đội thông qua kênh hợp đồng tài trợ. Nhưng cháu cũng phải tự mình cải thiện phong độ thi đấu, không thể chỉ trông chờ vào sự can thiệp từ bên ngoài mãi được. Nếu để lộ dấu hiệu ta ép buộc thay đổi đội hình vì lý do thương mại, cả hai chúng ta đều gặp rắc rối lớn với ban tổ chức giải đấu."

"Cháu hiểu," Ý Nhi đáp, nhưng ánh mắt cô thoáng qua một tia sáng lạnh lùng mà nếu Lâm Đắc Uy để ý kỹ hơn, hẳn sẽ nhận ra đó không đơn thuần là sự lo lắng của một tuyển thủ trẻ, mà là sự tính toán của một người đã quen với việc dùng mọi thủ đoạn để đạt được điều mình muốn.

Vài ngày sau, ban lãnh đạo Bạch Ưng Gaming nhận được một cuộc gọi từ phía Tập đoàn Ánh Kim, đề nghị một buổi họp "trao đổi chiến lược thương hiệu" giữa nhà tài trợ và ban huấn luyện đội. Bách Khang, với tư cách quản lý, được mời tham dự cùng HLV trưởng Tống Việt Hùng.

Buổi họp diễn ra trong phòng họp sang trọng của tập đoàn, Lâm Đắc Uy đích thân chủ trì, mở đầu bằng những lời lẽ hoa mỹ về "tầm quan trọng của việc xây dựng hình ảnh đa dạng cho đội tuyển", trước khi dần dần chuyển sang ý chính: đề xuất luân phiên vị trí thi đấu giữa Yên Chi và Ý Nhi trong một số trận đấu không quá quan trọng, với lý do "cân bằng cơ hội phát triển cho cả hai tài năng trẻ của đội".

"Tôi hiểu mối quan tâm của tập đoàn về việc phát triển hình ảnh thương hiệu," Bách Khang đáp, giọng điềm tĩnh nhưng không hề nhượng bộ, "nhưng quyết định đội hình thi đấu, kể cả trong những trận đấu được xem là ít quan trọng hơn, đều ảnh hưởng trực tiếp đến thứ hạng tích lũy điểm của đội trong bảng xếp hạng chung cuộc. Chúng tôi không thể đánh đổi kết quả chuyên môn để phục vụ mục đích truyền thông, dù đó là từ đối tác quan trọng như tập đoàn."

Lâm Đắc Uy nhíu mày, giọng có phần cứng rắn hơn. "Anh Bách Khang, tôi nghĩ anh nên nhớ rằng, tập đoàn chúng tôi đang tài trợ phần lớn ngân sách hoạt động của đội. Nếu không có sự hợp tác từ ban lãnh đạo, có lẽ mối quan hệ tài trợ này cần được xem xét lại vào kỳ gia hạn hợp đồng sắp tới."

Câu nói ấy, dù được nói ra với giọng điệu lịch sự, thực chất là một lời đe dọa trần trụi. HLV trưởng Tống Việt Hùng, ngồi cạnh Bách Khang, thoáng lộ vẻ lo lắng — ông hiểu rõ, nếu mất đi nguồn tài trợ chính, đội sẽ gặp khó khăn tài chính nghiêm trọng trong việc duy trì hoạt động.

Nhưng Bách Khang không hề nao núng. "Tôi tôn trọng đóng góp của tập đoàn đối với đội," anh đáp, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Đắc Uy không chút e dè, "nhưng tôi cũng phải nhắc rằng, theo điều khoản hợp đồng tài trợ hiện tại, quyền quyết định chuyên môn về đội hình thi đấu thuộc về ban huấn luyện, không phải nhà tài trợ. Nếu tập đoàn muốn thay đổi điều khoản này, đó là chuyện của kỳ đàm phán hợp đồng mới, không phải chuyện có thể áp đặt giữa mùa giải."

Không khí trong phòng họp trở nên căng thẳng. Lâm Đắc Uy im lặng một lúc, ánh mắt đầy toan tính đánh giá lại đối thủ trước mặt — rõ ràng đây không phải là một quản lý dễ bị lung lay bằng áp lực tài chính như người tiền nhiệm.

"Được rồi," ông cuối cùng nói, giọng dịu lại nhưng ánh mắt vẫn còn ẩn chứa sự bất mãn, "tôi sẽ tôn trọng quyết định chuyên môn của các anh trong giai đoạn này. Nhưng tôi mong ban huấn luyện cũng cân nhắc nghiêm túc đến việc tạo thêm cơ hội cho các tài năng trẻ khác của đội, không chỉ tập trung vào một cá nhân duy nhất."

Buổi họp kết thúc trong bầu không khí không mấy dễ chịu. Trên đường trở về, Bách Khang chia sẻ lại toàn bộ diễn biến với Yên Chi, không giấu giếm bất kỳ chi tiết nào.

"Ông ta rõ ràng không hài lòng," Bách Khang nói, "và tôi tin đây không phải là lần cuối cùng ông ta thử gây sức ép. Cậu cần chuẩn bị tinh thần, có thể áp lực tiếp theo sẽ không còn công khai và lịch sự như buổi họp hôm nay nữa."

Yên Chi gật đầu, trong lòng dấy lên một linh cảm không lành. Cô nhớ lại câu chuyện nghe lỏm được về việc Ý Nhi thường xuyên gặp riêng người bên phòng truyền thông của nhà tài trợ, giờ đây mọi mảnh ghép dường như đang dần khớp lại với nhau, vẽ nên một bức tranh phức tạp hơn nhiều so với một cuộc tranh giành vị trí đơn thuần giữa hai chị em.

"Tôi sẽ cẩn thận hơn," cô nói, giọng chắc chắn. "Và tôi nghĩ, đã đến lúc chúng ta cần chủ động tìm hiểu sâu hơn về mối quan hệ giữa Ý Nhi và tập đoàn Ánh Kim, thay vì chỉ chờ đợi họ ra tay trước."

Bách Khang nhìn cô, gật đầu đồng tình. "Tôi cũng nghĩ vậy. Từ ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu thu thập thông tin một cách có hệ thống hơn."

Tối hôm đó, Yên Chi ngồi trong phòng, mở lại toàn bộ những gì cô còn nhớ về mối quan hệ giữa Ý Nhi và Lâm Đắc Uy ở kiếp trước. Khi ấy, cô chưa từng để tâm đến việc em gái mình có liên hệ riêng với nhà tài trợ, bởi lúc đó mọi sự chú ý của cô đều dồn vào nỗ lực chứng minh sự trong sạch của bản thân trước hội đồng kỷ luật. Giờ nhìn lại, cô nhận ra có quá nhiều chi tiết nhỏ mà kiếp trước cô đã bỏ qua: những buổi chụp hình quảng cáo bất thường mà Ý Nhi tham gia dù chưa có thành tích thi đấu nổi bật, những món quà đắt tiền cô ấy khoe trên mạng xã hội mà không ai rõ nguồn gốc, những lần cô ấy vắng mặt khỏi buổi tập với lý do "có việc riêng" mà không ai chất vấn.

Cô lấy cuốn sổ tay ra, bắt đầu liệt kê lại từng chi tiết ấy theo trí nhớ, dù biết rằng ký ức của một kiếp sống đã qua không thể dùng làm bằng chứng chính thức, nhưng ít nhất nó có thể trở thành kim chỉ nam để cô biết nên tìm kiếm điều gì, nên chú ý vào đâu ở kiếp sống này.

Cô cũng nhớ lại, ở kiếp trước, ngay trước khi cô bị tuyên án cấm thi đấu, có một khoảng thời gian ngắn Ý Nhi bỗng nhiên trở nên hào phóng bất thường, mua tặng cô một chiếc túi xách đắt tiền kèm lời nói ngọt ngào "chị đừng buồn, em tin chị vô tội". Khi ấy, Yên Chi đã cảm động đến rơi nước mắt, tin rằng ít nhất em gái mình vẫn còn chút tình cảm chị em. Giờ nghĩ lại, cô tự hỏi liệu đó có phải chỉ là một màn diễn để xoa dịu lương tâm, hay tệ hơn, một cách để em gái mình cảm thấy bớt tội lỗi trước khi ra tay dứt khoát hơn.

Suy nghĩ ấy khiến lòng Yên Chi se lại. Dù đã chuẩn bị tinh thần đối đầu, dù đã hiểu rõ bản chất vấn đề, việc phải nhìn nhận em gái ruột của mình bằng một lăng kính đầy nghi ngờ vẫn là điều không hề dễ chịu. Nhưng cô nhắc nhở bản thân, chính sự cả tin và mong muốn giữ gìn tình thân bằng mọi giá ở kiếp trước đã khiến cô trả giá bằng cả mạng sống. Lần này, cô sẽ tỉnh táo hơn, dù điều đó có nghĩa là phải đối diện với những sự thật đau lòng về người thân của chính mình.

Cô gấp cuốn sổ lại, đặt lên bàn cạnh chiếc laptop, tự nhủ rằng từ ngày mai, cô sẽ không chỉ tập trung vào chuyên môn thi đấu, mà còn phải học cách trở thành một người quan sát tỉnh táo, sẵn sàng nhìn thấy sự thật dù nó có phũ phàng đến đâu.

Đã sao chép liên kết chương