Chương 20
Chương 20 — Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về
Màn hình sáng lên. Dòng chữ đầu tiên hiện ra: "Phân tích kỹ thuật — Log trận đấu ngày mùng bảy — Đối chứng ba nguồn độc lập."
Bách Khang cầm micro, giọng vang rõ khắp phòng. "Đây là bản phân tích của chuyên gia dữ liệu độc lập, được thực hiện theo yêu cầu chính thức của hội đồng kỹ thuật giải VCC."
Hình ảnh biểu đồ timestamp hiện lên, đường lệch pha được khoanh đỏ rõ ràng. "Đoạn log được đính kèm trong đơn tố cáo nặc danh chống lại tuyển thủ Lục Yên Chi có dấu hiệu chỉnh sửa kỹ thuật số — độ lệch pha vài phần nghìn giây so với timestamp chuẩn của hệ thống chính thức. Đây không phải dữ liệu nguyên bản."
Tiếng xì xào nổi lên trong đám đông phóng viên.
"Tiếp theo," Bách Khang nói, chuyển sang slide kế tiếp, "là kết quả xác minh địa chỉ IP của tài khoản đã đăng bài hỏi về kỹ thuật khai thác lỗ hổng hệ thống ghi log, trùng khớp với địa chỉ IP văn phòng Tập đoàn Ánh Kim."
Lâm Đắc Uy đứng chết lặng, gương mặt tái nhợt.
"Và đây," Yên Chi tiếp lời, giọng cô cứng rắn, "là bản tường trình có chữ ký của đồng đội tôi, Đinh Quốc Bảo, xác nhận đã tình cờ thấy nội dung tin nhắn giữa Ý Nhi và một người tên Long, nhắc đến 'kế hoạch tuần tới' và 'dữ liệu trận đấu' — đúng mười ngày trước khi đơn tố cáo được gửi đi."
Ý Nhi lùi lại nửa bước.
"Cuối cùng," Bách Khang nói, giọng chậm rãi, nặng nề như một nhát búa cuối cùng, "là bản sao dữ liệu liên lạc giữa Bùi Đắc Long và số điện thoại đăng ký dưới tên Lục Ý Nhi, được hội đồng kỹ thuật thu thập hợp pháp trong quá trình điều tra mở rộng. Nội dung xác nhận rõ ràng: kế hoạch chỉnh sửa log trận đấu để dựng bằng chứng gian lận giả."
Màn hình hiện lên đoạn tin nhắn được che một phần thông tin nhạy cảm nhưng vẫn đủ rõ để đọc được nội dung cốt lõi: "Đã xong phần chỉnh log trận mùng bảy. Đợi hai tuần rồi gửi ẩn danh."
Cả phòng họp báo chấn động. Tiếng máy ảnh bấm liên hồi như mưa rào.
Ý Nhi đứng như trời trồng, tay vẫn còn cầm micro, mặt trắng bệch. Cô nhìn màn hình, nhìn chị gái, nhìn đám đông phóng viên đang chĩa ống kính về phía mình, và trong khoảnh khắc đó, mọi lớp vỏ bọc "nạn nhân yếu đuối" cô đã dày công xây dựng suốt bao tuần qua sụp đổ tan tành.
"Đủ rồi," cô bật thốt, giọng không còn run rẩy giả tạo mà là một sự vỡ vụn thật sự. "Đủ rồi! Chị muốn nghe sự thật à? Được, tôi nói cho chị nghe!"
Cả phòng im bặt.
"Từ nhỏ, tôi chưa bao giờ được là chính mình cả!" Ý Nhi hét lên, nước mắt lần này không còn là diễn xuất. "Mỗi lần tôi làm được điều gì đó, ba mẹ chỉ nói 'con cố lên, cố bằng chị'. Mỗi lần chị được khen, tôi phải đứng nép sau nghe người ta xuýt xoa. Tôi không sinh ra để làm cái bóng của chị, nhưng cả thế giới cứ đối xử với tôi như vậy!"
"Tôi hiểu cảm giác đó," Yên Chi đáp, giọng dịu lại nhưng không hề lùi bước, "vì tôi cũng từng bị dạy rằng mình phải luôn nhường nhịn em, như thể nhu cầu của tôi không quan trọng bằng nhu cầu của em. Cả hai chúng ta đều là nạn nhân của cùng một cách nuôi dạy sai lầm, Ý Nhi ạ. Nhưng đó không phải là lý do để em phá hủy sự nghiệp, danh dự, thậm chí là mạng sống của tôi."
"Chị lúc nào cũng có lý lẽ để nói cho đúng phần mình," Ý Nhi nói, giọng run lên vì phẫn uất. "Chị được nhường nhịn để trở thành người mạnh mẽ, còn tôi được bảo bọc để trở thành người vô dụng! Chị nghĩ tôi không biết mình yếu hơn chị ở vị trí đường giữa sao? Tôi biết! Nhưng biết không có nghĩa là tôi chấp nhận được. Suốt hai mươi hai năm, tôi nhìn chị được tất cả — tài năng, sự công nhận, giờ lại thêm cả người đàn ông tin tưởng chị tuyệt đối kia nữa — còn tôi chỉ có được sự thương hại. Tôi ghét sự thương hại đó còn hơn ghét chính thất bại của mình!"
Căn phòng im lặng nghe trọn lời thú nhận ấy. Đây không phải là lời bào chữa của một kẻ phản diện đơn thuần, mà là tiếng gào của một người đã sống cả đời trong bóng tối của sự so sánh, đến mức không còn phân biệt được ranh giới giữa khao khát công bằng và ham muốn hủy diệt.
"Nếu em nói với tôi điều đó từ đầu," Yên Chi nói, giọng nghẹn lại, "nếu em chỉ cần một lần thành thật thay vì âm mưu, có lẽ chúng ta đã có thể cùng nhau tìm ra một con đường khác. Tôi không phải kẻ thù của em, Ý Nhi. Tôi chưa từng là kẻ thù của em. Nhưng em đã biến tôi thành vậy, chỉ vì em không đủ can đảm đối diện với chính giới hạn của bản thân."
Ý Nhi không đáp lại được nữa, chỉ đứng đó, vai run lên, nước mắt rơi không ngừng, một sự sụp đổ hoàn toàn khác với những giọt nước mắt được tính toán kỹ lưỡng trước đây.
Ngay lúc đó, Lục Thành Nam và Hoàng Thị Nga chen được vào đến cửa phòng họp báo, kịp chứng kiến trọn vẹn đoạn cuối cùng của cuộc đối chất. Hoàng Thị Nga đưa tay bịt miệng, nước mắt trào ra không kiềm được khi nghe rõ từng lời con gái út vừa hét lên. Lục Thành Nam đứng chết lặng, tay nắm chặt lấy vai vợ, gương mặt ông trắng bệch như vừa bị ai đó tát thẳng vào sự thật mà ông đã cố tránh né suốt hai mươi năm qua.
Ông bước đến gần, đứng giữa hai con gái, giọng run rẩy. "Ý Nhi... con đã làm những chuyện này thật sao?"
Ý Nhi nhìn cha, không còn đủ sức để chối cãi hay diễn thêm bất kỳ vai trò nào nữa. Cô chỉ gục xuống, khóc nức nở, không phải vì bị vạch trần trước ống kính, mà vì lần đầu tiên, cô phải đối diện trực tiếp với chính con người thật của mình dưới ánh mắt của cha.
"Chị đâu có chết!" Ý Nhi hét lên, không hiểu ẩn ý sâu xa trong câu nói của chị gái.
"Đúng, kiếp này tôi chưa chết," Yên Chi nói, ánh mắt cô thoáng qua một nỗi đau sâu thẳm mà không ai trong phòng có thể hiểu được trọn vẹn. "Nhưng em đã cố gắng hết sức để điều đó xảy ra, bằng một kế hoạch được tính toán tỉ mỉ suốt nhiều tuần, cấu kết với một kỹ thuật viên bị mua chuộc và một nhà tài trợ sẵn sàng đe dọa cả tính mạng của tôi lẫn quản lý đội chỉ để bảo vệ khoản đầu tư của ông ta."
Cô quay sang Lâm Đắc Uy, ánh mắt lạnh băng. "Ông cũng vậy. Ông biết rõ đây là hành vi phạm pháp, nhưng ông vẫn tiếp tay, vì với ông, một khoản đầu tư quảng cáo quan trọng hơn cả sự công bằng, hơn cả luật chơi mà cả một nền thể thao điện tử đang cố gắng xây dựng."
Lâm Đắc Uy mở miệng định phản bác, nhưng không một lời nào thoát ra được. Xung quanh ông, ánh mắt của các phóng viên, của đại diện ban tổ chức giải đấu, đều đã chuyển từ nghi hoặc sang khinh miệt rõ rệt.
Ở góc phòng, một nhân viên an ninh giải đấu tiến đến gần Ý Nhi và Lâm Đắc Uy, thì thầm điều gì đó. Trưởng ban tổ chức bước lên bục, giọng nghiêm trang. "Căn cứ vào những bằng chứng vừa được trình bày, và phối hợp với kết luận điều tra của hội đồng kỹ thuật, chúng tôi sẽ tạm giữ tuyển thủ Lục Ý Nhi cùng đại diện Tập đoàn Ánh Kim để làm rõ thêm sự việc, đồng thời chính thức khôi phục tư cách thi đấu của tuyển thủ Lục Yên Chi ngay lập tức."
Tiếng vỗ tay rải rác vang lên từ phía sau đám đông phóng viên, rồi nhanh chóng lan rộng thành một tràng vỗ tay không ngớt.
Yên Chi đứng lặng giữa tiếng ồn ào ấy, nhìn sang Ý Nhi đang bị đưa đi, ánh mắt em gái ngoái lại nhìn cô lần cuối — không còn sự lạnh lùng toan tính, chỉ còn lại một nỗi tuyệt vọng trần trụi của một đứa trẻ đã đánh mất chính mình từ rất lâu trước khi kịp nhận ra.
Cô không thấy hả hê. Chỉ thấy một nỗi buồn sâu thẳm, xen lẫn cảm giác nhẹ nhõm của một người cuối cùng cũng được giải thoát khỏi gông cùm đã đeo bám suốt hai kiếp người.
Bách Khang đặt tay lên vai cô, khẽ siết chặt. "Xong rồi," anh nói, giọng dịu dàng hiếm thấy. "Cậu đã làm được rồi."
Yên Chi quay sang nhìn anh, một nụ cười nhẹ nhưng chân thật hiện lên trên môi. "Chúng ta đã làm được," cô sửa lại, "cùng nhau."
Đồng hồ trên tường điểm còn hai mươi phút nữa là đến giờ thi đấu chung kết chính thức.
"Cô có thể thi đấu được không?" trưởng ban tổ chức hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
Yên Chi hít một hơi thật sâu, cảm nhận toàn bộ gánh nặng của mấy tuần qua như đang tan biến dần khỏi vai mình. Cô nhìn về phía sân khấu chính, nơi ánh đèn đang chờ đợi.
"Tôi có thể," cô đáp, giọng chắc nịch không chút do dự. "Tôi sinh ra là để đứng trên sân khấu đó."
Cô quay người, sải bước rời khỏi phòng họp báo, hướng thẳng về phía hành lang dẫn ra sân khấu chính. Sau lưng cô, tiếng khóc của em gái, tiếng xì xào của đám đông phóng viên, tiếng bước chân hối hả của nhân viên an ninh áp giải Lâm Đắc Uy, tất cả dần chìm xuống, nhường chỗ cho tiếng nhạc nền hào hùng đang vang lên từ sân khấu chung kết. Yên Chi bước đi, từng bước một, thẳng lưng, ánh mắt hướng thẳng về phía trước — về phía trận đấu quan trọng nhất cuộc đời cô đang chờ đợi.