Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về
8 phút đọc

Chương 6

Chương 6 — Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Tin tức về việc Yên Chi chính thức được xác nhận là tuyển thủ đường giữa chính thức lan nhanh trong nội bộ đội, và không lâu sau đó, len ra cả cộng đồng người hâm mộ. Phần lớn phản ứng đều tích cực — nhiều người theo dõi giải đấu lâu năm vẫn còn nhớ những màn trình diễn ấn tượng của cô ở các giải trẻ, tin tưởng cô xứng đáng với vị trí ấy. Nhưng chỉ vài ngày sau, một luồng dư luận khác bắt đầu len lỏi xuất hiện.

Mọi chuyện bắt đầu từ một bài đăng trên trang cá nhân của Lục Ý Nhi, viết bằng giọng văn đầy ẩn ý, không nhắc tên ai cụ thể nhưng ai cũng có thể đoán ra đối tượng được nhắc đến: "Có những lúc mình cảm thấy mọi cố gắng của bản thân chẳng là gì so với cái bóng quá lớn của người đi trước. Không phải ai sinh ra cũng may mắn được công nhận ngay từ đầu. Nhưng mình vẫn sẽ cố gắng, dù con đường phía trước có lẽ sẽ cô đơn hơn mình tưởng."

Bài đăng ấy, với hình ảnh Ý Nhi ngồi lặng lẽ một mình trong phòng tập, ánh mắt buồn bã nhìn xa xăm, nhanh chóng thu hút hàng ngàn lượt chia sẻ. Bình luận bên dưới tràn ngập những lời động viên dành cho "cô gái đáng thương bị lu mờ", xen lẫn không ít suy đoán ác ý nhắm về phía Yên Chi — dù cô chưa hề được nhắc tên trực tiếp trong bất kỳ bài đăng nào.

Trịnh Gia Linh là người đầu tiên phát hiện và gửi đường link cho Yên Chi, giọng bực bội hiện rõ qua tin nhắn: "Cậu xem cái này đi, y hệt kiểu 'khóc lóc trên mạng để câu sự thương hại' vậy. Chưa nói tên ai nhưng ai đọc cũng biết đang ám chỉ cậu."

Yên Chi đọc bài đăng, cảm giác quen thuộc đến rợn người ùa về. Đây chính là bước khởi đầu của chuỗi sự kiện đã hủy hoại cô ở kiếp trước — chỉ khác là lần này, nó đến sớm hơn, và cô đã có sự chuẩn bị tâm lý đầy đủ.

"Tớ đã đoán trước sẽ có chuyện này," Yên Chi đáp, giọng bình thản đến mức khiến Gia Linh có phần ngạc nhiên.

"Cậu không định làm gì à? Để mặc kệ nó lan truyền như vậy sao?"

"Nếu tớ phản ứng ngay lúc này, phủ nhận hay tranh cãi công khai, tớ sẽ chỉ càng khiến câu chuyện trở nên rùm beng hơn, và trong mắt công chúng, tớ sẽ trở thành 'kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu' đang cố dập tắt tiếng nói của em gái mình," Yên Chi phân tích, giọng điềm tĩnh như đang mổ xẻ một ván cờ. "Cách tốt nhất lúc này không phải là tranh luận bằng lời, mà là để phong độ thi đấu tự chứng minh."

Gia Linh im lặng một lúc, rồi thở dài. "Cậu bình tĩnh quá, tớ thay cậu mà tức muốn nổ não luôn."

"Tớ cũng từng tức đến mức không ngủ được," Yên Chi nói, ánh mắt thoáng chút xa xăm. "Nhưng tớ đã học được rằng, tức giận không giải quyết được gì, chỉ khiến mình mất tập trung vào thứ thực sự quan trọng."

Vài ngày sau, một loạt bình luận nặc danh bắt đầu xuất hiện dưới các bài đăng liên quan đến đội Bạch Ưng Gaming, kể những câu chuyện mơ hồ về "một tuyển thủ chị lợi dụng vị thế để chèn ép em gái trong nội bộ đội", "gia đình từng phải can thiệp vì mâu thuẫn quá căng thẳng". Không có tên cụ thể, không có bằng chứng rõ ràng, nhưng đủ để gieo rắc nghi ngờ trong lòng một bộ phận người hâm mộ vốn chưa hiểu rõ nội tình.

Yên Chi nhận ra ngay đây không phải là những bình luận ngẫu nhiên. Cách hành văn, cách chọn từ ngữ, thời điểm đăng tải — tất cả đều có dấu hiệu của một chiến dịch được sắp đặt có chủ đích, không phải cảm xúc bộc phát tự nhiên của một cô gái buồn bã đơn thuần.

Cô mang nghi vấn này đến gặp Bách Khang trong giờ nghỉ giữa buổi tập, kể lại toàn bộ diễn biến những ngày qua. Anh lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng ghi chú vào tablet, gương mặt dần trở nên nghiêm túc.

"Tôi đã thấy vài bài đăng đó," Bách Khang nói. "Thời điểm chúng xuất hiện khá trùng hợp — ngay sau khi ban huấn luyện công bố quyết định đội hình chính thức. Nếu là phản ứng cảm xúc tự nhiên, thường sẽ rải rác không đều, nhưng đây lại tập trung dày đặc trong một khung giờ nhất định mỗi ngày, giống như có ai đó chủ động đẩy tương tác."

"Anh nghĩ có ai đó đứng sau chuyện này?" Yên Chi hỏi, dù trong lòng cô đã có linh cảm câu trả lời.

"Tôi chưa có bằng chứng cụ thể để kết luận," Bách Khang đáp, "nhưng với kinh nghiệm của tôi trong giới này, một tuyển thủ mới vào nghề hiếm khi tự mình biết cách vận hành một chiến dịch truyền thông tinh vi đến vậy. Thường phải có ai đó có kinh nghiệm về quan hệ công chúng đứng sau tư vấn, hoặc trực tiếp thực hiện."

Yên Chi gật đầu, trong lòng dấy lên một cảm giác lo lắng mơ hồ. Kiếp trước, cô chưa từng nghĩ đến khả năng có một bàn tay thứ ba can thiệp vào mâu thuẫn gia đình mình — cô luôn cho rằng mọi chuyện chỉ đơn thuần là hệ quả của sự đố kỵ cá nhân. Nhưng giờ đây, với góc nhìn tỉnh táo hơn của một người đã từng trải qua tất cả, cô bắt đầu tự hỏi liệu có phải đằng sau sự đố kỵ của Ý Nhi còn có một thế lực khác đang âm thầm lợi dụng tình huống để trục lợi.

"Tôi sẽ để ý thêm," Bách Khang nói, "nhưng lời khuyên của tôi dành cho cậu lúc này là giữ im lặng trên mạng xã hội, không phản hồi bất kỳ bình luận nào, và dồn toàn bộ sự chú ý vào buổi tập. Vòng loại sắp diễn ra, và không gì thuyết phục dư luận tốt hơn một chiến thắng thuyết phục trên sân đấu."

"Tôi hiểu," Yên Chi đáp, "tôi cũng đã định làm vậy."

Buổi tối hôm đó, khi Yên Chi lướt qua điện thoại trước khi ngủ, cô thấy bài đăng của Ý Nhi đã đạt hơn năm mươi ngàn lượt tương tác, với hàng trăm bình luận thương cảm dành cho "cô gái bị lu mờ bởi cái bóng của chị gái". Cô đọc lướt qua vài bình luận, cảm giác quen thuộc của sự bất công dâng lên trong lòng, nhưng lần này, thay vì để nó nhấn chìm mình trong tuyệt vọng như kiếp trước, cô chọn cách gấp điện thoại lại, hít một hơi thật sâu, và tự nhủ: dư luận có thể bị thao túng bằng cảm xúc, nhưng kết quả trên sân đấu thì không ai có thể ngụy tạo được.

Cô mở lại giáo án huấn luyện Bách Khang vừa gửi, bắt đầu ôn lại từng chi tiết chiến thuật cho vòng loại sắp tới. Ngoài kia, dư luận có thể ồn ào đến đâu, nhưng trong phòng tập, chỉ có sự thật của những con số và kỹ năng thực sự mới là thứ quyết định số phận của cô.

Sáng hôm sau, không khí trong ký túc xá đội đã có phần khác lạ. Vài tuyển thủ trẻ mới gia nhập, chưa hiểu rõ nội tình, bắt đầu nhìn Yên Chi bằng ánh mắt dò xét khi cô đi ngang qua phòng ăn chung. Một cậu tuyển thủ dự bị vị trí hỗ trợ, mới mười tám tuổi, thì thầm với bạn cùng bàn đủ to để cô nghe thấy: "Nghe nói chị ấy ép em gái dữ lắm, đọc bài đăng thấy thương ghê." Yên Chi không dừng lại, cũng không lên tiếng thanh minh, chỉ lặng lẽ lấy phần ăn của mình rồi ngồi xuống bàn quen thuộc cùng Gia Linh và Quốc Bảo.

"Cậu nghe thấy chứ?" Gia Linh hỏi, giọng có phần bức xúc thay cho bạn.

"Nghe rồi," Yên Chi đáp, gắp thức ăn một cách bình thản. "Nhưng tớ không trách tụi nó. Tụi nó chỉ đọc được một phía câu chuyện, và phía đó lại được kể rất khéo léo, đủ để khơi gợi lòng thương cảm. Muốn thay đổi suy nghĩ của người khác bằng lời nói, đặc biệt là khi họ đã có sẵn định kiến, là chuyện gần như bất khả thi."

Đinh Quốc Bảo, ngồi đối diện, đặt đũa xuống, nhìn Yên Chi với ánh mắt suy tư. "Tớ thấy cách cậu xử lý chuyện này lạ lắm, kiểu như cậu đã tính trước hết mọi khả năng rồi vậy. Người bình thường bị vu oan thế này chắc phải nhảy dựng lên tìm cách thanh minh chứ."

Yên Chi mỉm cười nhạt, không trả lời trực tiếp câu hỏi ấy. Cô không thể giải thích cho Quốc Bảo hiểu rằng, cô đã từng trải qua chính xác kịch bản này một lần rồi, đã từng thử thanh minh bằng mọi cách và nhận lại chỉ là sự cô lập sâu sắc hơn. Bài học đắt giá ấy, cô sẽ không lặp lại lần thứ hai.

"Tớ chỉ nghĩ, phản ứng thái quá lúc này sẽ chỉ khiến mọi chuyện thêm rối," cô nói thay vào đó. "Vòng loại sắp diễn ra rồi, tớ muốn dồn hết sức cho nó."

Buổi chiều, khi đang một mình luyện tập trong phòng gym của đội, Yên Chi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai nhân viên hậu cần ở hành lang bên ngoài, giọng họ vọng vào qua khe cửa hé mở. "Cô Ý Nhi dạo này hay ra ngoài gặp riêng người bên phòng truyền thông của nhà tài trợ lắm, chắc đang tính chuyện gì đó." Người kia đáp lại, giọng thì thầm hơn: "Kệ đi, chuyện nội bộ nhà tài trợ với tuyển thủ, mình biết làm gì được." Cuộc trò chuyện nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác rồi hai người đi khuất, để lại Yên Chi đứng lặng giữa phòng gym, tay vẫn còn nắm chặt quả tạ, đầu óc quay cuồng với một linh cảm mơ hồ nhưng ngày càng rõ nét: mọi chuyện có lẽ không đơn giản như một cô em gái đơn thuần đố kỵ viết vài dòng trạng thái buồn bã trên mạng.

Cô cất quả tạ lại giá, lau mồ hôi, quyết định sẽ chia sẻ điều vừa nghe được với Bách Khang ngay khi có dịp. Nếu linh cảm của cô đúng, đây có thể chỉ là phần nổi rất nhỏ của một tảng băng lớn hơn nhiều so với những gì cô từng hình dung.

Đã sao chép liên kết chương