Chương 11
Chương 11 — Đo Ván, Nữ Thừa Kế MVP Đã Quay Về
Trận đấu quan trọng đầu tiên của vòng bảng chính thức giải VCC diễn ra vào một buổi tối cuối tuần, khi nhà thi đấu Thiên Trường chật kín khán giả. Đối thủ lần này là một trong những đội mạnh nhất bảng đấu, từng ba lần vô địch giải trong bốn mùa gần nhất, với đội hình dày dạn kinh nghiệm và lối chơi kiểm soát bản đồ cực kỳ chắc chắn.
Trước trận đấu, Yên Chi ngồi trong phòng chờ, tay siết chặt chiếc chuột quen thuộc, lòng vừa hồi hộp vừa quyết tâm. Cô biết đây sẽ là bài kiểm tra thực sự đầu tiên cho những gì cô đã xây dựng suốt những tuần qua — không chỉ về mặt chuyên môn, mà còn về bản lĩnh tâm lý trước áp lực từ mọi phía.
Bách Khang bước vào, ngồi xuống cạnh cô, đưa cho cô một tờ giấy ghi tóm tắt những điều chỉnh chiến thuật cuối cùng. "Đối thủ hôm nay có xu hướng chơi phòng thủ chắc chắn ở giai đoạn đầu trận, chờ đến giai đoạn giữa mới bung sức mạnh đội hình. Chúng ta cần kiên nhẫn, không nôn nóng tạo giao tranh sớm khi chưa có lợi thế rõ ràng."
"Tôi hiểu," Yên Chi đáp, mắt lướt qua tờ giấy một lần cuối trước khi gấp lại, đặt sang một bên.
"Cậu ổn chứ?" Bách Khang hỏi, ánh mắt quan sát cô kỹ lưỡng. "Tôi biết áp lực từ dư luận và cả những chuyện chúng ta đang điều tra có thể khiến cậu phân tâm."
"Tôi ổn," Yên Chi khẳng định, giọng chắc nịch. "Khi bước vào trận đấu, tôi chỉ tập trung vào một điều duy nhất: bản đồ trước mặt tôi. Mọi thứ khác, tôi sẽ giải quyết sau."
Bách Khang gật đầu, có vẻ yên tâm trước câu trả lời ấy. "Vậy thì, chúc cậu thi đấu tốt. Tôi tin cậu."
Trận đấu bắt đầu trong tiếng reo hò vang dội của khán giả. Đúng như dự đoán, đối thủ chơi rất thận trọng ở giai đoạn đầu, hạn chế tối đa những pha giao tranh không cần thiết. Yên Chi kiên nhẫn phát triển, tích lũy tài nguyên, không mạo hiểm bất kỳ pha đi lẻ nào có thể gây bất lợi cho đội.
Đến phút thứ hai mươi lăm, khi cả hai đội đã tích lũy đủ sức mạnh cho giai đoạn giữa trận, những pha giao tranh nảy lửa bắt đầu nổ ra liên tiếp. Đây chính là lúc bản lĩnh và kỹ năng thực sự của từng tuyển thủ được bộc lộ rõ nhất. Yên Chi thi đấu với một sự tỉnh táo đáng kinh ngạc, luôn giữ vị trí an toàn nhưng sẵn sàng tung ra combo kỹ năng sát thương cao đúng thời điểm quyết định, liên tục hạ gục những mục tiêu giá trị của đối phương mà không để bản thân rơi vào tình huống nguy hiểm.
Có một khoảnh khắc đặc biệt căng thẳng ở phút thứ ba mươi tám, khi đối phương tổ chức một đợt tổng công kích nhắm thẳng vào Yên Chi, cố gắng loại bỏ cô ra khỏi giao tranh để phá vỡ thế trận của toàn đội. Nhưng nhờ phản xạ nhanh nhạy và khả năng đọc tình huống xuất sắc, cô đã kịp thời sử dụng kỹ năng di chuyển để thoát khỏi vòng vây, đồng thời hạ gục ngược lại tuyển thủ đường rừng đang truy đuổi mình, xoay chuyển hoàn toàn cục diện giao tranh.
Khán đài như bùng nổ sau pha xử lý ấy. Bình luận viên trên sóng trực tiếp không tiếc lời khen ngợi: "Đây chính là pha xử lý đẳng cấp thế giới! Lục Yên Chi vừa cho chúng ta thấy vì sao cô ấy xứng đáng là tuyển thủ chính thức của Bạch Ưng Gaming!"
Trận đấu kết thúc sau bốn mươi bảy phút với chiến thắng thuộc về Bạch Ưng Gaming, một chiến thắng không hề dễ dàng nhưng vô cùng thuyết phục trước một đối thủ mạnh. Yên Chi được vinh danh là tuyển thủ xuất sắc nhất trận đấu, chỉ số đóng góp của cô vượt trội so với mọi tuyển thủ khác trên sân.
Sau buổi họp báo ngắn sau trận đấu, khi Yên Chi bước ra khỏi khu vực phỏng vấn, cô thấy đám đông người hâm mộ đang chờ sẵn, hô vang tên cô với sự cuồng nhiệt chưa từng có kể từ khi mùa giải bắt đầu. Những gương mặt từng hoài nghi, từng tin vào những lời đồn thổi ác ý, giờ đây không thể phủ nhận thực lực mà cô vừa thể hiện.
Trong đám đông ấy, Yên Chi thoáng thấy bóng dáng quen thuộc của cha mẹ mình đứng ở một góc khán đài, ánh mắt họ dõi theo cô với vẻ phức tạp khó tả — vừa tự hào, vừa có chút bối rối trước những gì họ vừa chứng kiến.
Trở về phòng thay đồ, Yên Chi nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng đội. Trịnh Gia Linh ôm chầm lấy cô, giọng đầy phấn khích. "Cậu thấy chưa, tớ đã nói rồi mà, không ai có thể phủ nhận thực lực của cậu được nữa!"
Đinh Quốc Bảo cũng vỗ vai cô, gật đầu tán thưởng. "Pha xử lý ở phút ba mươi tám đúng là không thể tin nổi. Tớ xin lỗi vì trước đây đã có lúc dao động trước mấy lời đồn vô căn cứ."
"Không sao," Yên Chi đáp, mỉm cười chân thành. "Quan trọng là bây giờ mọi người đã thấy rõ sự thật."
Bách Khang đứng ở cửa phòng thay đồ, chờ đến khi mọi người dần giải tán mới bước đến gần cô, ánh mắt tràn đầy sự tự hào không giấu giếm. "Cậu đã làm được điều mà rất ít tuyển thủ có thể làm — biến áp lực thành động lực, biến nghi ngờ thành minh chứng. Tôi thực sự khâm phục bản lĩnh của cậu."
"Cảm ơn anh đã luôn tin tưởng tôi," Yên Chi đáp, giọng chân thành. "Nếu không có anh sát cánh, có lẽ tôi đã không thể vững vàng đến vậy trước mọi áp lực."
Đêm đó, khi trở về phòng, Yên Chi mở điện thoại, thấy hàng loạt tin nhắn chúc mừng từ nhiều người, bao gồm cả một tin nhắn ngắn gọn nhưng đầy cảm xúc từ mẹ: "Mẹ tự hào về con." Cô đọc đi đọc lại dòng chữ ấy nhiều lần, cảm nhận một sự ấm áp xen lẫn nỗi buồn khó tả — bởi cô biết, dù chiến thắng hôm nay có thể làm lay động trái tim cha mẹ, nó vẫn chưa đủ để giải quyết tận gốc mâu thuẫn đang âm ỉ trong lòng em gái cô.
Cô đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh phản chiếu trong mắt cô như hàng ngàn vì sao nhỏ. Chiến thắng hôm nay là một cột mốc quan trọng, nhưng cô biết rõ, con đường phía trước vẫn còn rất dài, và những thử thách thực sự khắc nghiệt nhất vẫn còn đang chờ đợi ở phía trước.
Trong khi đó, ở một góc khán đài khác, cách xa nơi Yên Chi đang tận hưởng niềm vui chiến thắng, Lục Ý Nhi ngồi lặng lẽ trong khu vực dành cho tuyển thủ dự bị, tay siết chặt lấy vạt áo, ánh mắt dán chặt vào màn hình lớn đang chiếu lại pha xử lý xuất sắc của chị gái mình lần thứ năm liên tiếp trên các kênh tổng hợp highlight. Mỗi lần khán giả reo hò tên "Lục Yên Chi", cô lại cảm thấy như có ai đó đang dùng kim châm vào lòng mình.
Cô rút điện thoại ra, gõ nhanh một tin nhắn gửi cho Lâm Đắc Uy: "Chú xem trận đấu chưa? Tình hình này càng lúc càng tệ. Nếu cứ để chị ấy thắng liên tục thế này, ban huấn luyện sẽ không bao giờ để cháu chen chân vào đội hình chính thức nữa."
Vài phút sau, điện thoại cô rung lên với tin nhắn phản hồi: "Bình tĩnh. Ta đã nói chuyện với Long, có vài phương án đang được chuẩn bị. Cháu cứ tập trung giữ hình ảnh tích cực trên mạng xã hội, để phần còn lại cho ta lo."
Ý Nhi đọc tin nhắn ấy, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong mắt cô. Cô cất điện thoại vào túi, đứng dậy rời khỏi khán đài trước khi trận đấu chính thức khép lại hoàn toàn, không muốn phải chứng kiến thêm cảnh tượng đám đông vây quanh chúc mừng chị gái mình.
Trên đường về, cô ngang qua khu vực dành cho báo chí, nơi vài phóng viên đang tụ tập bàn tán về màn trình diễn ấn tượng của Yên Chi. Một trong số họ, khi nhận ra cô, liền tiến đến hỏi han với vẻ tò mò không giấu giếm. "Ý Nhi, em nghĩ sao về màn trình diễn của chị gái em hôm nay? Có áp lực gì không khi phải cạnh tranh vị trí với một tuyển thủ xuất sắc như vậy?"
Ý Nhi nặn ra một nụ cười gượng gạo, ánh mắt thoáng qua vẻ tổn thương được tính toán kỹ lưỡng. "Em rất tự hào về chị mình," cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng có chút run rẩy cố ý, "chỉ là đôi khi em cũng cảm thấy hơi... áp lực, khi biết mình có lẽ sẽ không bao giờ đạt được vị trí đó, dù đã cố gắng rất nhiều."
Câu trả lời ấy, dù ngắn gọn, đã đủ để trở thành một đoạn trích được lan truyền rộng rãi trên các trang tin tức giải trí ngay tối hôm đó, tiếp tục nuôi dưỡng hình ảnh "cô em gái chịu thiệt thòi" mà Ý Nhi đã dày công xây dựng suốt nhiều tuần qua. Đằng sau vẻ ngoài cam chịu ấy, không ai nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng, đầy toan tính của cô khi bước ra khỏi khu vực báo chí, tiến thẳng về phía bãi đỗ xe, nơi một chiếc xe sang trọng của Tập đoàn Ánh Kim đã chờ sẵn để đưa cô đến một cuộc gặp bí mật khác.
Chiếc xe lăn bánh vào màn đêm thành phố, bỏ lại sau lưng ánh đèn rực rỡ của nhà thi đấu Thiên Trường và những tràng pháo tay vẫn còn vang vọng dành cho một cái tên không phải của cô. Ý Nhi tựa đầu vào cửa kính, ánh mắt trống rỗng nhìn ra dòng xe cộ, trong lòng cơn giận dữ và sự cay đắng đang âm thầm kết tinh thành một quyết tâm mới, lạnh lùng và nguy hiểm hơn bất kỳ điều gì cô từng nghĩ đến trước đây.